Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 90:**

Cập nhật lúc: 15/04/2026 16:00

Người đàn ông đang ôm c.h.ặ.t lấy cô phút chốc sững lại. Dù cho "chưa từng ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy", Nghiêm Tuyết dĩ nhiên cũng cứng đờ người ngay tắp lự.

Đúng lúc đó, thằng bé Nghiêm Kế Cương đang ngủ say sưa bên cạnh bỗng cựa mình trở mình.

Cả hai vợ chồng giật thót, cứng đờ như hai pho tượng. Một người thì căng mắt ra nhìn xem trong cái bóng tối lờ mờ này thằng bé có thấy gì không, một người thì vắt óc vội vã tìm lý do hoàn hảo để lấp l.i.ế.m.

May sao, tiểu thiếu niên chỉ chép miệng ch.óp chép vài cái rồi lầm bầm: "Anh rể ơi... em hứa không méc chị Hai đâu..."

Hóa ra chỉ là mớ nói mớ trong cơn ngủ say. Chẳng hiểu sao lúc ngủ mê thì thằng bé lại phát âm trơn tru, rành rọt đến thế, chẳng bù cho cái điệu bộ lắp bắp căng thẳng lúc đối diện với mọi người ban ngày.

Đợi đến khi thằng bé nằm im phăng phắc, Nghiêm Tuyết mới liếc xéo Kỳ Phóng. Cô nhướng mày, ngón tay nhéo nhẹ vào eo anh: "Sao hả? Vụ này thì anh định kiểm điểm bản thân mấy ngày đây?"

Kỳ Phóng im lặng một lúc rồi khẽ đáp: "Ngày mai em sẽ rõ." Ý tứ rành rành là đang mặc cả xem có thoát được án phạt "kiểm điểm" lần này không.

Nghiêm Tuyết chỉ cười nhạt "he he", vung tay đẩy mạnh anh ra một cái dứt khoát.

Lần này Kỳ Phóng cũng không mặt dày sáp lại nữa. Anh thuận đà nằm ngửa ra, tiện tay kéo bớt lớp chăn đang đắp xuống thấp một chút, rồi tự tay tháo lỏng mấy cúc áo sơ mi trên cùng.

Trận giằng co vừa nãy khiến anh toát không ít mồ hôi. Anh hoàn toàn không để ý ánh mắt Nghiêm Tuyết đang nương theo chuyển động của bàn tay anh, tò mò dừng lại ngay chỗ vạt áo vừa hé mở.

Nóng nực quá, Kỳ Phóng dứt khoát ngồi bật dậy, rót cho mình một cốc nước đun sôi để nguội. Vừa tu ừng ực, anh vừa cố gắng hít sâu để dập tắt ngọn lửa đang hừng hực trong người.

Anh đâu phải loại người có sở thích biến thái nào, làm sao có thể mặt dày làm bậy trước mặt một đứa trẻ con và vợ mình được.

Ban đầu, anh chỉ tính trêu chọc một chút, nhân lúc Nghiêm Tuyết không dám chống cự mạnh để đòi lại "món nợ" cái nhìn nghi ngờ ở bệnh viện ban ngày. Ai dè... hôn một cái rồi lại đ.â.m ra mất kiểm soát đến mức này.

Bản thân Nghiêm Tuyết cũng không lường trước được chỉ một nụ hôn lại châm ngòi cho phản ứng mãnh liệt từ chồng đến thế.

Cơ mà... ngẫm lại mức độ kích động và cái độ "cứng cỏi" đụng trúng lúc nãy, lời ông bác sĩ già phán quả nhiên là "chuẩn không cần chỉnh": tạng thận của anh ta sung mãn, dồi dào sinh lực thật sự...

Nghĩ ngợi vẩn vơ, cổ họng Nghiêm Tuyết bỗng khô khốc. Cô với tay ra khỏi chăn, khẽ gọi: "Rót cho em miếng nước với."

Trong bóng tối tĩnh mịch, cánh tay trần trắng nõn nà, thon thả của cô khua khoắng giữa không trung, bắt mắt đến lạ lùng. Ánh mắt Kỳ Phóng lập tức dán c.h.ặ.t vào đó.

Nhưng anh nhanh ch.óng dời mắt đi, nuốt khan một cái rõ to, sải bước tới gần rồi cẩn thận đưa chiếc cốc tráng men đến tận môi cô.

Nghiêm Tuyết nương theo tay anh uống liền mấy ngụm rồi đẩy ra. Anh lẳng lặng đậy nắp cốc lại, đặt cẩn thận về chỗ cũ.

Khi anh nằm xuống lại, luồng nhiệt nóng hầm hập nãy giờ đã vơi đi đáng kể. Anh vừa toan khép mắt lại thì Nghiêm Tuyết lại táy máy thò tay sang.

Bàn tay nhỏ bé ranh mãnh nhắm thẳng vào mục tiêu: chộp lấy cổ áo sơ mi của anh và thuần thục gỡ tung thêm một chiếc cúc...

Kỳ Phóng giật mình, tóm rịt lấy vạt áo giữ lại: "Kế Cương vẫn còn nằm sờ sờ ra đấy."

Cái điệu bộ bảo vệ "trinh tiết" cứ như thể anh là liệt nữ không bằng, làm như cái gã vừa nãy hùng hục lao vào cưỡng hôn cô không phải là anh vậy. Nghiêm Tuyết ném cho anh một cái nhìn cạn lời.

Thấy vợ im lìm, người đàn ông lại sáp lại gần, phả hơi thở nóng hổi vào tai cô: "Đợi lúc nào Kế Cương không có ở nhà đã."

Giọng anh trầm khàn, rè rè mờ ám lạ thường, mang theo sức sát thương khiêu khích cực mạnh.

Lần này thì Nghiêm Tuyết không nhịn được mà phải tặng cho anh một cái bĩu môi trắng dã: "Đầu óc anh chứa cái mớ bòng bong gì thế? Em chỉ tò mò muốn kiểm tra xem trên xương quai xanh của anh có thật sự có nốt ruồi không thôi."

Hôn cũng cho hôn rồi, giờ nhòm ngó tí ti thì đã c.h.ế.t ai?

Người đàn ông rõ ràng là khựng lại một nhịp. Hồi lâu sau, anh mới buông lỏng tay, tự mình gỡ thêm một chiếc cúc áo: "Đúng là có một nốt."

Nghiêm Tuyết lập tức hưng phấn lật người, chúi mũi sát rạt vào xem: "Thế là mắt em vẫn còn tinh chán."

Hai bàn tay nhỏ xíu không chút ngần ngại banh hẳn cổ áo anh ra. Cái tư thế này quả thực y chang mấy bà chị giang hồ đang ép uổng con nhà lành.

Bị cô đè ngửa ra ngắm nghía trong cái không gian tối đen như mực, Kỳ Phóng thấy tình cảnh này sai sai kiểu gì ấy. Hơn nữa, cô còn dí sát mặt vào để tìm: "Chỗ nào thế anh?"

Hơi thở của cô phả nhè nhẹ lên làn da trần khiến từng thớ cơ trên người anh căng cứng. Anh hắng giọng một cái, chỉ tay vào vị trí bên trái: "Chắc là chỗ này."

Trời tối đen như mực, Nghiêm Tuyết rướn mắt lên cũng chỉ thấy lờ mờ nước da trắng bệch lạnh lẽo của anh và phần hõm xương quai xanh hằn rõ những mảng tối.

Cô toan chúi sát thêm chút nữa thì một cánh tay vạm vỡ đã quàng ngang hông cô, kéo giật một phát khiến cô ngã nhào, chui tọt vào lòng anh: "Em đang cố tình câu dẫn anh đấy à?"

Giọng anh đã không còn giữ được cái vẻ lạnh lùng thanh cao như thường ngày, vòng tay siết c.h.ặ.t đến mức tưởng chừng như muốn bẻ gãy luôn vòng eo thon của cô.

Cuối cùng thì Nghiêm Tuyết vẫn không tài nào soi tận mắt cái nốt ruồi thần bí ấy. Nhưng bù lại, sang ngày hôm sau, cô đã khám phá ra trọn vẹn cái "bí mật động trời" còn lại giữa Kỳ Phóng và Nghiêm Kế Cương.

Số là Kỳ Phóng đã tranh thủ dành hẳn một ngày cắm rễ ở xưởng cơ khí, tỉ mẩn mài giũa, chế tạo cho Nghiêm Kế Cương một khẩu s.ú.n.g lục đồ chơi bằng gỗ y như thật.

Ngoài cái nhược điểm là lớp vỏ sắt hơi mỏng manh và ruột rỗng không thể nạp đạn thật, thì mọi chi tiết khác đều được mô phỏng hoàn hảo. Thậm chí cả cái chốt an toàn cũng có thể gạt lên gạt xuống tách tách hệt như hàng xịn.

Nghiêm Kế Cương sướng rơn người, ôm khư khư khẩu s.ú.n.g lật qua lật lại ngắm nghía mãi không chán. Thằng bé vuốt ve từng góc cạnh, miệng cứ cười toe toét không khép lại được, trông cứ như một cậu nhóc khờ khạo đáng yêu.

"Chỉ vì cái món đồ chơi này mà em đành lòng bán đứng cả chị luôn sao?" Nghiêm Tuyết bưng bát t.h.u.ố.c đen ngòm đứng lù lù bên cạnh, giọng cất lên đầy uy lực, "Lại đây, uống cạn bát t.h.u.ố.c này cho chị."

Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghiêm Kế Cương lập tức vụt tắt, nhăn nhó như khỉ ăn gừng. Nhưng thằng bé vẫn ngoan ngoãn đặt cẩn thận khẩu s.ú.n.g xuống, rón rén bước tới bưng bát t.h.u.ố.c tu ừng ực.

Nghiêm Tuyết nhanh tay nhét một viên kẹo ngọt vào miệng em để át đi vị đắng ngắt. Rồi cô thoăn thoắt bưng một bát t.h.u.ố.c khác đi tìm Kỳ Phóng: "Đại lang ơi, tới giờ uống t.h.u.ố.c rồi."

Kỳ Phóng dĩ nhiên là mù tịt chẳng hiểu cái điển tích "Đại lang uống t.h.u.ố.c" nổi tiếng này. Anh chỉ cau mày nhìn cô: "Anh là con út trong nhà, xếp thứ hai."

"Không sao cả, trong cái nhà này anh cứ là anh cả, là老大 (lão đại) là được." Nghiêm Tuyết cười tươi như hoa, tay chìa bát t.h.u.ố.c về phía anh, "Uống đi anh."

Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc đặc trưng bốc lên theo động tác của cô, xộc thẳng vào mũi khiến hàng chân mày Kỳ Phóng càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Thấy anh cứ đứng im như tượng gỗ không chịu nhận lấy, Nghiêm Tuyết trêu chọc: "Sao thế? Đừng bảo là anh bự xác thế này rồi mà còn sợ uống t.h.u.ố.c đắng giống hệt thằng Kế Cương nhé?"

"Không có." Nói rồi Kỳ Phóng cũng đưa tay đón lấy bát t.h.u.ố.c. Anh ngửa cổ ra sau, nín thở tu một hơi cạn sạch đáy bát.

Uống xong, anh trả bát không cho Nghiêm Tuyết. Rồi thì vớ lấy cái ca tráng men, ừng ực nốc cạn nửa ca nước lọc, ngơi một chút lại ừng ực nốc thêm nửa ca nữa...

Nhìn anh mặt lạnh tanh như tiền, cứ thế thi nhau đổ nước vào bụng, Nghiêm Tuyết không nhịn được bật cười khúc khích: "Miệng thì cứng kêu không sợ uống t.h.u.ố.c đắng, thế mà cái điệu bộ nốc nước này, người ngoài nhìn vào khéo lại tưởng tối qua anh bị bỏ đói chưa được ăn no no bụng ấy chứ."

Nghe câu nói đùa của vợ, đôi mắt hoa đào của anh thoáng chút xao động. Ánh nhìn của anh từ từ dời sang, đậu lại trên người cô, tĩnh lặng nhưng mang hàm ý cực kỳ sâu xa: "Đúng thật."

Hai từ cụt lủn, chẳng biết là đang ngầm thừa nhận cái sự "đúng thật là sợ uống t.h.u.ố.c đắng", hay là ám chỉ cái vế "đúng thật là chưa được ăn no".

Nghiêm Tuyết cứ đinh ninh là anh đang nói "đúng thật là sợ t.h.u.ố.c đắng", bởi lẽ tối qua anh tọng vào bụng một mâm cơm rõ thịnh soạn cơ mà. Giờ lại tọng thêm một đống t.h.u.ố.c với nước lã vào, cô chỉ e cái dạ dày của anh sẽ biểu tình đòi nổ tung mất.

Vừa toan xoay người mang bát không xuống bếp rửa, thì bóng người cao lớn ấy bỗng nhiên đổ ập về phía cô.

Nghiêm Tuyết còn chưa kịp hiểu mô tê gì, đôi môi cô đã bị anh "tập kích" chớp nhoáng bằng một nụ hôn nhẹ phớt qua, khiến cô giật nảy mình, hốt hoảng đảo mắt nhìn quanh quất ra phía cửa.

"Yên tâm đi, bà nội đang ở bên nhà cũ, còn Kế Cương thì chơi ngoài tít ngoài sân kia kìa." Giọng Kỳ Phóng bình thản đến lạ, rõ ràng là anh chàng đã quan sát địa hình, tính toán thời cơ kỹ lưỡng từ trước rồi mới dám manh động.

Thấy Nghiêm Tuyết trợn mắt lườm nguýt mình, anh còn trơ trẽn nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi tỉnh bơ: "Có đắng không em?"

Anh nốc cả bụng nước lã như thế thì làm sao mà dư âm vị đắng còn đọng lại được nữa? Nhưng cái gan của gã đàn ông này quả thực ngày càng phình to ra...

Nghiêm Tuyết vô thức liếc xuống cổ áo anh, đang phân vân xem có nên nhân cơ hội ban ngày ban mặt này "bóc phốt" thêm lần nữa không. Đúng lúc đó, giọng lanh lảnh của nhóc tỳ Lưu Vệ Bân từ ngoài ngõ đã dội vào: "Chị Nghiêm Tuyết ơi, em sang chơi với em trai chị nè!" Thằng nhóc vừa bước vào đã nhăn mặt nhíu mũi rên rỉ: "Eo ôi, mùi t.h.u.ố.c bắc ở đâu nồng nặc thế nhỉ."

Ý đồ táo bạo của Nghiêm Tuyết đành phải dập tắt từ trong trứng nước. Cô chạy ù ra sau rửa dọn bát đũa, tiện miệng hỏi thăm Lưu Vệ Bân: "Hai chị Xuân Thái với Xuân Ni đâu rồi em?"

Ánh mắt Lưu Vệ Bân lúc này đã bị khẩu s.ú.n.g gỗ trên tay Nghiêm Kế Cương hút c.h.ặ.t, chẳng rời được nửa ly: "Dạ chị Cả em bận học nội trú chưa về, chị Hai thì đang loay hoay làm bài tập ở nhà."

Ở vùng lâm trường heo hút này, muốn học lên cấp 2, cấp 3 thì chỉ có nước xách balo lặn lội xuống trường huyện dưới thị trấn Trừng Thủy. Đường sá xa xôi cách trở, lại đi lại khó khăn, nên đám học trò toàn phải cắm trại ở nội trú, mỗi cuối tuần mới được vác xác về nhà một hôm.

Nghiêm Tuyết dạo này ít có dịp chạm mặt chị em Xuân Thái, Xuân Ni, bèn hỏi thêm: "Bao giờ thì hai chị em nghỉ hè vậy?"

"Dạ mùng 8 tháng tới là nghỉ rồi ạ." Trả lời xong, sự tò mò không thể kìm nén được nữa, Lưu Vệ Bân lân la tiến sát lại gần Nghiêm Kế Cương: "Súng đồ chơi của cậu ai làm cho thế? Trông oách xà lách, y hệt hàng thật luôn!"

Tuy nhà thằng nhóc có hàng thật sờ sờ ra đấy, nhưng vì nó còn bé tẹo nên chẳng bao giờ được người lớn cho phép đụng vào.

Bị một người lạ lẫm đột nhiên xáp lại gần, Nghiêm Kế Cương lập tức co rúm người lại, căng thẳng tột độ. Nhưng liếc nhìn thấy chị Hai đang đứng ngay đó, thằng bé cố gắng trấn an bản thân, rụt rè đáp: "Là... anh rể... l-làm c-c-cho t-t-tớ đấy."

Câu nói cứ ngập ngừng đứt quãng từng chữ một. Tuy nhiên, Lưu Vệ Bân trước khi sang đây đã được người lớn dặn dò kỹ lưỡng là cậu em này tính tình hơi bẽn lẽn, nhút nhát, lại thêm cái giọng địa phương lạ tai, nên thằng nhóc hoàn toàn chẳng thấy có gì bất thường: "Anh rể cậu siêu thật đấy! Cậu xem mấy đứa con trai trong lâm trường mình toàn đẽo s.ú.n.g bằng củi mục, nhìn phèn ói, chẳng được bằng một góc cái này của cậu."

Được người khác khen ngợi thần tượng của mình, Nghiêm Kế Cương sướng rơn, vui hơn cả được khen chính mình. Đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt: "C-ả-m ơ-n c-c-cậu."

Hai chữ "Cảm ơn" này thì thằng bé bật ra khá trơn tru, dẫu sao thì nó cũng vừa mới nạp được một niềm vui to đùng.

"Cậu cho tớ mượn sờ thử tí ti được không?" Lưu Vệ Bân vừa rụt rè cất lời, Nghiêm Kế Cương đã vô cùng phóng khoáng chìa ngay khẩu s.ú.n.g ra: "C-c-của c-c-cậu đ-đ-đây."

Thế là rất nhanh sau đó, Nghiêm Tuyết lại được nghe tiếp bài ca thán phục của Lưu Vệ Bân: "Anh rể cậu giỏi thật đấy, ước gì tớ cũng có một ông anh rể xịn sò như thế."

Nghe câu này, cô không kìm được bật cười ha hả: "Hai bà chị gái của em vắt mũi chưa sạch mà em đã nôn nóng đi kiếm anh rể cho mấy bả rồi à?"

Đúng là mạch tư duy của trẻ con nhiều khi lệch pha một cách kỳ quặc. Đứa trẻ bình thường khi thấy bạn có đồ chơi xịn là kiểu gì cũng khóc lóc ỉ ôi bắt đền bố mẹ mua cho bằng được. Còn thằng nhóc này thì lại nhảy cóc sang tư duy đi tìm một ông anh rể để bắt chước.

Bị Nghiêm Tuyết chọc quê, Lưu Vệ Bân chỉ biết cười hề hề gãi đầu gãi tai. Xong lại quay sang hỏi Nghiêm Kế Cương: "Cậu còn trò gì thú vị nữa không, lôi ra đây chơi chung đi?"

Nghiêm Kế Cương gật đầu lia lịa, lập tức dẫn cậu bạn mới quen về gian buồng của mình. Sau đó, nó hí hửng lôi ra bộ đồ nghề "kho báu" của mình: hộp b.út chì mới cóng, vở tập viết, vở làm toán...

Khuôn mặt hớn hở, tràn trề mong đợi của Lưu Vệ Bân trong tích tắc sụp đổ, cứng đờ lại: "Cái... cái này là gì?"

Nghiêm Kế Cương lắc đầu ngơ ngác, chẳng biết phải giải thích sao cho Lưu Vệ Bân hiểu. Mắt thấy thằng bé lại nhen nhóm hy vọng, Nghiêm Kế Cương bèn cặm cụi nắn nót viết lên cuốn sổ tay: "Tớ còn một quyển từ điển xịn lắm, là quà chị mua tặng đấy."

Lưu Vệ Bân căng mắt ra nhìn dán vào trang giấy, rồi lại ngẩng lên nhìn cậu bạn, cuối cùng trưng ra một đôi mắt to tròn, trong veo ngây thơ vô số tội hỏi: "Cậu viết cái gì thế?"

Câu hỏi ngây ngô này làm Nghiêm Kế Cương hóa đá tại chỗ. Ủa, chẳng phải thằng nhóc này đã đến tuổi đi học rồi sao? Tính ra mùa thu năm nay cũng phải vào lớp hai rồi chứ...

Có lẽ cái gọi là "nỗi buồn chung của nhân loại" ở đây không hề tồn tại. Nghiêm Kế Cương vì hoàn cảnh không được cắp sách tới trường nên luôn khao khát cháy bỏng từng cơ hội học hỏi. Còn Lưu Vệ Bân thì ngược lại, chỉ mong mỏi từng ngày được trốn học đi chơi.

Bù lại, cái bản tính buôn chuyện hóng hớt của loài người thì ở đâu cũng giống nhau. Sáng hôm sau, Nghiêm Tuyết vừa vác cuốc xẻng lên điểm danh cùng đội người nhà để bắt đầu đợt chăm sóc rừng non thứ hai, thì đã nghe văng vẳng những lời xì xào to nhỏ về việc Đội trưởng Lâm vắng mặt không đến kiểm tra công việc hôm nay.

Nói đi cũng phải nói lại, dẫu đám cai thầu, đội trưởng chỉ làm việc theo kiểu "bán thời gian", thi thoảng cáo ốm xin nghỉ một vài bữa là chuyện bình thường như cơm bữa. Nhưng theo luật bất thành văn, trong ba ngày đầu ra quân đợt mới, Đội trưởng Lâm tuyệt đối không bao giờ chểnh mảng vắng mặt.

Sự kiện vắng mặt khó hiểu này không chỉ của Đội trưởng Lâm, mà ngay cả cô vợ Trình Ngọc Trinh cũng lặn mất tăm mất tích. Thậm chí đã khá lâu rồi chẳng ai thấy bóng dáng hai vợ chồng nhà này lai vãng trước mặt bàn dân thiên hạ. Lần cuối cùng Nghiêm Tuyết hóng hớt được tin tức về Trình Ngọc Trinh, lại là cái scandal "mượn giống" đình đám dạo nọ.

Công việc băm dọn, vun xới gốc cây non giữa tiết trời nắng nôi mệt nhọc, mọi người chỉ còn biết dựa dẫm vào ba cái chuyện thị phi, phiếm chuyện xóm giềng để g.i.ế.c thời gian. Những tiếng xì xào to nhỏ tụm năm tụm ba râm ran khắp ngóc ngách. Nghiêm Tuyết cứ vừa cuốc đất vừa lẳng lặng nghe ngóng, chứ tuyệt nhiên không hùa theo bình luận câu nào.

Mãi đến giờ cơm trưa, chị Lang Nguyệt Nga mới lén lút rỉ tai Nghiêm Tuyết: "Chuyện này ít nhiều gì cũng có dính líu đến em, nên chị mới báo cho em biết một tiếng, cốt để em liệu chừng. Nghe phong phanh là Đội trưởng Lâm sắp sửa ra tòa ly dị vợ rồi."

Nghiêm Tuyết nghe xong cũng chẳng tỏ ra quá kinh ngạc, có lẽ trong thâm tâm cô đã lường trước được kịch bản này.

Bất kể cái câu chuyện động trời "mượn giống" kia là thật hay giả, nhưng cái cách nó được phao tin đồn ầm lên vào đúng thời điểm nhạy cảm ấy, rõ ràng là một nước cờ nhằm rũ bỏ trách nhiệm, chuyển hướng sự chú ý của dư luận.

Cái tài ngụy tạo vở kịch bị đổ oan, hất văng mọi nghi ngờ về phía Vu Thúy Vân, thậm chí còn mưu mô cướp đoạt suất biên chế chính thức của người ta, rồi đùn đẩy trách nhiệm... Những hành động đó chứng tỏ mối quan hệ giữa Trình Ngọc Trinh và tên Lương Kỳ Mậu kia tuyệt đối không chỉ dừng lại ở hai chữ "mượn giống" đơn thuần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.