Gả Nhầm, Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ - Tống Uẩn Uẩn, Giang Diệu Cảnh - Chương 8: Cô Đến Đây Không Phải Là Muốn Đi Cùng Tôi Sao?
Cập nhật lúc: 07/01/2026 19:02
Thức dậy lần nữa.
Ôn Mạn phát hiện mình tựa vào vai Hoắc Thiệu Đình, trên lưng bị nắm c.h.ặ.t. Ôn Mạn ngửi thấy hơi thở trên người hắn, hương gỗ cộng thêm mùi nước sau râu nam tính, dễ ngửi giống như t.h.u.ố.c thôi tình thượng hạng.
Hoắc Thiệu Đình đang gọi điện thoại.
Thanh âm của hắn ép đến có chút thấp, nhưng rất nghiêm khắc.
Hắn ở phòng truyền dịch tiếp điện thoại, nguyên bản không đúng, nhưng hắn thật sự ch.ói mắt, bốn phía thiếu nữ các thiếu phụ nhìn chằm chằm hắn, những ánh mắt kia có thể đem Hoắc luật sư hóa.
Hoắc Thiệu Đình cúp điện thoại, phát hiện Ôn Mạn đã tỉnh.
Khuôn mặt vốn tái nhợt nhiều hơn một chút hồng nhạt, mặt mày mờ mịt bởi vì mới tỉnh mà thêm không rành thế sự, rất câu dẫn nam nhân.
Hoắc Thiệu Đình rất nhạt hỏi: "Còn muốn dựa vào tới khi nào?"
Ôn Mạn đỏ mặt, vội vàng đứng dậy.
Hoắc Thiệu Đình nhặt áo khoác lên cất điện thoại đi, anh nhìn cô nói: "Anh đưa em về.
Ôn Mạn ngại làm phiền anh nữa, nhưng Hoắc Thiệu Đình rất kiên trì.
Website đầu tiên https://
Trên đường đi anh nhận điện thoại, nói vài câu rồi nói với Ôn Mạn: "Anh muốn về nhà trọ nhận fax, cầm rồi anh sẽ đưa em.
Ôn Mạn có chút do dự.
Một người phụ nữ đến nhà trọ của người đàn ông độc thân có ý nghĩa gì cô hiểu rõ, nhưng cô lại tự giễu nghĩ: Hoắc Thiệu Đình như vậy không thiếu phụ nữ, anh ta căn bản không cần dùng thủ đoạn!
Ôn Mạn không lên tiếng, xem như đồng ý.
……
Căn hộ của Hoắc Thiệu Đình nằm ở khu vực tinh hoa của thành phố B, khoảng 200 mét vuông, trang hoàng xa hoa như một căn phòng mẫu.
Hoắc Thiệu Đình để Ôn Mạn ngồi ở phòng khách chờ, anh tự mình đi vào thư phòng.
Đối phương fax tới, anh nhận văn kiện lại gọi điện thoại cho trợ lý dặn dò vài câu.
Làm xong công việc, Hoắc Thiệu Đình đang chuẩn bị đưa Ôn Mạn về thì điện thoại trong túi vang lên.
Nhạc chuông độc đáo dành riêng cho ai đó.
Sắc mặt Hoắc Thiệu Đình khẽ biến, toàn thân căng thẳng lấy điện thoại ra... Quả thật, là điện thoại của người kia.
Hồi lâu, anh ngắt điện thoại.
Người bên kia, cũng có chút ngạo kiều mà vẫn chưa gọi lại.
Tâm tình Hoắc Thiệu Đình trở nên cực kém, anh lấy từ trong tủ rượu ra một chai rượu mạnh.
Uống hai ly rưỡi, hắn cầm ly rượu đứng trước cửa sổ sát đất, lẳng lặng nhìn đêm tối bên ngoài...
Ôn Mạn đợi bên ngoài hồi lâu.
Lúc đầu còn nghe thấy tiếng máy fax bên trong, sau đó điện thoại di động Hoắc Thiệu Đình vang lên liền không lên tiếng, cô lo lắng, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng sách ra.
Hoắc Thiệu Đình đưa lưng về phía cô.
Ôn Mạn không nhìn thấy mặt hắn, nhưng bóng lưng hắn tràn ngập cô tịch.
Trực giác của người phụ nữ nói cho cô biết trong lòng Hoắc Thiệu Đình có người, lúc này anh đang hoài niệm người kia.
Cô không muốn quấy rầy, rón rén muốn rời đi.
Đứng lại!
Phía sau, truyền đến giọng nói khàn khàn của Hoắc Thiệu Đình.
Thân thể Ôn Mạn cứng đờ, sau đó thân thể cô bị người ta nhẹ nhàng ôm lấy.
Hoắc Thiệu Đình khẽ gặm cổ cô, hơi nóng rực phun vào tai cô: "Em tới đây, không phải là muốn phát sinh quan hệ với anh sao?
Ôn Mạn không phủ nhận được.
Nhưng tay chân nàng như nhũn ra, căn bản không kháng cự được.
Bóng đêm mê người.
Trước cửa sổ sát đất của căn hộ 24 tầng xa hoa ở trung tâm thành phố, Ôn Mạn bị người ta nắm lấy cổ tay nhỏ giơ cao, đóng c.h.ặ.t vào cửa kính.
Hoắc Thiệu Đình rất biết t.r.a t.ấ.n người, những thủ đoạn nhỏ nhặt này khiến Ôn Mạn gần như điên mất.
Rõ ràng là anh uống rượu, nhưng anh lại tỉnh táo quan sát vẻ mặt trầm luân động tình của cô.
……
Ôn Mạn vẫn chưa đợi được hắn chiếm hữu.
Cô che mờ hai mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, giọng nói cũng xào xạc: "Hoắc Thiệu Đình... làm sao vậy?"
Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình muốn thu dọn sạch sẽ.
Hắn lui về phía sau một bước, rất lãnh đạm nói: "Ôn lão sư, ta uống chút rượu, thất thố.
Sắc mặt Ôn Mạn tái nhợt, khó xử đến kỳ cục.
