Gả Nhầm - Chương 8
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:05
Ta không nhịn được nghẹn ngào:
“Tỷ nghĩ đến phụ mẫu đi.”
“Nghĩ đến ca ca, nghĩ đến tiểu đệ đi.”
“Ta cầu xin tỷ tỉnh táo lại được không?”
Khương Nghiên quay mặt đi nơi khác, không nói gì.
Ta biết nàng đã nghe lọt tai.
Thế nên giọng điệu cũng mềm xuống.
“Mau về nhà đi.”
“Trước khi ta dỗ được Vương gia, tỷ tuyệt đối đừng ra ngoài nữa.”
“Biết rồi, biết rồi.”
Khương Nghiên trừng mắt nhìn ta:
“Phiền c.h.ế.t đi được.”
Nói xong liền hậm hực bước ra khỏi vườn.
Tỷ tỷ đi rồi.
Nhưng trái tim đang treo lơ lửng của ta chẳng những không hạ xuống mà còn nặng nề hơn.
Ta vội quay đầu nhìn quanh.
Quả nhiên dưới hành lang phía xa thấp thoáng một góc váy màu đỏ thẫm lướt qua.
Lòng ta lập tức lạnh ngắt.
Triệu Tòng Ngọc đã biết chuyện đổi thân thành công.
Nàng ta biết ta là Khương Lê.
Ta gọi Thúy Quyên tới, dặn dò:
“Mau đi tìm ca ca ta.”
“Bảo huynh ấy nghĩ cách trông chừng tỷ tỷ.”
“Nếu thật sự không được thì trói tỷ ấy ở nhà luôn.”
“Nô tỳ hiểu rồi.”
Ngay cả Thúy Quyên còn biết sợ hãi lo lắng.
Vậy mà Khương Nghiên lại giống như một khúc gỗ.
Không biết bao năm nay sách nàng đọc, lễ nghĩa nàng học đều đi đâu mất rồi.
“Phu nhân?”
Tiếng Ninh Vương vang lên.
Ta vội bước nhanh tới nắm lấy tay chàng.
“Muội muội hỏi thiếp vài chuyện nên nói lâu thêm một chút.”
“Để Vương gia đợi lâu rồi.”
Ninh Vương lắc đầu.
“Không sao.”
Sau khi lên xe ngựa, chàng vẫn không buông tay ta.
Ta nhìn dòng người xe cộ ngoài lớp rèm mỏng mà ngẩn ngơ.
Tính cách của tỷ tỷ vốn không thể quản thúc nổi.
Còn ta...
Ta nhìn Ninh Vương, trong lòng khẽ thở dài.
Cho dù có m.a.n.g t.h.a.i thì cũng phải hai tháng sau mới biết.
Nhưng nếu trong hai tháng đó, Triệu Tòng Ngọc đem chuyện này tố giác thì sao?
Đến lúc ấy...
Vương gia sẽ tha thứ cho Khương gia sao?
“Phu nhân.”
Ninh Vương khẽ gọi.
“Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Có cần ta giúp không?”
“Chỉ là chút việc nhỏ thôi.”
Ta nhẹ nhàng đáp.
“Có chuyện gì cứ nói với ta.”
Giọng Ninh Vương dịu dàng.
“Chúng ta là phu thê.”
“Bất kể chuyện lớn hay nhỏ đều nên cùng nhau bàn bạc, cùng nhau đối mặt.”
Trái tim ta mềm nhũn.
Suýt chút nữa đã đem chuyện đổi thân gả thay nói hết ra.
Nhưng lời đến bên môi, cuối cùng vẫn bị ta nuốt trở lại.
Đợi thêm một chút nữa thôi...
Chỉ thêm một chút nữa.
10
Ninh Vương làm việc quả thực rất hiệu quả.
Ta vừa chọn xong vị trí dựng nhà kính, thợ thủ công đã lần lượt vào phủ.
Ta và Ninh Vương cũng bắt đầu bận rộn theo.
Ngày nào hai người cũng cùng nhau bàn bạc chi tiết. Dần dần ta phát hiện, sở thích của chúng ta rất giống nhau. Dù đưa ra ý tưởng kỳ lạ đến đâu, cũng luôn nhận được sự tán đồng từ đối phương.
“Ở đây treo một bức họa, được không?”
Ta hỏi chàng:
“Được chứ.”
Ninh Vương cười đáp:
“Trước cửa lại buông thêm một tấm rèm lụa trắng mỏng?”
Ta gật đầu lia lịa.
“Gió thổi rèm lay, hương hoa thoang thoảng. Chúng ta lại pha một ấm trà, ngồi ở đây thưởng cảnh.”
“Tuyệt diệu.”
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Hai ngày sau, huynh trưởng đến tìm ta vào buổi trưa.
Huynh ấy nói tỷ tỷ rất ngoan ngoãn, vẫn luôn ở trong nhà, không hề ra ngoài.
Huynh ấy còn nói chuyện người nữ nhân bên ngoài của Mẫn Thời Dĩ đã được giải quyết ổn thỏa.
“Chỉ là chuyện phong lưu từ mấy năm trước thôi.”
“Giữa họ có chút tình ý, nhưng chưa đến mức gây ra sai lầm không thể cứu vãn.”
“Muội cứ yên tâm.”
Ý của huynh ấy là Mẫn Thời Dĩ và nữ nhân kia chưa từng có quan hệ phu thê, nên cắt đứt là có thể cắt đứt.
“Còn muội và Vương gia thì sao?”
Huynh trưởng hỏi.
Huynh ấy ngại ngùng không tiện hỏi thẳng rằng chúng ta đã viên phòng hay chưa.
Nhưng nỗi lo trong mắt thì chẳng giấu nổi.
“Bọn muội ở bên nhau rất tốt.”
Ta hạ giọng đáp:
“Chỉ là... vẫn chưa viên phòng.”
Chàng không nhìn thấy.
Ta có ăn mặc mỏng hơn một chút cũng chẳng dụ được chàng.
Lời nói bóng gió ta cũng đã thử một lần.
Nhưng không biết là chàng không hiểu hay không muốn hiểu.
Tóm lại, chàng chẳng có phản ứng gì.
Ta cũng đâu thể nhào tới ép buộc chàng.
Mà ta cũng không biết phải làm.
“Ca ca.”
Ta ghé sát lại, hạ thấp giọng.
“Huynh lén giúp muội tìm một hoa nương đi.”
“Dạy... dạy muội một chút.”
Huynh trưởng lập tức gõ lên đầu ta:
“Không được.”
“Muội là thiên kim của Khương gia, sao có thể dính dáng tới loại người đó?”
“Cho dù có c.h.ế.t, chúng ta cũng phải đường đường chính chính.”
Nói xong, huynh ấy mang vẻ phiền muộn mà rời đi.
Ta nặng nề thở dài.
“Phu nhân.”
Tiếng Ninh Vương vọng lại từ hoa viên.
Ta vội vàng đi tới.
“Tiểu Khương đại nhân về rồi?”
Ta gật đầu.
“Vâng.”
“Là vì chuyện nhà họ Mẫn sao?”
Chàng hỏi.
“Không phải.”
Ta vội vàng đổi đề tài.
“Huynh ấy chỉ tới thăm thiếp thôi.”
“Vương gia, chúng ta đi xem gỗ dựng nhà kính đi.”
Trên mặt Ninh Vương thoáng hiện vẻ thất vọng.
Nhưng chàng cũng không truy hỏi thêm.
Đến ngày thứ bảy kể từ khi nhà kính khởi công, trong cung có người tới truyền lời.
Lương phi nương nương triệu ta và Ninh Vương vào cung.
11
Đây là lần đầu tiên ta gặp Lương phi.
Nhưng tỷ tỷ đã từng gặp bà một lần.
Sau lần ấy trở về, tỷ tỷ rất không vui.
Nàng nói Lương phi là người cay nghiệt.
Chỉ vì không thích người khác dùng hương phấn mà trước mặt rất nhiều người đã quở trách nàng.
Về con người của Lương phi, ta cũng từng nghe qua đôi chút.
Quả thực tính tình bà không tốt.
Hơn nữa, tình cảm giữa bà và các con cũng chẳng mấy hòa thuận.
Nghe nói từ sau khi Ninh Vương mù lòa, suốt hai năm qua chàng chỉ vào cung thỉnh an vào những ngày lễ tết.
Bình thường không tham dự triều chính, cũng không chủ động tiến cung.
Bước vào Trường Xuân cung, ta gặp được Lương phi.
Bà rất đẹp.
Chỉ là giữa hàng mày khóe mắt luôn mang theo nét sắc bén khiến người khác khó lòng thân cận.
