Gả Thay Em Gái, Tôi Cũng Đào Hôn Có Được Không? - Chương 6
Cập nhật lúc: 01/08/2026 06:01
10.
Sau khi tiệc thọ kết thúc. Anh Cả và ba tôi cứ dính lấy tôi truy hỏi rốt cuộc tôi và Tiêu Hồi quen biết nhau như thế nào? Quen từ bao giờ? Mấy chuyện này sao chưa từng nghe tôi nhắc tới bao giờ?
Tôi có thể nói gì đây?
Nói tôi và Tiêu Hồi lên giường rồi quen nhau?
Nói hai chúng tôi đ.á.n.h nhau trên giường mà đẻ ra tình chiến hữu à?
Đừng đùa nữa.
Tôi chỉ đành tùy tiện chống chế vài câu.
Vốn tưởng tôi và Tiêu Hồi đã quen biết nhau, nhìn thái độ của Tiêu Hồi đối với tôi cũng khá có cảm tình thì chuyện liên hôn sẽ diễn ra suôn sẻ. Chỉ cần chuyện liên hôn thành công, nguồn vốn cho dự án mới của nhà tôi coi như đã có chỗ bám bấu. Nào ngờ anh Cả tôi vừa mới mở lời gợi chuyện, Tiêu Hồi đã mỉm cười đ.á.n.h sang chủ đề khác. Chỉ để lại một câu: "Vẫn chưa gấp."
Anh thì không gấp rồi, nhưng công ty nhà chúng tôi gấp, dự án cũng đang rất gấp mà. Tôi biết ngay là anh đang ép tôi đưa ra thái độ đây mà. Cũng phải thôi, lần trước tôi đã nói ra những lời tuyệt tình đến thế cơ mà.
Vốn định bụng nếu không xong thì dùng chút thủ đoạn vậy. Nào ngờ lúc ra ngoài mua đồ, tôi lại vô tình đụng độ đứa bạn thân từ nhỏ vừa mới từ nước ngoài trở về.
"Đù mạ! Cậu về nước từ bao giờ đấy?"
Trần Thụy, cậu thiếu gia của tập đoàn Trần thị. Năm cấp Ba cậu ấy đi du học, hồi đó hai đứa tôi chơi thân với nhau nhất. Ai mà ngờ chớp mắt một cái đã năm năm không gặp.
Trần Thụy đẹp trai, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, năm đó còn là người khai sáng xu hướng tính d.ụ.c cho tôi. Vốn dĩ tôi còn muốn tiến triển thêm chút nữa, kết quả là anh chàng này còn chưa học xong cấp Ba đã ra nước ngoài. Thế là chuyện của hai đứa cũng dở dang từ đó.
"Tôi ra nước ngoài rồi là A Kỳ không liên lạc với tôi nữa luôn sao? Đã nói là thích tôi nhất trên đời mà?" Trần Thụy nhướng mày, có chút không hài lòng lên tiếng.
Tôi hơ hơ cười trừ, chẳng chút khách khí khoác tay lên vai cậu ấy: "Ôi dào, cậu biết tôi rồi đấy, từ nhỏ tôi đã không thích nhìn mấy cái điện thoại với máy tính rồi."
"Thế nào, lần này về nước còn đi nữa không?"
Trần Thụy cũng không truy cứu, học theo dáng vẻ của tôi giơ tay ôm lấy eo tôi: "Không đi nữa, đi nữa thì... mất vợ mất."
Những lời phía trước cậu ấy nói rất rõ ràng, nhưng đoạn sau lại hạ thấp giọng nên tôi nghe không rõ lắm. Nhưng cũng không quan trọng lắm, người không đi nữa là được rồi.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nhà Trần Thụy chỉ có chị gái cậu ấy và cậu ấy, chị gái cậu ấy đã kết hôn rồi, thế thì lần này trở về chắc chắn là để tiếp quản doanh nghiệp gia tộc. Thế thì biết đâu cậu ấy lại có thể giúp nhà tôi kiếm chút nguồn vốn đấy!
Nghĩ đến đây, thái độ của tôi đối với Trần Thụy càng thêm nhiệt tình. Điều kỳ lạ duy nhất là sao cứ cảm thấy sau lưng lành lạnh thế nhỉ?
Tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì chỉ thấy một quán cà phê, chẳng có điểm gì bất thường cả. Thật kỳ lạ.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa. Vẫn nên dẫn Trần Thụy đi ôn lại chuyện cũ thì hơn.
Tôi khoác tay Trần Thụy vui vẻ ra đi, chẳng hề chú ý tới bên cạnh cửa sổ trong quán cà phê lúc này đang có hai người ngồi đó.
Một người là Tiêu Hồi. Còn người kia chính là ông chủ của vũ trường Dạ Sắc - người đã đưa phương thức liên lạc của Tiêu Hồi cho tôi.
11.
"Cậu cứ thế trơ mắt nhìn cậu ấy khoác tay ôm vai người đàn ông khác rời đi à?" Thấy sắc mặt Tiêu Hồi u uất vô cùng, Hứa Thiệu không kìm được mà bật cười thành tiếng, "Haizz, cậu đừng trách tôi không nhắc nhở cậu nhé. Phương pháp nấu ếch bằng nước ấm tuy tốt thật đấy, nhưng mà nấu lâu quá là sẽ có kẻ tranh thủ nhảy vào thọc gậy đấy."
"Hơn nữa, lần này người nọ lại chẳng hề đơn giản chút nào đâu."
Tiêu Hồi ngẩng mắt nhìn người bạn thân từ nhỏ của mình. Biết tính đối phương không phải loại người nói năng vô căn cứ, anh nhíu mày hỏi: "Cậu quen cậu ta à?"
Hứa Thiệu giơ ngón trỏ lắc lắc xua tay: "Người quen cậu ta nhiều năm về trước đâu phải tôi, mà là bảo bối lớn của cậu đấy."
"Có gì thì nói thẳng ra."
"Con người ta ấy mà, bất luận là thích nam hay thích nữ, thì khi phát hiện mình động lòng chắc chắn phải có một đối tượng mục tiêu đúng không?"
Hứa Thiệu hơ hơ cười: "Cậu cũng biết Hạ Kỳ là kẻ cuồng nhan sắc, chỉ thích người đẹp trai. Trần Thụy và cậu ấy quen biết từ nhỏ, thanh mai trúc mã, xu hướng tính d.ụ.c lại giống nhau. Cậu đoán xem người đầu tiên cậu ấy động lòng là ai?"
Gương mặt tuấn tú của Tiêu Hồi trong chốc đống trở nên căng cứng.
Thấy bạn mình phản ứng mạnh như vậy, Hứa Thiệu dĩ nhiên không chịu buông tha cho anh: "Không chỉ dừng lại ở đó đâu. Chẳng phải cậu còn muốn dùng nguồn vốn của nhà họ Hạ để ép cậu ấy cúi đầu với cậu sao? Tin tức Trần Thụy về nước tiếp quản cơ nghiệp gia tộc, e là chỉ vài phút nữa cậu ta sẽ tự miệng nói cho Hạ Kỳ biết."
"Đến lúc đó, một bên là người ép mình cúi đầu, một bên là Bạch nguyệt quang từ nhiều năm trước, Hạ Kỳ sẽ chọn ai đây? Thật là khó đoán quá đi mất."
Gã bạn thân này của gã ấy mà. Đẹp trai, gia thế tốt, đầu óc cũng nhạy bén, thế nhưng riêng về phương diện tình cảm thì… Chắc chắn là chẳng bằng một con ch.ó Border Collie.
