Gả Thay Vào Đại Viện: Chồng Tôi Sao Bảo Không Về Nhà? - Chương 156

Cập nhật lúc: 14/04/2026 10:03

“Thanh niên tri thức về thành, vốn chẳng phải chuyện dễ dàng.”

Trước đây anh có nghe Cố Dĩnh và các chiến hữu trong lớp nhắc qua một chút, không chỉ người nhà phải dốc sức mà địa phương nơi thanh niên tri thức xuống nông thôn cũng phải có thông báo bằng văn bản rõ ràng.

Trong lớp của Trương Tân có một người chiến hữu, em gái người đó mấy năm trước xuống tận Hắc Giang, nghe nói lần này để về được thành, người nhà đã âm thầm nhờ vả không ít quan hệ.

Cố Dự biết chuyện này khó giải quyết, nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để giúp một tay, kết quả là...

Chỉ là nhờ nghe ngóng chính sách cụ thể thôi sao!

Cố Dự có chút hụt hẫng, cái cảm giác hụt hẫng ấy chẳng rõ nguyên do từ đâu.

Anh đáp ứng, im lặng một lát rồi vẫn hỏi cô gái nhỏ xem có muốn nghĩ cách khác không.

“Tạm thời không cần đâu ạ."

Cô trả lời cũng dứt khoát không kém, sau đó nói qua suy nghĩ của mình, nhưng không hề nhắc đến việc không muốn nợ ân tình của anh.

“Được."

Cố Dự cũng không cưỡng cầu, nghĩ bụng chuyện của chị cả cô anh cũng không tiện can thiệp quá sâu, giống như kinh nghiệm mà Trương Tân đã truyền thụ cho anh.

Kết hôn rồi thì khác với khi độc thân, phải nắm rõ chừng mực, không được quá thân thiết với các đồng chí nữ, càng không được vượt mặt vợ mình để giúp đỡ người phụ nữ khác.

Cố Dự luôn ghi nhớ kỹ điều này trong lòng, Tạ Hân Di đã bảo không cần giúp, vậy tự nhiên anh sẽ không vượt quyền vợ mình mà đi giúp người khác.

Anh tự động xếp chị cả của Tạ Hân Di vào hàng ngũ “các đồng chí nữ khác", đối với những việc Tạ Hân Di dặn dò, anh yêu cầu gì làm nấy.

Hôm đó nói xong, ngay trong ngày anh đã nhờ người tìm đến người chuyên trách phụ trách việc thanh niên tri thức về thành để hỏi han.

Lúc mang kết quả về nhà, Tạ Hân Di đã ăn cơm xong và đợi sẵn ở cổng.

“Thế nào rồi anh?"

Cô biết người đàn ông này làm việc chưa bao giờ lề mề, việc gì có thể làm xong trong ngày tuyệt đối sẽ không để sang ngày thứ hai, cho nên vừa ăn xong là cô chạy ngay ra cổng viện, mong muốn biết kết quả sớm nhất, kết quả anh vừa mở miệng đã là một câu:

“Có lẽ hơi khó giải quyết."

Khó giải quyết sao?

Thấy cô thất vọng, Cố Dự liền đem thông tin mình nghe ngóng được ra nói.

“...

Bị thương để được về thành thì phải có chứng nhận, thực sự không còn khả năng lao động, cần về thành để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mới được."

Chị cả của Tạ Hân Di bị thương ở đâu, nghiêm trọng đến mức nào họ còn chưa biết, chưa nói đến điều kiện “chứng nhận" kia vốn đã chẳng dễ dàng gì để thông qua.

Hơn nữa đối phương nói lời cũng rất khéo léo, bảo là những trường hợp không thể lao động cần về thành tĩnh dưỡng thì đến nay họ mới chỉ gặp qua đúng hai ca.

Một người khi đốn củi trên núi bị rơi xuống khe, gãy cả hai tay; một người khi xuống sông cứu người thì bị chuột rút, não bị vào nước dẫn đến mất ý thức.

Đều bị thương rất nặng, hoặc là không thể tự sinh hoạt, hoặc là hôn mê sâu.

Trên đường về Cố Dự đã suy nghĩ kỹ, cảm thấy vẫn nên hỏi rõ thương thế của chị cả trước rồi mới đưa ra quyết định.

Tạ Hân Di cũng thấy vậy, chỉ là hỏi thế nào, tìm ai hỏi lại là một bài toán nan giải.

Cô suy nghĩ suốt một đêm, sáng hôm sau ngủ dậy vẫn chưa có đầu manh mối nào.

Đến xưởng làm gì cũng không thấy hứng thú, cả ngày chỉ nghĩ cách làm sao giúp được chị cả, vốn tưởng chuyện này sẽ tắc nghẽn ở đây, không ngờ mấy ngày sau, Cố Dự lại mang về một tin tốt.

Chương 93 Gây chuyện

Có người sắp đi công tác đến ngôi làng nơi chị cả đang ở, người này không phải ai khác, chính là chồng của Tiểu Tưởng.

“Sao anh biết được hay vậy?"

Cố Dự và chồng Tiểu Tưởng chắc mới chỉ gặp nhau đúng một lần, Tạ Hân Di thấy rất lạ vì sao hai người lại có liên hệ với nhau, anh liền giải thích cho cô.

Lần trước khi mẹ của Thượng Phúc Thuận đến gây chuyện, vừa vặn gặp lúc Tạ Hân Di và Cố Dự đến nhà cảm ơn.

Tạ Hân Di dạy Tiểu Tưởng cách trị nhà đó, lúc đi chồng Tiểu Tưởng chẳng phải có nói với Cố Dự một câu, bảo là sau này nếu có việc gì cứ tìm anh ấy sao?

Lúc đó cô không để ý nghe, nhưng Cố Dự lại ghi nhớ vào lòng.

Trước đây khi Tạ Hân Di chạy vạy khắp nơi lo chuyện của chị mình, anh đã sớm nhờ bạn nối khố nghe ngóng các chính sách liên quan đến việc thanh niên tri thức về thành.

Trường hợp có công tác hoặc bị thương thì có thể về, nhưng cần có thông báo, vậy tại sao phía chị cả Tạ Hân Di đến giờ vẫn chưa nhận được thông báo, người bạn kia bảo anh đi tìm người bên Cục Nông nghiệp mà hỏi, xem có phải bị kẹt ở chỗ đó không.

Thực ra chuyện của thanh niên tri thức vốn do bên Văn phòng Thanh niên tri thức quản lý, theo lý thì không liên quan đến Cục Nông nghiệp, nhưng nơi chị cả Tạ Hân Di xuống nông thôn lại đúng là địa bàn trọng điểm mà Cục Nông nghiệp quan tâm mấy năm nay, cho nên những việc liên quan đến nơi đó hiện nay đều do Cục Nông nghiệp phê duyệt, Văn phòng Thanh niên tri thức hỗ trợ phối hợp.

Cố Dự không quen ai ở chỗ chị cả Tạ Hân Di, nghĩ đến Cục Nông nghiệp, người đầu tiên anh nhớ ra chính là chồng của Tiểu Tưởng.

Nghĩ bụng đều là người trong cùng hệ thống, tuy không cùng một nơi nhưng ít nhiều cũng nghe ngóng được chút gì đó, thế là anh âm thầm đi tìm cán bộ Trát.

Hành động này có chút mạo muội, nhưng tình huống đặc biệt phải xử lý đặc biệt, Cố Dự đã chuẩn bị sẵn tâm lý người ta không thèm để ý đến mình, không ngờ chồng Tiểu Tưởng vừa thấy anh đã nhận ra ngay lập tức.

“Nhìn người tinh tường đấy."

Nhắc đến chồng Tiểu Tưởng, Cố Dự không nhịn được chèn thêm một câu nhận xét, chỉ là Tạ Hân Di hiện giờ không rảnh để tâm đến mấy thứ đó, cô chỉ muốn nghe kết quả.

“Kết quả là, rất trùng hợp, anh ấy vừa vặn sắp đi công tác đến làng của chị cả."

Làng Bùi Gia nằm ở phía nam Hoa Bắc, khoảng cách so với Kinh thị không tính là xa cũng chẳng tính là gần.

Khu vực Hoa Bắc là đối tượng trọng điểm của quốc gia, chồng Tiểu Tưởng cần đến vài ngôi làng để làm khảo sát và đ-ánh giá, trong số đó bao gồm cả làng Bùi Gia nơi Tạ Hân Tuyết ở.

Cố Dự tìm đến anh ấy vốn chỉ định nghe ngóng tin tức, nào ngờ lại trùng hợp đến vậy.

Sáng sớm mai, cán bộ Trát sẽ lên tàu hỏa về làng, thời gian gấp rút nên anh không kịp quay về bàn bạc với Tạ Hân Di, bèn đem tình hình của Tạ Hân Tuyết nói với chồng Tiểu Tưởng, nhờ anh ấy nếu thuận tiện thì vào xem giúp một chút.

“Vậy anh ấy có đồng ý không ạ?"

Tạ Hân Di sốt sắng hỏi.

Nghĩ đến người ta đi công vụ, mà lại nhờ vả việc tư, liệu có vấn đề gì không.

“Không vấn đề gì, anh ấy đồng ý rồi."

Không chỉ đồng ý, mà còn bảo sau khi xem tình hình chị cả em xong sẽ báo cáo trung thực lên cấp trên.

Còn có thể báo cáo lên cấp trên nữa!

Sự giúp đỡ này của chồng Tiểu Tưởng quả là giúp tới nơi tới chốn.

Tạ Hân Di nghe xong thì vui mừng khôn xiết, đầu tiên là khen ngợi đối phương một hồi, bảo là ngày mai phải cảm ơn Tiểu Tưởng thật tốt, sau đó quay đầu lại thấy Cố Dự cứ im lặng không nói gì, cô lại chủ động tiến tới ôm lấy cánh tay anh, bày tỏ sự cảm ơn đối với người đã âm thầm góp sức này.

“Chỉ một câu cảm ơn thôi sao."

Người đàn ông nhíu mày, không màng đến lời cảm ơn đầu môi ch.ót lưỡi của cô, bắt cô phải giống như cảm ơn Tiểu Tưởng, đưa ra chút hành động thực tế.

Tạ Hân Di còn tưởng anh đang nói đến chuyện mua quà cảm ơn, lập tức đồng ý dứt khoát, kết quả buổi tối bị anh chặn lại trong phòng mới phát hiện ra, tâm tư người này càng lúc càng không đơn thuần.

Cô nhìn kim đồng hồ trên đồng hồ tọa chung đã quay hết một vòng, tay chống lên cái eo mỏi nhừ, hối hận vì sao trước đây mình có thể coi vị đại lão tương lai này như một đóa hoa nhài thuần khiết được chứ.

Người đàn ông cả đêm bày đủ trò giày vò cô, khiến sáng hôm sau khi cô đi tìm chủ nhiệm Âu thì hoàn toàn không có tinh thần, làm người ta hiểu lầm có phải cô lại không khỏe ở đâu không.

“...

Dạ không, chỉ là đêm qua em ngủ không ngon thôi ạ."

Tạ Hân Di vội vàng giải thích, giải thích xong cũng chẳng đợi chủ nhiệm Âu phản ứng, cô liền kéo chủ đề sang kế hoạch tuyển dụng năm nay của nhà máy.

Tình hình phía chị cả đã có chồng Tiểu Tưởng giúp báo cáo lên, nghĩ chắc không lâu nữa sẽ có kết quả.

Kết quả dù tốt hay xấu, việc chị cả về làm việc là chắc chắn, cho nên tìm hiểu trước để chuẩn bị cũng là phòng hờ.

Dù sao bao giờ cũng là người đợi công việc, chứ chẳng có công việc nào đứng đợi người cả.

Cô đã dự tính sẵn, vậy mà chủ nhiệm Âu khi nghe cô hỏi chuyện này lại lắc đầu.

“Kế hoạch của xưởng năm nay chỉ có bấy nhiêu thôi, lần trước đã tuyển xong hết rồi."

Bà trả lời Tạ Hân Di một cách chắc chắn, còn sợ cô không hiểu nên giới thiệu qua quy luật tuyển dụng bấy lâu nay của nhà máy.

“Trước đây quản lý nghiêm, nhiệm vụ cũng không nặng, thường thì mỗi năm chỉ có mười mấy chỉ tiêu, bình thường là như vậy, nhưng cũng có trường hợp đặc biệt, ví dụ như lần trước lớp kem que của các cháu đột ngột tăng sản lượng và dây chuyền sản xuất, thiếu nhân lực nên giữa chừng mới tuyển bổ sung thêm một đợt."

Chủ nhiệm Âu lấy cho cô vài ví dụ, nhưng tình huống tuyển tạm thời nhiều người như lần trước thì chủ nhiệm Âu bảo bà làm ở đây lâu vậy rồi cũng là lần đầu tiên gặp phải, nên bảo Tạ Hân Di đừng hy vọng quá nhiều.

Điểm này Tạ Hân Di hiểu rõ, những sự kiện ngẫu nhiên kiểu này cô sẽ không coi là thật, cũng không lấy đó làm tham chiếu.

Còn về việc nhà máy năm nay có tuyển dụng nữa hay không, câu trả lời chủ nhiệm Âu đưa ra rất chắc chắn:

“Không!”

Một là đã gần cuối năm rồi, xưởng ngoài lớp sủi dẻo có hơi bận rộn một chút, các lớp khác cơ bản đều sản xuất theo đúng trình tự.

Nhân sự sẽ không thiếu, dây chuyền sản xuất cũng không nghe phân xưởng nào bảo muốn tăng thêm, cho nên việc tuyển thêm công nhân tạm thời mới là không thể nào.

Chủ nhiệm Âu phân tích cho cô một hồi, Tạ Hân Di thất vọng quay về, đành phải qua lớp kem que bày tỏ lòng cảm ơn với Tiểu Tưởng trước.

“Có cái gì mà phải cảm ơn chứ, việc tiện tay của anh ấy thôi mà."

Chuyện Cố Dự đi tìm chồng mình, cán bộ Trát tan làm về đã kể ngay cho Tiểu Tưởng nghe rồi.

Biết chị cả của Tạ Hân Di ở trong làng sống không dễ dàng, lại còn bị thương, Tiểu Tưởng bảo chồng mình mang hết những món đồ tốt trong nhà có thể mang đi được theo, đồng thời dặn dò anh ấy phải giúp đỡ tận tình, nhanh nhẹn một chút.

Thanh niên tri thức về thành, trước đây cô có nghe mẹ và anh trai kể, nói là dạo này người về nhiều, người đi cửa sau nhờ vả quan hệ cũng nhiều.

Thời gian trước nghe Tạ Hân Di nhờ chị Lưu và mọi người tìm việc giúp, cô còn tưởng sau lưng Tạ Hân Di đã có người tác động rồi nên không dám lên tiếng góp vui, đâu có ngờ đã qua lâu như vậy rồi mà chị cả Tạ Hân Di vẫn chưa về được.

Không về được thành thì chỉ có hai khả năng, hoặc là chính quyền địa phương thắt c.h.ặ.t, hoặc là sức ép phía sau chưa đủ mạnh.

Hồi trước khi Tiểu Tưởng thay ca cho mẹ để trốn đi nông thôn, lúc đầu cũng giống như Tạ Hân Di thế này, làm thế nào cũng không được thông qua.

Sau đó mẹ cô phải âm thầm nhờ người nghe ngóng, chỗ này cậy cục quan hệ, chỗ kia quà cáp lễ nghĩa, mãi mới lo xong việc.

Chuyện nhờ người giúp đỡ cậy nhờ quan hệ, Tiểu Tưởng đã thấy không ít, biết nơi nào có con người thì nơi đó có biến số, chuyện do con người quyết định thì tự nhiên sẽ có không gian để thao tác.

Cô bảo chồng mình sang đó thì nhanh nhẹn lên một chút, ý tứ đằng sau cô hiểu, cán bộ Trát lăn lộn trong Cục Nông nghiệp bao nhiêu năm lại càng hiểu rõ hơn.

Tiểu Tưởng bảo Tạ Hân Di cứ yên tâm, sẵn tiện cùng cô đi tìm chị Quách và chị Lưu để tìm hiểu thêm về việc tìm việc làm cho chị cả.

“Thời gian gần đây người về thành đặc biệt nhiều, chị đã nói với tất cả người quen ở các xưởng của người nhà chị rồi, nhưng... chưa có tin gì."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Thay Vào Đại Viện: Chồng Tôi Sao Bảo Không Về Nhà? - Chương 156: Chương 156 | MonkeyD