Gả Thay Vào Đại Viện: Chồng Tôi Sao Bảo Không Về Nhà? - Chương 31

Cập nhật lúc: 14/04/2026 09:08

“Về phần tiếp theo nên làm thế nào, còn phải xem bên phía Cố Dự có thể điều tra ra được mục đích thực sự của Cao Hà hay không.”

Tuy nhiên nhìn người đàn ông sau khi nghe xong lời của cô liền khựng tay lại còn lộ vẻ đăm chiêu, chắc là cũng không đến nỗi nào.

Tạ Hân Di làm xong nàng Ốc sên là yên tâm ngủ thiếp đi, sáng hôm sau thức dậy đã không thấy bóng dáng Cố Dự đâu, cô không để bụng, cùng Văn Thục Hoa đi đón Cố Dĩnh xuất viện hôm nay.

Người nhà họ Cố rất tự giác không nhắc lại chuyện cũ trước mặt Cố Dĩnh, ngoại trừ Cố Hào Nghị lúc về lấy hành lý có dặn dò một câu trông chừng Cố Dự cho tốt, thì tất cả mọi người đều coi như chưa từng xảy ra chuyện này.

Tạ Hân Di vẫn hằng ngày đến nhà máy thực phẩm làm việc kiểu đối phó như thường lệ, Văn Thục Hoa sau khi đến đơn vị xin nghỉ phép cho Cố Dĩnh xong thì luôn ở nhà, bà nội Cố không nói tối hôm đó làm cách nào để Cố Dự lòi ra những lời đó, Vương bà bà cũng tuân theo mệnh lệnh lẳng lặng thay đổi thực đơn.

Cả gia đình đều đang nỗ lực bảo vệ lòng tự trọng của Cố Dĩnh, không ai chủ động đi hỏi những chi tiết cụ thể của sự việc đó, sự ngầm hiểu như vậy kéo dài cho đến ba ngày sau, Trương Tân mang theo tin tức kẻ bạo hành đã bị bắt đến gõ cửa nhà họ Cố.

“....

Lúc công an bắt bạc đã vô tình bắt được tên này, vừa nghe nói chủ động khai báo có thể được giảm án, lập tức đã khai hết chuyện này ra."

Anh ta uống một ngụm nước, thấy Cố Dĩnh không có ở đây, lại nói tiếp:

“Mấy tên còn lại cũng đồng thời bị bắt vào tối hôm qua, chỉ là.... chỉ là....."

“Chỉ là cái gì?"

Thấy trên mặt Trương Tân không hề có niềm vui sướng nên có khi bắt được kẻ bạo hành, hơn nữa lời nói còn mang theo sự xoay chuyển, tim Văn Thục Hoa lập tức vọt lên tới cổ họng, bà cảnh giác hỏi, sợ nghe thấy câu trả lời nào đó mà mình không muốn nghe, cả người đều căng thẳng đến cực điểm, “Không lẽ là Cố Dự nó......"

Vừa nhắc tới Cố Dự, Tạ Hân Di lúc này mới phản ứng lại đã mấy ngày rồi không thấy bóng dáng người đàn ông đâu, kể từ lần trước cô nói với Cố Dự về sự nghi ngờ của mình xong, người đàn ông liền không quay lại nhà họ Cố nữa, lúc đầu cô còn tưởng người đàn ông đang ở đơn vị, bây giờ nghe Văn Thục Hoa nói vậy, nghĩ đến kết cục trong sách, lại liên hệ tới lời nói lửng lơ của Trương Tân, tim cô thắt lại, cũng lập tức nhìn về phía Trương Tân.

“Không.... không phải Cố Dự."

Thấy hai người phụ nữ nhìn mình như nhìn kẻ địch lớn mạnh, Trương Tân vội vàng lắc đầu phủ nhận, “Không phải Cố Dự, là mấy tên đó, lúc bị công an bắt đã bị đ-ánh cho biến dạng rồi."

Vừa rồi khi anh ta nhận được điện thoại từ người bạn học cũ, cũng đã có lúc tưởng mình nghe nhầm, “Đội trưởng phụ trách vụ bắt giữ lần này là bạn học của tôi, theo như lời anh ấy nói, lúc họ nhận được tin báo chạy tới hiện trường, mấy tên đó đầu đều đang trùm bao tải, trên người còn bị một sợi dây thừng buộc nối lại với nhau, muốn nhúc nhích cũng không nhúc nhích nổi."

Trương Tân thuật lại những lời nghe được từ người bạn học cho Văn Thục Hoa bọn họ nghe, nói đến cuối cùng còn học theo dáng vẻ của người bạn học mà cảm thán, “Cũng không biết là đồng chí nào làm việc tốt không để lại danh tính đã ra tay tương trợ, lại giúp chúng tôi đỡ bao nhiêu việc."

Làm việc tốt không để lại danh tính, lại còn bắt được toàn bộ phạm nhân.

Sao mà trùng hợp thế, bên phía Cố Dự vừa không thấy tăm hơi, thì mấy tên đó đã bị báo thù.

Trong lòng Tạ Hân Di đã có suy đoán, chỉ là trước mặt mọi người cô không tiện thể hiện ra, đang định tìm một cái cớ hỏi Trương Tân gần đây có gặp Cố Dự không, không ngờ giây tiếp theo, người đàn ông đã lặng lẽ xuất hiện trước mặt cô.

Chương 23 Báo thù

Cố Dự đột ngột xuất hiện ở phòng khách, đã làm Trương Tân người tới báo tin vui giật cả mình.

Trương Tân vuốt ng-ực oán trách người đàn ông đi đứng sao giống như ma vậy, sau đó lại nhớ ra hình như đã mấy ngày rồi không nhìn thấy Cố Dự, liền hỏi anh khoảng thời gian này đã đi đâu.

“Đơn vị tập huấn."

“Đơn vị lúc nào tập huấn thế, sao tôi không biết nhỉ."

Trương Tân vẻ mặt mờ mịt, hỏi xong câu này mới phản ứng lại mình và Cố Dự không cùng binh chủng, xấu hổ gãi gãi đầu, anh ta lại đem tin vui mà mình nghe ngóng được kể lại một lượt cho Cố Dự nghe.

“Tên cầm đầu vốn dĩ đã b-éo, lúc bỏ bao tải ra mặt sưng húp lên trông giống như đầu lợn vậy."

Sợ anh không tin, anh ta còn tỉ mỉ miêu tả đặc điểm của mấy tên đó, “Còn tên bị bắt đầu tiên ấy, g-ầy như cây tăm, bạn học của tôi nói may mà hắn bị bắt trước, nếu mà bị quần chúng nhân dân làm việc nghĩa bắt được, không biết sẽ bị hành hạ thành cái dạng gì nữa."

Trương Tân kể lể một hồi về t.h.ả.m trạng của những tên đó, nghe đến mức Văn Thục Hoa và bà nội Cố ở bên cạnh không ngừng xuýt xoa hả dạ, vui mừng xong lại nghĩ tới vị anh hùng vô danh đã trút giận giúp họ, vội vàng khẽ hỏi Trương Tân liệu có xảy ra vấn đề gì không.

Có thể xảy ra vấn đề gì chứ.

Trương Tân lúc đầu cũng có chút lo lắng, nhưng bạn học của anh ta nói rồi, việc mấy tên đó phạm tội là sự thật rành rành, bọn chúng vốn dĩ đã chột dạ, cộng thêm việc đối phương đ-ánh chúng lúc trùm bao tải, bọn chúng căn bản không nhìn rõ đối phương là ai, cũng không biết có bao nhiêu người đ-ánh mình.

“Cho dù bọn chúng muốn tìm người gây phiền phức, cũng không biết là ai làm."

Hơn nữa công an phụ trách xét xử lần này vừa vặn là người lần trước phát hiện ra Cố Dĩnh bị thương và đưa cô tới bệnh viện.

Một cô gái trong sạch, chỉ vì đi tắt một đoạn đường mà bị bắt nạt thành ra như vậy, ngay cả quân nhân đi ngang qua ra tay giúp đỡ cũng bị chúng đ-ánh trọng thương, đối phương không chỉ thái độ ngông cuồng, mà tình tiết cũng vô cùng ác liệt, hễ là người có chút chí khí thì đều sẽ không dễ dàng tha thứ cho đám người này, huống chi lại còn là công an trực tiếp thụ lý vụ này.

Thấy đám người đó ấp úng nửa ngày cũng không nói ra được đặc điểm diện mạo của người đ-ánh mình, công an liền tiến hành theo quy trình bình thường, khi nhắc tới với Trương Tân, chỉ cảm thấy đám người đó đáng đời.

Cố Dự nghe thấy rồi, nhưng không nói gì.

Mãi cho đến khi Trương Tân nói xong chuẩn bị rời đi, anh mới đứng dậy đi theo ra ngoài.

Hai người đứng ở cửa không biết nói gì, một lúc sau người đàn ông nhíu mày quay lại, “Anh ra ngoài một chuyến."

Khoác áo khoác vào là đi ra ngoài ngay, cũng chẳng màng tới Văn Thục Hoa đang lải nhải sau lưng “vừa mới về lại đã đi".

Sau khi hai người đi khỏi, Tạ Hân Di đi bồi Cố Dĩnh một lúc, lúc người đàn ông quay lại, cô đã mơ mơ màng màng muốn đi ngủ.

C-ơ th-ể mang theo hơi lạnh của Cố Dự truyền tới từ phía chiếc chăn sát vách, tuy không nói lời nào, nhưng cứ trăn trở mãi, hồi lâu vẫn chưa ngủ được.

“Sao vậy?"

Tạ Hân Di nheo đôi mắt ngái ngủ hỏi anh.

Trong bóng tối động tác lật người của người đàn ông khựng lại, không còn động tĩnh gì nữa, dường như không định trả lời câu hỏi này của cô, Tạ Hân Di cũng không vội truy hỏi.

Hai vợ chồng một người nằm ngửa trên giường nhìn lên trần nhà thẩn thờ, một người nghiêng người mơ màng tìm gặp chu công, nhất thời cả hai đều im lặng một cách đầy khó xử.

Cứ giằng co như vậy một hồi lâu, người đàn ông mới nhàn nhạt mở lời, “Kẻ chỉ thị đứng sau, vẫn chưa hỏi ra được."

Chẳng biết là do bóng tối dễ khiến người ta buông bỏ phòng bị hơn, hay là trong lòng người đàn ông đang đè nén quá nhiều chuyện, Cố Dự lại chủ động kể cho cô nghe mình vừa mới đi làm gì.

“....

Bạn học của Trương Tân đã dùng hết mọi cách rồi, mấy tên đó mới khai ra đúng là có người chỉ thị, chúng nhận của đối phương năm trăm đồng, phụ trách chặn đường Cố Dĩnh để hù dọa cô ấy, việc say r-ượu là do người đứng sau đó dạy chúng, nói là đến đồn công an có thể lấy lý do uống say đến mức không biết gì để làm cái cớ."

“Vậy còn Cao Hà thì sao?"

Hôm đó anh ta cũng không đi cùng Cố Dĩnh, càng không biết Cố Dĩnh sẽ tạm thời đi tắt đường về nhà, sao mà trùng hợp thế, anh ta vừa vặn đi qua con hẻm đó, vừa vặn gặp được Cố Dĩnh đang bị bắt nạt, vừa vặn anh hùng cứu mỹ nhân, vừa vặn bị thương......

Mà trùng hợp thế, cái gì cũng vừa vặn?

“Ảnh của Cao Hà đã cho bọn chúng xem rồi, đều nói không quen biết, hơn nữa uống nhiều rồi, cũng không nhận ra Cao Hà chính là người quân nhân bị bọn chúng đ-ánh nhập viện đó."

Ảnh thì có thể giả vờ không quen biết, nhưng đ-ánh người ta rồi mà vẫn không nhận ra, vậy thì chỉ có hai khả năng, một là Cao Hà thực sự không phải là người chỉ thị bọn chúng, hai là bị đ-ánh nghiêm trọng quá nên không khớp với trong ảnh nữa.

Dù chân tướng là cái nào đi chăng nữa, Tạ Hân Di vẫn giữ thái độ nghi ngờ đối với Cao Hà.

Cô không tin trên đời có chuyện trùng hợp đến thế, Cố Dự chắc chắn cũng không tin, nếu không anh cũng sẽ không muộn thế này còn đích thân đi canh chừng buổi thẩm vấn.

Về việc phán quyết mấy tên đó Cố Dự không nói, nghĩ cũng nghĩ ra được sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, dù sao ở thời đại này hành vi lưu manh còn bị xử nặng hơn cả cướp giật, hơn nữa việc mười tám đồng và chiếc b.út máy nhập khẩu trong túi Cố Dĩnh ngày hôm đó bị mất Tạ Hân Di cũng đã báo với công an, tin rằng bạn học của Trương Tân nhất định sẽ cho quần chúng bị hại một câu trả lời thỏa đáng.

Còn về việc kẻ chỉ thị đứng sau có tìm được hay không, Tạ Hân Di lại không vội, năm trăm đồng đối với người bình thường mà nói là một con số không nhỏ, đối phương bỏ ra nhiều tiền như vậy nhưng lại không đạt được kết quả như mong đợi, chắc là không lâu nữa sẽ quay trở lại thôi.

Hơn nữa sau chuyện này, Cố Dự đã có sự đề phòng, chỉ cần đối phương có hành động, dựa vào khả năng quan sát nhạy bén của anh, việc tìm ra kẻ chỉ thị đứng sau không hề khó.

Nhưng có một điểm Tạ Hân Di nghĩ mãi không thông, cô luôn cảm thấy Cố Dự thể hiện quá mức bình tĩnh trong toàn bộ sự việc, đặc biệt là phản ứng của Cố Dự khi nghe tin mấy tên đó bị đ-ánh tối nay, bình tĩnh đến mức hoàn toàn không giống anh trong sách, không hề bốc đồng, ngay cả việc báo thù.....

Cũng là kiểu làm việc tốt không để lại danh tính trùm bao tải, buộc dây thừng.

Quá mức bảo thủ, hoàn toàn không giống với việc một đại lão tiếng ác đồn xa có thể làm ra.

Nghĩ đến Cố Dự vì bốc đồng tìm người báo thù mà còn được tặng kèm một chiếc vòng tay bạc trong sách, Tạ Hân Di hơi hồ nghi nhìn về phía người đàn ông, “Việc mấy tên đó bị đ-ánh có phải là anh......"

“Cô nghĩ tôi rảnh rỗi thế sao?"

Người đàn ông chẳng cần suy nghĩ đã thẳng thừng phủ nhận.

Cái nhìn đó rõ ràng là không nói dối, vả lại Cố Dự không phải là hạng người sẽ giở thủ đoạn sau lưng, huống chi với cái tính cách kiêu ngạo của anh, anh thà bị đ-ánh ch-ết chứ tuyệt đối không bao giờ nói dối.

Cô trợn tròn đôi mắt trong trẻo nhìn người đàn ông, Cố Dự không hề tránh né, mượn ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ cô cố gắng tìm kiếm điều gì đó từ đôi mắt sâu thẳm của đối phương, cuối cùng ngoại trừ vẻ đẹp khiến người ta phải đầu hàng ra, thì chẳng thấy gì khác.

Tạ Hân Di lật người một cái, sự thay đổi cảm xúc đột ngột khiến Cố Dự khựng lại, một hồi lâu sau mới nén ý cười nơi khóe miệng mà nói:

“Tôi không đ-ánh chúng, chỉ là đem tin tức công an đang để mắt tới chúng tiết lộ cho đám anh em của chúng thôi."

Mấy tên đó lừa lọc bịp bợm là cần đồng bọn nhất, chưa vào l.ồ.ng thì các anh là anh em, vào l.ồ.ng rồi hoặc bị công an để mắt tới thì các anh chính là quả b.o.m nổ chậm.

Ai mà chịu đựng nổi quả b.o.m có thể nổ bất cứ lúc nào ở bên cạnh mình, vả lại còn là một chuỗi, kẻ không muốn ch-ết chắc chắn sẽ muốn gỡ b.o.m càng sớm càng tốt, vậy thì trong quá trình gỡ b.o.m khó tránh khỏi bạo lực một chút, nhẫn tâm một chút, coi như là trừ hại cho dân rồi còn gì.

Tạ Hân Di nghĩ đến cái đầu lợn mà Trương Tân nói, không nhịn được mà muốn cười, “Vậy thì đám anh em của chúng ra tay cũng khá là thân thiện đấy."

Cố Dự nghe xong nhíu mày im lặng một hồi, “Là nhẹ quá rồi."

Tuy nhiên cũng không thể đ-ánh cho người ta tàn phế được, dù sao lúc đó anh vẫn còn muốn hỏi ra kẻ chỉ thị đứng sau từ miệng những người này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Thay Vào Đại Viện: Chồng Tôi Sao Bảo Không Về Nhà? - Chương 31: Chương 31 | MonkeyD