Gả Thay - Chương 1

Cập nhật lúc: 28/06/2026 12:02

Ta tên là Thẩm Thư Ngọc.

Một ngày nọ tỉnh giấc, khuê phòng của ta bỗng dưng nối liền với phòng của một cô nương khác.

Khác với đám đồ đạc cứng nhắc bên phòng ta, phòng nàng ấy có chiếc giường lớn êm ái, những chiếc gối ôm dễ thương và sách vở chất đầy cả bức tường.

Cô nương ấy tên là Thẩm Xu Dư, đến từ một ngàn năm sau, thế kỷ hai mươi mốt.

Thẩm Xu Dư bảo rằng, do thời không hỗn loạn nên phòng của hai ta mới va vào nhau.

Chuyện này quả thực quá đỗi lạ lùng, kinh thế hãi tục.

May thay, bí mật này chỉ có hai ta nhìn thấy.

Thế là từ hôm đó, nàng ấy sang phòng ta ăn số điểm tâm ta lén giấu đi.

Còn ta, nằm lăn lộn trên giường nàng ấy, vừa khóc vừa mắng tên vị hôn phu vô lương tâm kia.

Vị hôn phu của ta tên là Chu Hoàn Chi, xuất thân Hầu phủ.

Hôn ước của hai ta được định từ nhỏ, vốn dĩ năm mười lăm tuổi ta đã phải gả đi rồi.

Kết quả đùng một cái, tổ phụ của Chu Hoàn Chi qua đời.

Thế là hôn kỳ bị gác lại.

Chu Hoàn Chi phải chịu tang ba năm.

Trong ba năm này, phụ thân hắn kế thừa tước vị, Chu Hoàn Chi trở thành Thế t.ử Hầu phủ.

Năm mười tám tuổi, vừa hết tang kỳ, chuyện hôn nhân của hai ta lại được nhắc tới.

Kết quả đùng một cái, phụ thân của Chu Hoàn Chi cũng qua đời.

Sau đó, lại là ba năm chịu tang.

Trong ba năm này, Chu Hoàn Chi tập tước, trở thành Hầu gia.

Cha mẹ ta vốn còn chút mừng thầm, nghĩ rằng ta vừa gả sang liền trở thành Hầu phu nhân.

Nào ngờ tang kỳ còn chưa hết, Chu Hoàn Chi đã có người trong mộng.

Người trong mộng của hắn tên là Tống Kiều, con nhà buôn bán.

Nghe đồn năm ngoái sau khi rơi xuống nước, tính tình nàng ta thay đổi hẳn.

Vốn là một người văn tĩnh yếu đuối, bỗng chốc trở nên kiêu căng ngang ngược.

Lại còn bất ngờ thông thạo cầm kỳ thi họa, năm bước đã làm xong một bài thơ.

Một câu "Quân bất kiến, Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai"*, khiến văn nhân toàn kinh thành kinh ngạc, tấm tắc khen ngợi.

Chỉ là mẫu thân của Chu Hoàn Chi không thích Tống Kiều, bà ở trong Hầu phủ hết khóc lóc lại làm loạn đòi treo cổ, sống c.h.ế.c không đồng ý cho nàng ta gả vào làm chủ mẫu.

Cả kinh thành đều đang xem trò cười.

Xem trò cười của ta.

Ta chính là trò cười của cả cái kinh thành này!

Sau khi biết Chu Hoàn Chi đem lòng yêu Tống Kiều, ta nhờ tỳ nữ mua cho một cuốn "Tống Kiều văn tập".

Nhìn những vần thơ kinh tài tuyệt diễm bên trong, lòng ta lạnh đi một nửa.

Phụ thân ta là một văn nhân, miệng luôn niệm câu "nữ t.ử vô tài tiện thị đức", ngay cả sách cũng chẳng cho ta đọc nhiều.

Tranh giành với Tống Kiều sao? Ta mà cũng xứng ư?

Nhưng nếu không tranh, ta chỉ còn hai con đường.

Hoặc là thanh đăng cổ phật, hoặc là ba thước lụa trắng.

Ta chẳng muốn chọn đường nào cả!

Điều khiến ta bất ngờ là, Thẩm Xu Dư vô cùng chán ghét Tống Kiều.

Nàng nói Tống Kiều là một nữ t.ử xuyên không, cậy vào việc thế giới của chúng ta là một thế giới "hư cấu", nên mới dám ngang nhiên sao chép, đạo văn.

"Thế nào là hư cấu?" Ta gạt nước mắt hỏi.

"Chính là... haizzz. Nói ngươi cũng không hiểu đâu."

Không hiểu thì thôi vậy.

Ta lại tiếp tục khóc phận mình.

"Đừng khóc nữa." Thẩm Xu Dư luống cuống tay chân an ủi ta, "Ta cũng sắp phải đi liên hôn rồi, ta và hắn còn chưa nói với nhau được mấy câu đâu! Chẳng phải vẫn cứ thế mà gả đi sao."

"Phận đàn bà chúng mình, đối với chuyện hôn nhân phải nhìn thoáng ra một chút."

Nhưng càng nói, nàng ấy lại càng thấy tủi thân, hốc mắt đỏ hoe.

"Ngươi nhìn ta xem, chẳng phải cũng buộc đi liên hôn sao?"

"Cái gã chồng tương lai của ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, hôm qua hắn còn đến tìm ta, nói muốn cùng ta duy trì 'quan hệ hôn nhân mở'."

"Ta thật sự cạn lời! Luật hôn nhân thế kỷ hai mươi mốt hắn không thèm xem qua lấy một lần à!"

"Quan hệ hôn nhân mở là cái gì?"

Ta hỏi.

"Chính là hắn là nam nhân, nhưng bên ngoài lại nuôi rất nhiều nữ nhân khác." Thẩm Xu Dư nghiến răng nghiến lợi.

"Thế chẳng phải rất tốt sao?" Ta không hiểu, "Chỉ là một đám ngoại thất thôi mà, đâu có được vào cửa chính. Sinh con đẻ cái thì ngươi bế về ghi dưới danh nghĩa của mình mà nuôi, đằng nào cũng phải gọi ngươi là mẫu thân."

"Ngươi... ta... đã bảo nói ngươi cũng không hiểu mà!" Thẩm Xu Dư xua xua tay, "Chỉ cần biết hai ta cùng cảnh ngộ là được rồi."

Hai ta ôm lấy nhau, khóc thành một đoàn.

Làm phận nữ nhi sao mà khổ thế này!

"Có cách rồi!"

Thẩm Xu Dư bỗng nảy ra ý hay, một phen nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

"... Hay là, ta gả thay ngươi, ngươi gả thay ta. Hai chúng ta... đổi chỗ cho nhau đi?"

Ta ngẩn người ra.

"Đổi thế nào?"

Thẩm Xu Dư lại tỏ vẻ tính liệu như thần:

“Đã ngươi không để tâm đến đám nữ nhân kia, chi bằng ngươi đến hiện đại, thay ta gả cho tên Hứa Thịnh An đó."

"Còn ta, ta sẽ về cổ đại, thay ngươi đối phó với ả nữ xuyên không kia!"

Ta trừng lớn mắt.

"Thế có được không?"

"Sao lại không được? Đằng nào thuận theo tự nhiên cũng là đường c.h.ế.c, liều c.h.ế.c một phen biết đâu còn đường sống!"

Ta do dự:

“Nhỡ đâu Chu Hoàn Chi bỏ vợ..."

"Thì ta lại về hiện đại nương nhờ ngươi!"

Thẩm Xu Dư liếc xéo ta một cái:

“Thẩm Thư Ngọc, ngươi chốt một câu đi, có đổi hay không?"

Ta nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng của Chu Hoàn Chi khi náo loạn đòi từ hôn, nhớ lại những lời châm chọc khiêu khích trong kinh thành mấy ngày nay, bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

"Đổi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gả Thay - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD