Gà - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/09/2026 03:01
Thì anh ta lại đưa Hạ Ngọc sang Mỹ, thuê căn phòng tình nhân đắt nhất, thuê mười người giúp việc, cả tháng gần như không ra khỏi cửa.
Thậm chí còn đắc ý ghi lại rằng họ đã “mở khóa” được một trăm lẻ tám tư thế.
Trong lúc tôi vẫn ở quê nuôi gà, bán gà, vất vả kiếm từng đồng.
Thì anh lấy tiền tôi cho người thứ ba tiêu xài, hưởng thụ cuộc sống của giới nhà giàu.
Khách khứa có mặt tại hội trường lúc này đều bắt đầu tụ lại, tất cả nhìn tôi, người phụ nữ vừa đột ngột xuất hiện, bằng ánh mắt tò mò.
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng rồi chậm rãi lấy giấy đăng ký kết hôn với Trần Cảnh Minh khỏi túi: “Cô biết rõ người ta đã có vợ mà vẫn sống chung, sinh con với người đã kết hôn, cô thấy tôi còn quá nể mặt cô đúng không?”
Sắc mặt Hạ Ngọc lập tức khó coi, cô ta lập tức dùng ánh mắt đáng thương nhìn về phía Trần Cảnh Minh.
Trà xanh giỏi nhất chính là trò này, kích thích bản năng bảo vệ của đàn ông.
Trần Cảnh Minh lập tức đưa tay định giật tờ đăng ký kết hôn, tôi chỉ hơi nghiêng tay, khiến anh ta chộp hụt.
Anh ta giận dữ nhìn tôi: “Tôi đã nói đừng gây chuyện nữa, cô nghe không hiểu sao?”
Giọng điệu thật uy phong.
Làm ông chủ mấy năm đúng là khác thật, còn tưởng tôi là nhân viên cấp dưới để anh tùy tiện ra lệnh.
Tôi cười lạnh, đối diện thẳng ánh mắt anh ta, không hề lùi bước.
Có lẽ anh ta quên mất trước đây từng ngoan ngoãn như ch.ó trước mặt tôi.
Bây giờ vẫn là ch.ó thôi, chỉ là đã đổi chủ, chạy sang l.i.ế.m một con gà rừng khác.
Nhưng anh lại quên, nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền.
Tôi có thể giúp anh ngồi lên vị trí hôm nay, cũng có thể khiến anh thân bại danh liệt, tay trắng trở về.
“Sao anh lại cứ cho rằng tôi đến gây chuyện? Chẳng phải từ xa xưa chồng nạp thiếp thì thiếp cũng phải tới kính trà chính thất sao?”
“Tôi còn đặc biệt mang hai con gà tới bồi bổ cho cô ta, một người vợ chính thức rộng lượng được tới mức này còn chưa đủ à?”
Tôi nói vô cùng bình tĩnh, không gào thét, không làm loạn, nhưng từng câu đều đủ khiến bọn họ mất mặt.
Sắc mặt Trần Cảnh Minh càng lúc càng khó coi, trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Khách mời xung quanh xì xào càng nhiều, khiến anh ta càng khó giữ thể diện.
Trong tiếng bàn tán, có người vô tình nói: “Thì ra hai đứa trẻ là con ngoài giá thú…”
Hạ Ngọc lập tức đỏ mắt, ôm lấy con rồi tỏ ra đáng thương như thể mình mới là nạn nhân.
“Cảnh Minh, em không muốn làm anh khó xử, mẹ con em vốn đã không nên tồn tại, em đưa con đi là được.”
Cô ta cố tình nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn lệ, giống như bị tôi bắt nạt đến chẳng còn đường sống.
“Tôi không chọc nổi thì tránh đi vậy.”
“Đàn ông tôi trả lại cho cô, chỉ xin cô đừng tiếp tục bôi nhọ tôi, cũng đừng làm nhục con tôi nữa.”
Nói xong còn thật sự ôm con chuẩn bị rời đi.
Chiêu lấy lui làm tiến dùng cực kỳ thuần thục.
Quả nhiên Trần Cảnh Minh lập tức mắc bẫy, vội vàng kéo cô ta vào lòng.
Nhìn qua đúng là một gia đình bốn người đầy hạnh phúc.
Anh ta quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp rồi cố tình nâng giọng: “Có chuyện gì thì nhằm vào tôi, đừng làm khó Hạ Ngọc. Tôi với cô đã ly thân từ lâu, thủ tục ly hôn cũng đang làm rồi!”
“Cô chẳng qua chỉ muốn nhiều tiền hơn thôi, tôi có thể chia thêm cho cô, chỉ cần cô xin lỗi Ngọc Ngọc.”
3
Tôi thật sự không ngờ Trần Cảnh Minh lại có thể vô liêm sỉ đến mức này.
Để bảo vệ thanh danh của Hạ Ngọc, anh ta sẵn sàng đổ toàn bộ nước bẩn lên người tôi.
Tôi thuận theo lời anh ta mà nói: “Được thôi, xin lỗi cũng được. Một câu xin lỗi đáng bao nhiêu tiền?”
“Chỉ cần anh chịu trả, tôi có thể xin lỗi tới khi anh phá sản.”
Trần Cảnh Minh lập tức nhíu mày, rõ ràng không ngờ tôi chẳng hề đi theo kịch bản anh vừa dựng.
Nhắc tới tiền, Hạ Ngọc lại lập tức mất bình tĩnh, giả vờ ấm ức nói: “Cảnh Minh, em không cần cô ta xin lỗi, dù gì cũng đâu phải thật lòng. Hôm nay anh cứ nói rõ mọi chuyện với cô ta đi.”
“Để cô ta khỏi tiếp tục dây dưa, cũng đừng bịa chuyện về chúng ta nữa. Em không muốn hai đứa con sau này bị một người như vậy ảnh hưởng.”
Những khách mời xung quanh cũng bắt đầu phụ họa: “Nhìn là biết không chịu ly hôn nên cố ý chọn đúng ngày này tới gây rối.”
“Cô ta chỉ là người phụ nữ ở quê nuôi gà, sao xứng với tổng giám đốc Trần, không chịu nhìn lại mình mà còn trách người khác.”
“Không muốn ly hôn thì thôi, còn đổ nước bẩn lên người phụ nữ khác, mở miệng mắng người ta là gà, nhân cách thật có vấn đề.”
Trần Cảnh Minh làm vẻ không muốn tiếp tục so đo, giọng cũng dịu đi: “Cô về trước đi, tôi sẽ giải thích với cô sau, cũng sẽ không để cô thiệt.”
Nói rồi anh ta đưa tay ra hiệu bảo tôi rời khỏi.
Tôi nhìn anh, bật cười lạnh: “Trần Cảnh Minh, vì một con gà mà anh đối xử với tôi như vậy sao? Giỏi lắm.”
Sắc mặt Hạ Ngọc lập tức tái đi, cô ta hoảng loạn rồi cố tình khóc to: “Cô nói ai là gà? Cô quá đáng vừa thôi! Cô mới là gà ấy!”
Trong đám đông có người thích xem náo nhiệt lập tức hỏi: “Không lẽ thật sự có người từng làm nghề đó à?”
