Gặm Phải Cỏ Tơ, Bắt Được Trâu Già - Chương 10
Cập nhật lúc: 22/08/2026 14:02
Chu Nguyên Nguyên cúi gầm đầu, mặt tội nghiệp vô cùng: "Chắc là anh em tăng ca bận quá nên quên mất rồi. Không sao đâu ạ, nếu cô Lâm thấy không tiện thì em tự đi bộ về cũng được."
Nhà Chu Thiệu tuy không xa trường học cho lắm, nhưng phải qua rất nhiều ngã tư, mà bây giờ lại đang là giờ cao điểm tan tầm.
Tôi không yên tâm chút nào, liền bảo: "Để cô đưa em về."
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ của Chu Nguyên Nguyên, bước về phía nhà cậu nhóc.
Vừa mới đến cửa nhà, Chu Nguyên Nguyên đã ngẩng khuôn mặt tròn xoe lên, giơ ngón tay cái về phía tôi bảo:
"Cô Lâm đỉnh thật đấy, em còn chưa cho cô địa chỉ nhà em mà cô đã đưa em về đến tận cửa chuẩn không cần chỉnh luôn rồi."
Tôi: "..."
Chu Nguyên Nguyên bảo muốn mời tôi ăn món snack cay mà cậu nhóc cất giấu bấy lâu nay.
Vừa hay tôi cũng muốn hỏi xem rốt cuộc tại sao Chu Thiệu lại không đi đón em trai.
Tuyệt đối không phải là vì tôi thèm ăn snack cay của cậu nhóc tiểu học đâu đấy nhé!
Thế là tôi chân trước chân sau đi theo Chu Nguyên Nguyên vào nhà.
Vừa bước vào trong, đã thấy Chu Thiệu vừa tắm xong bước ra.
Anh chỉ mặc duy nhất một chiếc quần thể thao nỉ xám dáng rộng, trên tay cầm chiếc khăn bông đang lau lau mái tóc còn ướt.
Nhìn thấy tôi và Chu Nguyên Nguyên bước vào, anh không khỏi khựng lại ngơ ngác.
Tôi thì chẳng ngơ ngác chút nào, đôi mắt tôi phản xạ nhanh như s.ú.n.g liên thanh tạch tạch tạch!
Cái kiểu không mặc áo thế này không phải là tôi chưa từng thấy.
Có điều toàn là qua ảnh hoặc qua video call thôi.
Còn cái kiểu mặt đối mặt sát rạt thế này thì đây là lần đầu tiên đấy!
Thân hình của anh thực sự còn đẹp hơn trong ảnh nhiều, hơi thở của tôi dồn dập hẳn lên, lập tức biến thành Doraemon giơ hai tay tròn xoe ra mướt mải.
Chu Thiệu thì cực kỳ hiên ngang đường hoàng, chẳng thèm che đậy chút nào.
Biết là tôi đang nhìn, mặt anh còn lộ rõ vẻ tự hào kiêu ngạo.
Ừm, hàng thật giá thật đỉnh lắm, các chị em cứ yên tâm nhé!
Chu Nguyên Nguyên đã lủi mất hút vào trong phòng từ lúc nào không hay.
Tôi bừng tỉnh lại, thu hồi cái vẻ mặt thèm thuồng mất giá của mình lại, lên tiếng tra hỏi Chu Thiệu:
"Nó tan học hơn một tiếng đồng hồ rồi mà anh không đi đón, lại ở nhà tắm rửa thế này à?!"
Chu Thiệu ngơ ngác: "Cái gì cơ?"
"Nó tan học lúc năm giờ, giờ là sáu rưỡi rồi mà anh vẫn còn ở nhà tắm rửa hả?"
Chu Thiệu lại càng hoang mang hơn: "Nó bảo với anh là sáu rưỡi mới tan học, bảo anh đến đón muộn một chút. Thế nên anh mới xếp một ca phẫu thuật, vừa mổ xong về nhà tranh thủ tắm cái, cho nên..."
Chu Thiệu khựng lại.
Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau.
Cả hai lập tức hiểu ra mọi chuyện!
Cái thằng nhóc Chu Nguyên Nguyên này... cố tình!
Tôi nheo mắt lại, trao đổi một ánh mắt ngầm hiểu với Chu Thiệu.
Sau đó cả hai cùng bước lại gõ cửa phòng Chu Nguyên Nguyên.
Cậu nhóc lúc này đang vui vẻ chơi khoái chí khối Rubik.
Nhìn thấy hai chúng tôi, trên mặt cậu nhóc xẹt qua một mảng giật mình tật xấu.
Cho đến khi tôi và Chu Thiệu một trái một phải, khoanh tay trước n.g.ự.c đứng lù lù sau lưng cậu ta, trước mặt cậu nhóc là cuốn bài tập về nhà đang mở sẵn.
Chu Nguyên Nguyên không kìm được liền gào lên đau đớn: "Anh! Chẳng phải anh nên đi hẹn hò với cô Lâm sao? Sao lại ra đây nhìn em làm bài tập thế này?!"
Chu Thiệu lạnh giọng: "Tụi anh hẹn hò ngay tại đây luôn."
Tôi bồi thêm một câu: "Hẹn hò, hẹn nhau dạy em làm bài tập đấy!"
Chu Nguyên Nguyên "oa" lên một tiếng khóc lóc chạy mất hút: "Hai người ăn h.i.ế.p em, hức hức hức, em đi tìm ông nội đây..."
Sau khi dẹp xong vật cản đường, Chu Thiệu lập tức vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi.
Mùi sữa tắm thơm dịu nhẹ trên người anh phảng phất vây quanh, cái hương thơm này vô cùng kỳ diệu, khiến lòng người thấy bình yên đến lạ.
Cơ thể tôi bất giác xích lại gần anh hơn, rúc rúc cái cổ vào n.g.ự.c anh.
Nhiệt độ cơ thể Chu Thiệu đột ngột tăng vọt, cả người nóng hổi như than hồng, bàn tay đang siết quanh eo tôi vô thức siết c.h.ặ.t thêm đôi chút.
"Vợ ơi, em đẹp quá đi mất! Hức hức em không biết anh đã mơ thấy cảnh tượng này bao nhiêu lần rồi đâu, lần nào tỉnh dậy cũng phải đi thay quần..."
Thì xầm thì xầm cái gì đấy, chẳng nghe ra cái gì hết!
Tôi kiễng chân lên, chủ động rướn người hôn lên môi anh.
Bàn tay có xăm hình quả trứng ốp la mặt cười của anh đang áp lấy gương mặt tôi, dịu dàng đáp lại, làm sâu thêm nụ hôn mà anh đã mong nhớ và đợi chờ từ rất lâu, rất lâu rồi...
…
Hai năm sau khi chính thức xác nhận mối quan hệ ngoài đời với Chu Thiệu, chúng tôi tiến tới hôn nhân và chào đón một bé gái vô cùng đáng yêu.
Bố mẹ tôi cũng đã nghỉ hưu.
Có lẽ chính vì rời xa công việc, góc nhìn của họ đối với thế giới này – và đối với cả tôi – cũng trở nên bao dung hơn rất nhiều.
Những người cha người mẹ vốn thích theo đuổi sự hoàn hảo cuối cùng cũng chấp nhận việc họ có một người con gái rất đỗi bình thường.
Những lời khen ngợi dành cho tôi cũng xuất hiện nhiều hơn, thậm chí họ còn chủ động đề nghị muốn giúp tôi chăm sóc cháu ngoại.
Thế nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối.
Dù sao thì giao con gái cho Chu Nguyên Nguyên trông nom vẫn khiến tôi thấy yên tâm hơn nhiều.
Chu Thiệu cũng cực kỳ ủng hộ điều đó.
Thế là một công đôi việc, giải quyết gọn hơ hai đứa trẻ rắc rối cùng một lúc!
Thời gian dành cho không gian hai người lại tăng lên biết bao nhiêu.
Đúng là tuyệt vời ông mặt trời!
Thôi không viết nữa đâu, phải đi đẻ thêm đứa nữa cho Chu Nguyên Nguyên trông tiếp đây!
_HOÀN_
