Ghi Chép Về Món Ngon Nhà Họ Tô - Chương 206

Cập nhật lúc: 15/01/2026 17:43

Lý Thượng Võ vốn vụng đường ăn nói, vị tướng quân bên cạnh đã sợ đến mức quỳ sụp xuống xin tội thay hắn, khiến hắn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn không muốn tức là không muốn.

Hắn đã có ước hẹn với Tô Miên Tuyết, làm sao có thể vì một kẻ có quyền thế hơn mà vứt bỏ lời thề xưa cũ.

Nam t.ử hán đại trượng phu, lời đã nói ra nhất định phải giữ lấy chữ tín.

"Luận Ngữ có câu 'quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy', thần trước hết phải làm được bậc đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, sau mới có thể làm một trung thần lương đống. Có như vậy, Hoàng thượng mới có thể yên tâm giao phó trọng trách cho thần. Nếu ngay cả một lời hứa cỏn con cũng không đảm đương nổi, thần tin rằng Hoàng thượng cũng chẳng dám thác trọng trách cho thần."

Hắn trịnh trọng quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu một cái thật mạnh, thái độ so với lúc trước càng thêm kiên định, lời lẽ đanh thép:

"Thần muốn làm một bậc quân t.ử, muốn làm một thuần thần được Hoàng thượng tin tưởng trọng dụng.

Cho nên, thần cùng muội muội đã có ước hẹn ba năm, bất luận kết quả cuối cùng ra sao, trong khoảng thời gian này, thần tuyệt đối sẽ không vì tư lợi mà tự tiện hủy hoại lời hứa.

Việc nghênh thú Quận chúa, thần xin thứ lỗi, thật khó lòng tuân mệnh."

Không nằm ngoài dự đoán của Lý tướng quân, Hoàng thượng long nhan đại nộ, lập tức đuổi hắn ra khỏi Ngự Thư Phòng.

Người của hoàng tộc há có thể để cho một tên tiểu t.ử vắt mũi chưa sạch này kén cá chọn canh sao?

Nếu là kẻ có mắt nhìn, lẽ ra hắn phải lập tức nhận lời để biểu thị lòng trung thành, đằng này lại tự tay chôn vùi con đường quan lộ của chính mình.

Đó là ái nữ của Chiêu Dương Trưởng công chúa, nếu không phải vị Trưởng công chúa này tính tình quá mức bá đạo, thì đâu đến lượt hắn trèo cao.

Lý Thượng Võ bị đuổi ra ngoài, trong lòng buồn bực không thôi, vắt óc suy nghĩ mãi cũng không hiểu mình đã làm sai ở đâu.

So với việc vứt bỏ chức quan và việc hoàn thành lời hứa đã nói ra, hắn cho rằng mình càng nên thực hiện lời hứa kia hơn.

Tổng quản thái giám ngự tiền đã chỉ đường cho hắn ra về, nhưng hoàng cung quá mức rộng lớn, nơi này một cái cửa, chỗ kia một cái cổng, quả thực làm khó người mới đến lần đầu như hắn.

Lý Thượng Võ đành men theo hướng thái giám đã chỉ, vừa đi vừa hỏi thăm đám cung nhân bên cạnh để tìm đường ra.

Đi đến trước một dãy hành lang dài nối liền đình đài, hắn đi qua đi lại vài vòng, chỉ thấy nơi xa ánh đèn dầu leo lét, bóng người thanh mảnh, nhưng đi mấy lần đều không qua được, tựa hồ như bị ngăn cách ở bờ bên kia.

Hắn bèn rẽ sang một con đường khác, ánh đèn lay động chập chờn, có chút hoảng hốt không rõ ràng.

Trên đình đài có hai vị nữ t.ử đang ngồi.

Hắn bước tới gần, đúng lúc pháo hoa rợp trời nở rộ, sáng rực đến mức không mở nổi mắt.

"Cô nương, xin hỏi đường đến Kim Minh Trì đi như thế nào?" Lý Thượng Võ dè dặt mở miệng.

Nữ t.ử mặc váy áo màu cam đang tựa vào lan can, vẻ mặt lộ rõ nét say sưa.

Tô Miên Tuyết mờ mịt ngẩng đầu lên.

Pháo hoa thắp sáng màn đêm, rực rỡ chẳng khác gì ban ngày.

Lý Thượng Võ hô hấp cứng lại.

Tô Miên Tuyết vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm lên n.g.ự.c hắn, nở một nụ cười: "Đi hướng này là tới."

Mùi rượu trái cây thơm ngọt phả vào mặt.

Lý Thượng Võ ngồi xổm xuống ghé vào bên cạnh nàng, quanh ch.óp mũi đều là hơi thở ngọt ngấy mà nàng thở ra.

Trên yến tiệc cung đình hắn chưa ăn được bao nhiêu, chỉ ăn chút gì đó lót dạ, còn lại đa phần là rượu do các quan viên khác kính tới.

Rượu trái cây vốn không say lòng người, hắn uống liền mấy ly cũng chẳng thấy xi-nhê gì, nhưng đối mặt với người trước mắt, dường như lại có chút say.

Đầu óc hắn choáng váng trong giây lát, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, cả hai đều ngẩn ra một nhịp.

"Miên Tuyết muội muội..."

Trước mắt Tô Miên Tuyết xuất hiện bóng chồng, nàng sửng sốt hồi lâu, mới phản ứng lại, tay quờ quạng trên dưới, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn, đè thấp giọng thì thào gọi: "Doanh Nhi, muội mau lại đây xem, sao ta lại nhìn thấy Đại Ngưu thế này?"

Lý Thượng Võ đỡ lấy thiếu nữ đang lảo đảo trước mắt, theo bản năng bế ngang người lên.

Cô nương vóc dáng cao gầy, nhưng đối với hắn mà nói chẳng nặng chút nào, một cánh tay cũng có thể ôm trọn vào trong n.g.ự.c.

Hắn dựa sát lại gần hơn một chút.

Trong hương quả ngọt ngào, còn phảng phất một mùi hoa dành dành.

Đôi mi cong v.út như cánh bướm rung rinh, Tô Miên Tuyết thanh tỉnh được một lát, che miệng, tay kia bấu c.h.ặ.t lấy cánh tay rắn chắc đang ôm eo mình, hung hăng véo một cái: "Lý Đại Ngưu, mau thả ta xuống!"

Lý Thượng Võ vội vàng đặt người xuống ghế đá.

Tô Miên Tuyết người mềm oặt, lại lười biếng dựa vào lan can.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.