Ghi Chép Về Món Ngon Nhà Họ Tô - Chương 24
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:04
Đành phải đổi sang ghế dài, Lý Đại Ngưu và Bùi Du ngồi cùng một phía.
Cả hai đều là nam t.ử, tuổi tác lại xấp xỉ nhau, chắc hẳn sẽ có nhiều chuyện để nói.
Hắn ngồi đó, nhìn Tô Miên Tuyết phê bình Lý Đại Ngưu mà cảm thấy vô cùng ái ngại.
"Ta hiểu rồi, muội chớ có sinh khí." Lý Đại Ngưu đỏ mặt cúi đầu.
Miên Tuyết muội muội sáng sớm tinh mơ đã phải dậy nhóm lửa nấu cơm, vất vả lắm buổi tối mới làm được bữa ngon, nếu gã ăn hết cả thì sao đành lòng cho được.
Nguyên bản người gây phiền phức phải là Bùi Du, không ngờ Bùi Du đã rửa bát cả ngày, còn gã mới chính là kẻ gây thêm phiền toái cho Tô Miên Tuyết.
Lý Đại Ngưu trong lòng hổ thẹn: "Thực xin lỗi."
"Chuyện nhỏ nhặt ấy mà, huynh cứ để tâm lời ta nói là được, đại bá và đại nương còn mệt mỏi cả ngày nữa kìa."
Trì hoãn một hồi cũng không mất quá nhiều thời gian, khi mấy người ngồi lại cùng nhau, thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng hổi, có cháo, có cơm, lại có cả súp cay Hà Nam nữa.
"Món canh sườn ngô này là ta học được từ chỗ Tuyết nha đầu đấy." Lý đại nương cầm lấy muỗng, múc một bát đầy xương sườn cho Lý Đại Ngưu.
Lý Đại Ngưu trong lòng vẫn luôn nghĩ đến Tô Miên Tuyết, gã liền bưng bát canh sườn đầy ắp đặt trước mặt nàng.
"Miên Tuyết muội muội một mình kinh doanh cửa tiệm không dễ dàng gì, hiện tại cả nhà ta đều ăn cơm của muội, đồ tốt lẽ ra nên nhường muội trước mới phải."
Gã đã ăn lửng dạ rồi, lời Tô Miên Tuyết nói rất có lý, ra khỏi cánh cửa này thì ai còn xem gã là đứa trẻ mà nuông chiều nữa.
Nếu cứ chuyện gì cũng nghĩ cho mình trước thì chỉ làm mất mặt Miên Tuyết muội muội trước mặt khách nhân mà thôi.
"Miên Tuyết muội muội."
Bùi Du nhìn bát cháo trắng trước mặt mà xuất thần, hóa ra nàng tên là Tô Miên Tuyết.
Lý đại nương chia nốt thịt trong nồi, phần nhiều nhất dành cho Tô Miên Tuyết.
Kế đến là Bùi Du, tuy y phục trước đó của hắn rách nát thê t.h.ả.m nhưng nhìn qua vẫn thấy là loại gấm vóc quý giá, sờ vào cảm giác không giống với loại vải vóc mà họ thường mặc, đặc biệt là miếng bạch ngọc đeo trên cổ, nhìn qua đã biết không phải hạng tầm thường.
Lý đại nương ít nhiều cũng có chút toan tính trong lòng, nhưng chỉ là những tính toán nhỏ nhặt, Tô Miên Tuyết cũng không để bụng.
"Đại nương, đại bá, thân thể Bùi Du đã dần bình phục, ngày sau hắn có thể ở lại tiệm của ta làm chút việc vặt, gánh nặng của hắn giảm bớt thì ta cũng nên tập trung lo cho t.ửu lâu.
Tô Ký chỉ là tiểu điếm mở tại gia, nhiều việc còn bất tiện.
Danh tiếng càng lớn thì khách khứa đến càng đông, hàng xóm láng giềng cũng sẽ gặp nhiều điều không thuận lợi.
Ngõ nhỏ này không phải chỉ mình ta ở, lâu dần e rằng sẽ mang tiếng oán hận." Tô Miên Tuyết đặt bát đũa xuống.
Lý đại nương nghe vậy cũng liền buông đũa: "Tuyết nha đầu, lời này của muội có ý gì?
Chẳng lẽ sau này không cần đại nương và Đại Ngưu tới giúp nữa sao?"
Thế sao mà được, nhà họ Lý hiện giờ một ngày ba bữa đều ăn ở Tô Ký, mà chi phí lớn nhất của bách tính cả năm chính là chuyện ăn uống.
Lý Đại Ngưu lau sạch dầu mỡ trên miệng, lên tiếng: "Nương, Miên Tuyết muội muội hiện giờ sự nghiệp đang phát đạt, muội ấy cần không gian lớn hơn để thi triển tay chân.
Huống hồ chúng ta cũng đâu có làm không công, muội ấy còn bao cả cơm nước nữa, nói đi cũng phải nói lại, thực chất Miên Tuyết mới là người chịu thiệt đó."
Lý đại nương cứng họng, lén lút véo gã một cái.
Cái thằng ranh con này, chẳng biết nói lời nào để tiết kiệm tiền cho gia đình cả.
"Trước kia Tô đại bá cũng giúp đỡ chúng ta không ít việc mà." Lý Đại Ngưu vùi đầu vào ăn cơm.
Lý đại nương muốn chiếm chút tiện nghi, còn gã thì chỉ muốn giúp Tô Miên Tuyết nhiều hơn một chút.
Nhà họ Lý chỉ có mình gã là con một, nhưng Tô Thời Chương cũng chỉ có một mình Tô Miên Tuyết là con gái.
Gã thích Miên Tuyết muội muội, tự nhiên muốn gánh vác trách nhiệm mà một nam nhân nên gánh vác.
So với món thịt kho tàu mềm nhừ ngon miệng, món canh sườn ngô có phần bình thường hơn.
Sau khi ăn xong bát cơm chan canh, làm nốt những việc còn lại thì trời đã tối hẳn.
...
Đêm đầy sao thưa thớt, là điềm báo sắp có mưa.
Tô Miên Tuyết tắt đèn trước cửa, thấy một gã hán t.ử trẻ tuổi đang ngồi trên bậc đá trước cửa tiệm, nàng vuốt phẳng vạt áo rồi ngồi xuống bên cạnh gã.
Nàng hỏi: "Sao giờ này còn chưa về nhà?
Vừa thấy huynh về đã thấy vẻ mặt đầy tâm sự rồi."
Lý Đại Ngưu trầm giọng, xoạc hai chân chiếm gần hết bậc đá.
Thực ra tự hỏi tận đáy lòng mình, kể từ khi nhìn thấy Bùi Du, gã đã không còn muốn đi tòng quân nữa.
Tô Miên Tuyết năm nay mười sáu, nếu ở gia đình khác thì nàng đã phải nghị thân, dưới sự chỉ bảo của cha mẹ mà chọn lấy một nam nhân có thể nương tựa suốt đời.
