Ghi Chép Về Món Ngon Nhà Họ Tô - Chương 86
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:13
Tô Doanh vội khoác thêm áo, chạy vào bếp nhóm lò đun nước, sau đó lại sang đập cửa phòng Bùi Du.
Sau khi đ.á.n.h thức hắn và kể rõ sự tình, một người chạy đi mời đại phu, một người đi lấy nước lạnh đắp trán cho nàng.
Đợi khi nhiệt độ giảm xuống đôi chút, Tô Doanh tém lại chăn cho ngay ngắn, lấy nước ấm lau người cho nàng.
Tô Miên Tuyết cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trên cơ thể.
Trán, tay và chân đều được lau qua bằng nước lạnh, ngọn lửa nóng hổi tản ra chốc lát rồi lại một lần nữa tích tụ trong cơ thể nàng.
Bùi Du mời đại phu đến, sau khi bắt mạch bốc t.h.u.ố.c xong, vị đại phu cũng vội vã rời đi.
Lúc này nhìn lại đã quá nửa giờ Sửu, vầng trăng vẫn treo lơ lửng trên cao, hơi thở mang theo hương cỏ xanh thanh khiết sau cơn mưa.
Bùi Du thắp đèn trong sân, vòng qua lối mòn đầy hoa cỏ.
Do lâu ngày không có người chăm sóc, cỏ dại mọc um tùm, có dấu hiệu che lấp cả lối đi.
Sau khi t.h.u.ố.c đã sắc xong, Tô Doanh vẫn kiên trì ngồi bên giường, dùng nước ấm lau cổ và lòng bàn tay cho nàng.
Bùi Du bưng bát t.h.u.ố.c vào: “Việc ở tiệm ngày mai đều phải giao cho muội, mau đi nghỉ ngơi trước đi.”
Thực ra việc ở tiệm cũng chẳng cần Tô Doanh làm gì nhiều, hiện nàng đang trong kỳ nghỉ, lại gặp trận mưa lớn nên vị lão tiên sinh chân cẳng không tiện, mấy ngày tới đều không cần đến trường tư.
Khi Tô Miên Tuyết ở tiệm, nàng thường đi lại khắp nơi để ghi chép phản hồi, giám sát tiểu nhị xem có ai lười biếng không, rồi lại kiểm tra các góc tiệm, sắp xếp nguyên liệu và thu chi mỗi ngày.
Công việc tuy đơn giản, nhưng Tô Doanh vẫn băn khoăn: “Việc ở tiệm không nặng, muội có thể ở đây chăm sóc A tỷ.”
“Muội thấy nàng làm việc nhẹ nhàng là vì từ khi nơi đó còn là một sạp hàng nhỏ, nàng đã tự mình quán xuyến tất thảy.
Dục Mãn Lâu có được ngày hôm nay đều là nhờ nàng chẳng ngại gian khổ, thức khuya dậy sớm.
Trong mắt nàng, đó là nếp sinh hoạt thường nhật đã thành thói quen, nên người ngoài nhìn vào mới thấy mọi chuyện thật giản đơn.”
Bùi Du khẽ khép mi mắt, đặt chén t.h.u.ố.c sang một bên, đỡ lấy Tô Miên Tuyết đang rũ rượi không chút sức lực.
Trên người nàng phảng phất hương hoa sơn chi dịu nhẹ.
“Về phòng nghỉ ngơi đi, để ta cho nàng ấy uống t.h.u.ố.c và trông chừng cho.”
Tô Doanh nắm c.h.ặ.t vạt áo, nhưng mà...
ý của nàng là nam nữ thụ thụ bất thân.
Đại Ngưu ca thích A tỷ, nàng cũng thấy Đại Ngưu ca rất tốt, vạn nhất Bùi Du này là kẻ xấu thì chẳng phải hỏng hết chuyện hay sao?
“Một kẻ bệnh tật ốm yếu như ta thì làm được trò gì?”
Tô Doanh ngẫm nghĩ, hình như quả thực hắn chẳng làm gì được thật.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng gật đầu thật mạnh: “Vậy huynh phải chăm sóc A tỷ cho tốt đấy.”
Góc mái hiên xám xịt còn vương những giọt mưa, bóng đêm m.ô.n.g lung mờ ảo.
Bước ra khỏi cửa, giữa làn mây lơ lửng một vầng trăng khuyết, ẩn hiện trong màn sương tựa như giấc mộng hư thực.
“Há miệng nào.”
Thuốc rất đắng, Tô Miên Tuyết nhíu c.h.ặ.t mày.
Dù ý thức vẫn còn mơ màng, nhưng Bùi Du bảo gì nàng liền làm nấy.
Nàng cố mở mắt, nương theo ánh lửa bập bùng nhìn rõ bát t.h.u.ố.c trong tay, đen ngòm.
“Huynh...
có phải cố ý không đấy?”
Tô Miên Tuyết nhăn nhó, rõ ràng là cố tình sắc t.h.u.ố.c đen thùi lùi thế này, đến một viên đường cũng không có.
Nhớ lại lúc Bùi Du lâm trọng bệnh, nàng đã bảo Tô Doanh sắc t.h.u.ố.c, cũng cố ý làm cho t.h.u.ố.c vừa đen vừa đắng, ngày ba chén chẳng thiếu bữa nào.
Bùi Du không nói lời nào, đặt bát t.h.u.ố.c xuống rồi lấy ra một túi nhỏ, bên trong là vài miếng bánh quất.
Hắn bẻ một miếng nhỏ, dỗ dành nàng như dỗ trẻ con: “A nào.” Đợi nàng mở miệng, hắn liền bỏ miếng bánh vào.
“Còn đắng không?”
Tô Miên Tuyết định nói là đắng, nhưng cái vị t.h.u.ố.c lúc nãy tác dụng mạnh quá, đắng đến mức làm nàng tỉnh cả người.
Lời đến đầu môi lại nuốt ngược vào trong, nàng cầm lấy bát t.h.u.ố.c uống một hơi cạn sạch.
Mặt nàng nhăn tít lại, vừa đặt bát xuống, bên môi đã xuất hiện một miếng bánh quất phủ đầy lớp đường trắng xóa.
Ăn xong miếng bánh quất, vị đắng trong miệng tan biến, nàng lại rúc sâu vào trong chăn.
Thời cổ đại y học không phát triển như hiện đại, đôi khi chỉ một trận ốm vặt cũng có thể dễ dàng tước đi mạng sống của con người.
Sau khi tỉnh táo lại nàng không thấy buồn ngủ lắm, nhưng nàng biết hiện tại mình cần phải ngủ, ngủ một giấc thật sâu để ra mồ hôi thì mới nhanh khỏi bệnh được.
...
Tô Miên Tuyết bị nóng làm cho tỉnh giấc, mồ hôi ra đầm đìa ướt đẫm cả chân tóc.
Bên cạnh nàng không có ai, bên ngoài đã lọt vào vài tia nắng, xem ra đã muộn hơn giờ nàng thường thức dậy, chắc hẳn Lâm bà t.ử đã chờ nàng bên ngoài rồi.
Vừa mặc xong quần áo, Bùi Du liền bước vào, đặt bát cháo và đĩa rau xanh lên bàn, kéo nàng ngồi xuống rồi nói: “Ta đã bảo người của La phủ về rồi, hôm nay nàng bị bệnh, nên nghỉ ngơi cho tốt.”
