Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 24: Đừng Chơi Với Lửa
Cập nhật lúc: 15/04/2026 03:02
Cố Dự giữ c.h.ặ.t cổ tay cô khi cô lại định tác oai tác quái.
Lòng bàn tay anh hơi nóng.
Dạo gần đây cô dường như đặc biệt thích trêu chọc anh, đêm nào cũng tìm đủ mọi cách để thử thách giới hạn cuối cùng của anh.
"Vết thương của em vẫn chưa lành."
Ôn Bạch chẳng buồn quan tâm, cô móc lấy cổ áo đã tháo một chiếc cúc của anh, kéo anh sát lại trước mặt mình.
"Ý của bác sĩ Cố là, lành rồi thì có thể?"
Hương thơm thoang thoảng.
Rõ ràng là cùng một loại sữa tắm, nhưng khi dùng trên người cô lại tỏa ra mùi hương vô cùng ngọt ngào.
Hơi thở của Cố Dự kìm nén đến mức khắc nghiệt, giọng anh khàn đặc: "Không phải."
"Vậy khi nào thì được?"
Giọng Ôn Bạch ngọt lịm như đường, đây là một khía cạnh cô hiếm khi thể hiện trước mặt anh, đôi môi hồng nhuận cứ thế xích lại gần từng chút một.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi…
"Ôn Bạch."
Cố Dự quay mặt đi, giọng nói trầm đục, thấp thoáng một tia không hài lòng.
"Đừng chơi với lửa."
Cũng chính vì cô thích chơi với lửa mà đêm nào anh cũng phải chịu đựng giày vò mấy tiếng đồng hồ mới có thể miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.
"...!"
Ôn Bạch thất bại nhưng không nản lòng, cô chuyển sang giọng điệu đầy vẻ ấm ức:
"Em biết ngay là anh sẽ từ chối em mà, vẫn giống như trước kia, có lẽ anh căn bản không hề thích em theo kiểu nam nữ..."
Lời còn chưa dứt, Cố Dự đã quay đầu lại, ánh mắt tối sầm đến đáng sợ.
Ôn Bạch vừa định mở miệng.
Thân hình cao lớn đã ép xuống.
Nụ hôn này vừa gấp gáp vừa mãnh liệt, mọi sự kìm nén và lý trí đều sụp đổ tan tành.
Biết rõ đây là chiêu trò cô dùng để nắm thóp mình, nhưng anh không muốn nghe, một chữ cũng không muốn nghe.
Cô không chỉ hiểu lầm sự im lặng của anh, mà còn xuyên tạc cả sự kìm nén của anh.
Cứ như thể anh không yêu cô vậy.
Nhưng anh rõ ràng yêu cô đến thế…
Không gian trong phút chốc lặng thinh, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập đan xen của hai người.
Ngay khi Ôn Bạch tưởng rằng mình sắp đạt được mục đích,
Cố Dự bỗng nhiên dừng lại.
Trán anh tựa nặng nề vào trán cô, hơi thở nóng rực, yết hầu khẽ chuyển động.
"Anh thích em."
Anh nói với giọng khàn đặc, gần như nghiến răng mà thốt ra.
"Là cái thích của Adam dành cho Eva, của đàn ông dành cho đàn bà.
Ngay từ đầu đã là... Cái thích như vậy rồi."
Cơ thể áp sát vào nhau ngày càng nóng hơn, những phản ứng không thể che giấu kia lại càng nóng đến bỏng rát.
"Là em đã nói..."
Anh không nói tiếp.
Nhưng Ôn Bạch đã nhớ ra rồi, cô ngượng đến đỏ bừng cả mặt.
"Không phải, lúc đó em... Đâu có nói anh..."
Không đợi cô nói hết câu, Cố Dự đã bật dậy, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
"Ngủ sớm đi."
Cánh cửa phòng khép lại, ngăn cách mọi thứ.
Ôn Bạch ôm mặt, muốn khóc mà không ra nước mắt.
Biết thế này thì lúc đầu đã chẳng làm vậy.
[Á á á á á!]
Ôn Bạch gào thét trong lòng, khiến hệ thống sợ tới mức biến thành điểm sáng bay vọt ra khỏi đỉnh đầu cô.
Hệ thống: [Sao thế, sao thế? Sướng quá à?]
"..." Ôn Bạch vung tay tát nó bẹp dí xuống giường.
[Chị cho em một phút, nghĩ ra 100 cách khen đàn ông có kỹ thuật cho chị.]
Hệ thống: [Chị ơi, chị đúng là chẳng hiểu đàn ông gì cả.]
Ôn Bạch nắm c.h.ặ.t nắm tay.
Hệ thống: [Cách thì đầy ra đó, em chỉ sợ chị chịu không nổi thôi, hay là chị xem lại tên truyện "Cưới Trước Yêu Sau: Bác Sĩ Cố Đêm Đêm Bóp Cổ Hôn" đi.]
Ôn Bạch im lặng.
Hệ thống: [Dựa theo bảng xếp hạng năng lực nam chính của trung tâm hệ thống... Anh ta thực ra không cần kỹ thuật cũng vẫn 'ngon'.]
...
Sáng sớm hôm sau.
Để có thể "nối lại tình xưa", Ôn Bạch dậy từ rất sớm, không chỉ xay loại hạt cà phê mà Cố Dự thích nhất, còn háo hức chờ anh thức dậy, ân cần nặn kem đ.á.n.h răng, thắt cà vạt, cuối cùng xinh đẹp tiễn anh ra tận cửa, chẳng khác nào một cô vợ mới cưới.
"Ôn Bạch."
Đáy mắt Cố Dự hơi thâm quầng, anh bị biểu hiện sáng sớm của cô làm cho tâm thần xao động nhưng cũng đầy bất lực.
"Hửm?"
Ôn Bạch chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội, cố ý ghé sát lại: "Anh nói gì cơ?"
Cửa đang mở, cô không mặc áo khoác.
Cố Dự nắm lấy mép cửa, chắn những cơn gió thổi loạn ngoài hành lang, trong mắt tràn đầy vẻ lưu luyến không rời.
"Ngoan một chút."
Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, đặt một nụ hôn lên trán cô.
Ôn Bạch cười rạng rỡ: "Em đợi anh về."
[Ya hú!]
Cánh cửa vừa khép lại, điểm sáng của hệ thống đã nổ tung thành một chùm pháo hoa.
[Cũng đâu có khó lắm đâu! Anh ta chỉ là ngoài miệng không muốn thừa nhận hai người đã làm hòa, nhưng thực ra...]
Ánh sáng xanh lóe lên, con sóc tím rơi xuống đất, nó nhảy chân sáo leo thẳng lên ghế sofa.
Hệ thống: [Trong lòng anh ta đã thừa nhận mối quan hệ của hai người rồi.]
Ôn Bạch chậm rãi bước tới, biểu cảm trên mặt thản nhiên:
[Thế thì có ích gì? Tôi không thể cứ ở đây đợi anh ta mãi được, nếu Hoắc Cảnh Hằng tìm tới tận đây, chẳng phải là loạn cào cào lên hết sao?
Còn cái tên thần kinh Ngôn Dực kia nữa, không biết còn định làm loạn đến bao giờ, gần đây anh ta không có lịch trình gì à?]
Hệ thống: [Có chứ, nhưng đều vắng mặt hết rồi.]
Hệ thống mỗi ngày đều thay chủ nhân lướt mạng liền trưng ra một bảng biểu, toàn một màu đỏ ch.ói mắt:
Hệ thống: [Đây là bảng lịch trình đã bị lộ trên mạng và dựa theo lộ trình hoạt động hai năm gần đây của anh ta để suy đoán.
Bảy ngày qua, anh ta đã bỏ lỡ ít nhất ba sự kiện quan trọng, những buổi thông cáo lớn nhỏ thì khỏi phải bàn, danh tiếng cũng đang tụt dốc không phanh...]
Ôn Bạch không nói gì, lặng lẽ tháo đồ bảo hộ ra, bắt đầu buổi tập hồi phục của ngày hôm nay.
Đây là lần đầu tiên cô tiến vào một vị diện dung hợp, vốn tưởng rằng bốn nhiệm vụ có thể tách riêng ra mà làm, không ngờ vừa vào đã bị "vỗ mặt", sự vô lý của Ngôn Dực đã trực tiếp đặt cô dưới sự giám sát của tất cả mọi người.
Khiến cô bước đi vô cùng khó khăn.
Hiện tại vừa không có tiền, vừa không có tự do, nếu muốn ra ngoài làm nhiệm vụ, cô bắt buộc phải tìm được một bước ngoặt để phá vỡ cục diện này.
"Ting."
Điện thoại có tin nhắn.
Ôn Bạch liếc nhìn một cái rồi chọn lờ đi.
[Là Hoắc Cảnh Hằng đó.]
Sóc tím hóng hớt kêu lên.
[Chị gái ký chủ, chị không xem anh ta tìm chị làm gì à?]
[Chó sủa thì làm gì có lời vàng ý ngọc.]
Ôn Bạch vừa khởi động vừa nói: [Chẳng qua cũng chỉ mấy câu đó thôi.]
Sóc tím lắc đầu.
[Em vừa nhìn trộm rồi, hình như không phải đâu nha.]
Ôn Bạch nghi ngờ cầm điện thoại lên.
Hoắc Cảnh Hằng: [Tôi giúp cô giải quyết Ngôn Dực. Chúng ta gặp nhau một lát.]
Khi người ta cạn lời thì đúng là... Cạn lời thật sự!
Ôn Bạch chỉ hận không thể xuyên qua màn hình tát cho anh ta hai cái thật mạnh!
Ôn Bạch: [Anh bị thần kinh à! Đừng có động vào anh ta!]
Hoắc Cảnh Hằng: [Không nỡ sao?]
Ôn Bạch: [Tôi và anh ta là quan hệ công việc, cho dù có hiểu lầm thì cũng không đến lượt anh nhúng tay vào.]
Ở phía bên kia điện thoại, một kẻ trằn trọc cả đêm không ngủ được, đang siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại như muốn bóp nát nó.
Hoắc Cảnh Hằng: [Quan hệ công việc mà cả mạng xã hội đòi hai người ở bên nhau?]
Hoắc Cảnh Hằng: [Quan hệ công việc mà cậu ta có thể vì cô không ăn không uống đến mức hạ đường huyết nhập viện, trầm cảm tái phát? Mấy tấm ảnh đó là thế nào? Cô coi tôi là thằng ngu à?]
Hoắc Cảnh Hằng: [Rời xa tôi, cô lại tìm cái loại này sao?]
Dù không ở công ty, nhưng thông qua màn hình, tất cả mọi người đều có thể thấy áp suất quanh người Hoắc Cảnh Hằng thấp đến đáng sợ.
Từng người một đều run rẩy, mỗi lời nói ra đều phải suy nghĩ kỹ càng mấy lần.
Ôn Bạch: [Không liên quan đến anh.]
Rầm…
Cuối cùng, Hoắc Cảnh Hằng vì bị Ôn Bạch làm cho tức điên đã thẳng tay đập nát điện thoại.
Ôn Bạch lơ đãng tập luyện một lúc, không thấy Hoắc Cảnh Hằng phản hồi, lòng cô bắt đầu cảm thấy bất an.
[Anh ta sẽ không thật sự đi tìm rắc rối cho Ngôn Dực chứ?]
Đôi mắt nhỏ như hạt đỗ đen của sóc tím đảo liên tục:
[Cái này thì không nói trước được đâu, anh ta dù gì cũng là nam chính cực phẩm xuất thân quý tộc, tài sản nghìn tỷ, là kẻ kiệt xuất trong số các con cưng của vị diện.
Dựa theo quy tắc của H0106, chỉ cần anh ta muốn thì không có gì là không làm được.]
[Mẹ kiếp.]
Ôn Bạch ngồi bệt xuống sofa, ngửa mặt lên trời thở dài.
Hệ thống: [Rất cảm thông với chị, nhưng mà...]
Sóc tím vừa giúp cô trị liệu sự mệt mỏi sau khi vận động, vừa hào hứng nói:
Hệ thống: [Bây giờ chúng ta đi xoa dịu cái sĩ diện của Hoắc Cảnh Hằng, hay là đi cứu mạng Ngôn Dực đây ạ?]
