Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 64: Anh Ta Cũng Có Ăn Thịt Người Đâu.

Cập nhật lúc: 15/04/2026 05:15

Dùng xong bữa sáng, Ôn Bạch đi nhờ xe của Cố Dự đến bệnh viện.

Hai người chia tay nhau tại sảnh chính.

Sáng nay tâm trạng Cố Dự rất tốt, dù ngày hôm qua có chút bốc đồng, nhưng việc hai người chính thức xác nhận quan hệ dù sao cũng là một tin hỉ đáng để ăn mừng.

Vì vậy, trên đường đi anh có hỏi Ôn Bạch xem hôm nay cô có dự định gì không.

Ôn Bạch trả lời rằng hôm nay cô sẽ rất bận.

Cố Dự im lặng một lát, nhớ đến bữa trưa đột ngột bỏ dở hôm qua và bóng lưng cô vỗ về Ngôn Dực trong phòng bệnh, anh không hỏi thêm gì nữa.

Anh không hiểu công việc của một người quản lý, thậm chí chưa từng nghe Ôn Bạch nhắc đến việc quay lại làm nghề này, nhưng anh hiểu tính cách của cô, ngay cả con mèo trên cây cô còn muốn cứu xuống, huống chi là một người quen.

Dõi mắt nhìn bóng lưng cô băng qua cửa kính rồi biến mất trong dòng người, Cố Dự mới quay người đi về phía tòa nhà khám bệnh.

Dáng người cao ráo ấy, chẳng hiểu sao lại thoáng hiện vẻ cô độc.

Hệ thống: [Chị gái ký chủ ơi, hôm nay là ngày đầu tiên hai người yêu nhau, chị thật sự không định trao cho anh ấy lấy một cái ôm sao?]

Giọng nói của hệ thống đột ngột vang lên, nó còn tự ý trình chiếu hình ảnh của Cố Dự lên màn hình quang học trước mặt Ôn Bạch:

[Bác sĩ Cố trông có vẻ hơi buồn kìa.]

Ôn Bạch lướt mắt nhìn màn hình, ánh mắt dường như vô tình lướt qua khuôn mặt thất vọng kia:

[Sao trước đây tôi không biết cậu lại là kẻ lụy tình đến thế nhỉ?]

Hệ thống: [Cũng có thể... Đây là thiên bẩm của em?]

Giọng của hệ thống có chút oán hận:

[Năm xưa em giỏi nhất là kể những câu chuyện tình yêu nồng cháy da diết, cái nào cái nấy chẳng phải là hận thù biển tình, sống đi c.h.ế.t lại...]

[Im miệng đi.]

Ôn Bạch bực bội ngắt lời: [Tôi còn chưa muốn c.h.ế.t đâu.]

Hệ thống thở dài một tiếng, bất chấp rủi ro bị ghét bỏ mà nhanh ch.óng đúc kết:

[Bác sĩ Cố thật đáng thương.]

[Yêu nam chính rồi bị Chủ thần xóa sổ, tôi sẽ còn đáng thương hơn.]

...

Đẩy cửa phòng bệnh ra.

Ngôn Dực đã chuẩn bị sẵn sàng, đang ngồi tựa vào đầu giường.

Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Bạch, thần sắc anh rõ ràng sáng bừng lên, cả căn phòng dường như cũng rạng rỡ thêm vài phần:

"Tiểu Bạch."

Tát Sa có vẻ như đã vào trước cô một bước, túi xách trên tay vẫn chưa kịp đặt xuống.

"Ồ, hôm nay đến sớm vậy."

Sau màn hợp tác ngày hôm qua, quan hệ giữa hai người tạm thời được xoa dịu.

Giọng điệu của Tát Sa mang theo vài phần trêu chọc, tâm trạng trông có vẻ khá tốt.

Ôn Bạch nhàn nhạt liếc nhìn cô ta: "Đã phê duyệt rồi à?"

"Đâu có dễ dàng thế?"

Tát Sa ném túi xách lên ghế sofa:

"Bên kia đưa ra vài yêu cầu, bảo chúng ta bổ sung."

"Yêu cầu gì?"

Ôn Bạch bước vào, đặt hộp cơm đã chuẩn bị kỹ lưỡng lên bàn trà.

Tát Sa liếc nhìn hộp cơm mới tinh, thu lại vẻ mặt rồi nói:

"Họ hy vọng sẽ bổ sung ba điều kiện đi kèm.

Thứ nhất, vì phương án này do cô chủ trì soạn thảo, không ai hiểu rõ hơn cô, cũng không ai có thể điều hành đội ngũ này tốt hơn cô.

Ý của Hoắc tổng là hy vọng cô có thể ký hợp đồng trở thành quản lý của Ngôn Dực, theo sát toàn bộ quá trình để đảm bảo kế hoạch được thực hiện thuận lợi.

Thứ hai, hành vi lần này của Ngôn Dực không đúng mực, mang lại ảnh hưởng rất xấu cho cả bản thân cậu ấy lẫn công ty.

Để xây dựng lại hình ảnh trước công chúng, trong thời gian ngắn cậu ấy phải nghiêm khắc kiềm chế hành vi của mình, không được để xảy ra chuyện yêu đương hay tin đồn thất thiệt.

Nếu vấn đề này tái diễn, công ty có quyền ngừng mọi nguồn lực hỗ trợ.

Thứ ba, từ nội dung phương án hiện tại, tổn thất mà công ty phải gánh chịu là thực tế, nhưng phần lợi nhuận lại chưa có thỏa thuận rõ ràng.

Dựa trên điều này, công ty yêu cầu cung cấp bảo lãnh tương ứng, số tiền bảo lãnh gấp mười lần số tiền tổn thất.

Nếu không thì miễn bàn."

"Gấp mười lần?"

Ôn Bạch hít sâu một hơi, chân mày khẽ cử động: "Là bao nhiêu?"

"Theo ước tính của họ, các khoản bồi thường liên quan trong phương án vào khoảng hai mươi triệu tệ."

Dù vô lý nhưng Tát Sa vẫn cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh:

"Với tài sản hiện có của Ngôn Dực thì hơi khó giải quyết. Tôi đã cố gắng thương lượng rồi nhưng đối phương không đồng ý."

Vốn dĩ đây cũng chẳng phải điều kiện đặt ra cho Ngôn Dực, Ôn Bạch trong lòng khó chịu nhưng mặt vẫn không chút gợn sóng.

Hoắc Cảnh Hằng đúng là một gã khốn khiếp hèn hạ và vô liêm sỉ.

Trong phòng bệnh đột nhiên chìm vào im lặng.

Đầu ngón tay Ngôn Dực vốn đang đặt trên đầu gối chợt siết lại, đốt ngón tay lập tức căng cứng.

"Những điều kiện này đều là do cái gã họ Hoắc kia đưa ra sao?" Giọng anh trầm xuống.

Tát Sa hơi sợ bộ dạng này của anh, sợ anh lại lên cơn thần kinh, vội cười xòa:

"Đâu có đâu, công ty đâu phải của một mình anh ta.

Vị thế của cậu cũng đâu phải ai muốn xử lý là xử lý được đâu."

"Bảo lãnh gấp mười lần?"

Ngôn Dực ngẩng đầu lên, thần sắc lạnh lùng:

"Trong giới này từ bao giờ có cái giá đó?

Tôi chỉ nghỉ ngơi vài ngày chứ đâu có sụp đổ hình tượng!

Có cần thiết phải gấp mười lần không?"

Giọng anh không cao nhưng lại mang theo một sự mỉa mai lạnh lẽo.

Thấy tình hình vừa mới khá lên được vài ngày, Tát Sa vội vàng chữa cháy.

"Thì cũng chỉ mới nói thế thôi, chẳng phải vẫn đang thương lượng sao? Đã viết vào hợp đồng đâu."

Ngôn Dực nhếch môi, trên mặt chẳng có lấy một tia cười.

"Bỏ đi, không ký nữa."

Anh thực sự rất muốn Ôn Bạch quay về bên mình.

Ngày hôm qua nhân lúc cả đội ngũ đều ở đây, Tát Sa đã đưa ra hợp đồng cam kết chia 50% lợi nhuận, nhưng đã bị cô thẳng thừng từ chối.

Nếu công ty gây áp lực có thể khiến Ôn Bạch cân nhắc lại, anh cũng sẵn lòng thấy điều đó thành công.

Nhưng thêm vào…

Không được yêu đương, bảo lãnh gấp mười lần.

Tâm tư của Hoắc Cảnh Hằng gần như muốn viết rõ mồn một lên tờ giấy.

Rõ ràng là nhắm vào Ôn Bạch.

Làm sao anh có thể đồng ý được.

"Cậu thật là..." Tát Sa cạn lời.

Làm việc gì mà chẳng có khó khăn, đàm phán hợp đồng kéo qua kéo lại điều kiện là chuyện quá bình thường, mọi người đều đang nỗ lực, anh là hạt nhân của đội ngũ mà vừa mở miệng đã đòi từ bỏ.

Nhưng cô biết mình nói cũng bằng thừa, đành hướng ánh mắt cầu cứu về phía Ôn Bạch.

Phương án là do Ôn Bạch thống lĩnh sửa đổi, nếu cứ thế từ bỏ thì cô cũng phí công vô ích.

"Cô không cần nhìn cô ấy, chuyện này vốn không nên kéo cô ấy vào."

Ngôn Dực càng nghĩ càng bực bội, anh chỉ muốn tìm người về, không ngờ lại dẫn tới một con sói lớn như vậy.

"Tôi có thể quay lại làm việc, về cường độ công việc, chỉ cần không xảy ra tình trạng ngoài ý muốn thì vẫn có thể gồng gánh được. Cũng có phải là không sống nổi đâu."

"Vẫn chưa đàm phán đến bước đó mà."

Tát Sa đang định hòa giải.

Ôn Bạch nhận thấy cảm xúc của Ngôn Dực, cô quay người đối diện với anh.

"Tại sao không ký? Tôi có lòng tin ở cậu, cậu không có lòng tin vào chính mình sao?"

Ngôn Dực ngước mắt lên.

Ánh mắt cô bình thản, kiên định, trái lại soi rọi mọi sự do dự của anh một cách rõ mồn một.

"Tôi không muốn để em cảm thấy khó xử."

Anh thấp giọng nói, giống như đang kiềm chế một cơn bão:

"Chuyện này tôi có thể tự giải quyết được."

"Đừng suy nghĩ quá nhiều."

Ôn Bạch tiện tay vén lại góc chăn cho anh, giọng điệu như thường lệ:

"Đã muốn ký hợp đồng, muốn bảo lãnh thì nhất định phải ngồi xuống nói chuyện."

Dứt lời, cô đầy ẩn ý nhìn sang Tát Sa: "Tìm anh ta hẹn thời gian đi."

Không cần hỏi cũng biết, Hoắc Cảnh Hằng chắc chắn đã để lại lựa chọn này cho Tát Sa, nếu không cô ta đã chẳng niềm nở mà đến đây.

Bảo lãnh gấp mười lần, vừa vặn hai trăm triệu tệ.

Đúng bằng hai trăm triệu tệ mà anh ta dùng để nuôi "chim l.ồ.ng" của mình.

"... Tiểu Bạch."

Ngôn Dực nhíu mày, luôn cảm thấy mọi chuyện đang trượt về hướng mà anh không mong muốn.

"Không sao đâu."

Ôn Bạch thần sắc thản nhiên: "Anh ta cũng có ăn thịt người đâu."

-

Ghi chú của tác giả: Mạn phép giải thích một chút về tình cảm của nữ chính dành cho Cố Dự nhé, có lẽ hơi phức tạp một xíu.

Nữ chính tuy đã đi qua rất nhiều vị diện nhưng luôn có bộ chặn cảm xúc, chỉ có những yêu ghét đơn giản, hầu hết các tương tác đều có mục đích rõ ràng là tăng chỉ số rung động, thả thính là xong. Nhưng ở vị diện dung hợp này thì không có bộ chặn, cảm nhận cảm xúc của cô ấy sẽ mãnh liệt và tinh tế hơn.

Cố Dự trong chuyện tình cảm chỉ là vụng về, trước đó cũng chưa từng thật sự làm tổn thương cô, nên cô không có sự phòng bị đối với anh, những phản hồi đều giữ đúng bản sắc cái tôi của mình. Những cái hôn cái ôm tuân theo bản năng, sự dựa dẫm và gần gũi về mặt tâm lý.

Sau khi xác nhận quan hệ, chính cô cũng rất sợ hãi, lún sâu rồi lại phải chia tay, nên mới có sự phản ứng ngược mạnh mẽ như vậy... Chứ không đơn thuần là không thích người này nữa đâu nhé.

Huhu, hôm nay cũng là một ngày yêu bác sĩ Cố~.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 64: Chương 64: Anh Ta Cũng Có Ăn Thịt Người Đâu. | MonkeyD