Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 67: Xin Chào
Cập nhật lúc: 15/04/2026 06:01
Trong phòng bệnh, Vương Kỳ đã dọn dẹp xong đồ đạc, bộ dạng như thể không đợi thêm được giây nào để rời đi.
Thấy Ôn Bạch bước vào, cô ta còn cố tình ngoảnh mặt đi, không buồn để tâm.
Ôn Bạch chẳng thèm chấp, cô đi thẳng tới chỗ người phụ trách quảng bá để kiểm tra các bản thảo hình ảnh và nội dung đã biên tập sẵn trong giỏ rác.
Gương mặt không góc c.h.ế.t của Ngôn Dực, cộng thêm bữa trưa do chính tay Ôn Bạch chuẩn bị, trong hộp cơm đựng món bông cải xanh và sườn xào chua ngọt anh thích nhất, xoay đi tính lại cũng vừa đủ một bộ ảnh chín tấm.
"Tại sao lại đặt tấm này ở giữa?"
Cô ngẩng đầu hỏi: "Điều chỉnh lại đi, đưa tấm cậu ấy nằm tắm nắng trên ghế sofa vào giữa."
"Ơ, vốn dĩ là..."
Người kia khó xử đưa mắt nhìn sang Ngôn Dực, biểu cảm rõ vẻ “là do cậu ấy bảo tôi làm thế đấy”.
Trước đây khi Tát Sa và Ngôn Dực bất đồng ý kiến, mọi chuyện đều nghe theo lời Ngôn Dực.
"Là tôi chọn đấy, nhìn rất chữa lành, cứ dùng tấm đó đi."
Ngôn Dực bước tới, ghé sát đầu mình vào cạnh cô:
"Đẹp mà! Nhìn vào là biết ngay tôi có ăn uống đầy đủ, hồi phục tốt! Các Tinh Quang cũng sẽ yên tâm hơn."
Ôn Bạch liếc nhìn anh một cái, khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi nóng mập mờ tỏa ra từ người anh, cô không tự chủ được mà lùi lại nửa bước.
"Chín tấm hình mà tấm nào cũng thấy cái hộp cơm, người không biết lại tưởng cậu nhận đại ngôn cho nhãn hàng nhà người ta đấy."
Dứt lời, cô quay sang nói với nhiếp ảnh gia:
"Bây giờ chụp ảnh không cần kiểm tra phông nền nữa sao?"
Tiểu Triệu phụ trách nhiếp ảnh là người cũ do Ôn Bạch tuyển vào, cậu ta không ngần ngại mà bán đứng Ngôn Dực:
"Em nói rồi, nhưng anh ấy cứ đòi chụp như thế.
Chị không có ở đây, ai mà quản nổi anh ấy, anh ấy chỉ hận không thể ôm cả cái hộp cơm mà chụp thôi."
Có Ôn Bạch ở đây, làm việc cũng thấy tự tin hẳn.
Chẳng đợi Ngôn Dực kịp biện minh, cậu ta ôm máy ảnh xán lại gần Ôn Bạch:
"Nhưng yêu cầu của sếp thì em hiểu chứ! Em có chụp riêng vài tấm dùng được đây, chị xem thử, nếu ổn thì thay vào."
Ôn Bạch xem kỹ mấy bức ảnh đó rồi hài lòng gật đầu.
"Làm tốt lắm. Thay đi."
Ngôn Dực hậm hực lườm Tiểu Triệu một cái, rồi túm lấy vạt áo Ôn Bạch làm nũng:
"Thay rồi thì làm sao fan phát hiện ra chi tiết được?
Không có chi tiết thì làm sao họ biết cơm này là do em làm?"
"Nghe cậu hay nghe tôi?"
Ôn Bạch lườm anh:
"Trọng tâm quảng bá hiện tại là tình trạng sức khỏe của cậu, để công ty và người hâm mộ có lòng tin vào cậu. Cần chi tiết gì chứ? Cậu quên thỏa thuận công ty bắt cậu ký rồi sao? Nếu cậu còn muốn làm một nghệ sĩ ưu tú thì hãy tránh xa những chuyện rắc rối này ra."
Giọng cô không nặng nề nhưng lại khiến anh ngay lập tức cảm thấy tủi thân.
"Thế thì cũng không nên để nó ở góc khuất như vậy chứ?" Anh vẫn muốn tranh luận thêm.
"Biết là có chuyện này là được rồi."
Ôn Bạch đẩy anh trở lại giường bệnh, khẽ ấn vai anh xuống:
"Tôi đến đây để làm đầu bếp cho cậu chắc? Cần cậu giúp tôi khoe tài nấu nướng à? Ngồi yên đó đi, đừng có thêm dầu vào lửa."
Ngôn Dực bề ngoài ra vẻ không cam lòng, nhưng được chính tay Ôn Bạch đẩy một cái, lòng anh đã mềm nhũn ra, khóe môi vẫn không kìm được mà nhếch lên.
Ôn Bạch xác nhận lại nội dung lần nữa.
"Đăng rồi ạ."
Nhân viên quảng bá khẽ gọi một tiếng.
Gần như tất cả mọi người đều đồng loạt rút điện thoại ra để kiểm tra kết quả đăng tải.
Ngôn Dực: [Đã trở lại. (Ảnh ×9)]
Trong chớp mắt, Ôn Bạch xem xong tấm hình thứ chín, đang định nhấn nút thích thì lượt thích của bài đăng này đã phá mốc nghìn, bình luận lại càng bùng nổ…
Vợ cả của Ngôn Dực: [Á! Chồng ơi! Cuối cùng anh cũng trở lại rồi! Trông anh càng đẹp trai hơn đấy, moa moa!]
Tối nay tôi muốn ngủ cùng Ngôn Dực: [Á á á anh yêu cuối cùng anh cũng về rồi, nhớ anh c.h.ế.t mất, bên ngoài toàn là lũ đàn bà xấu xa thôi, chỉ có em là yêu anh nhất.]
Em hôn lên má Ngôn Dực: [Bảo bối à anh mà không về là tim em tan nát mất, hay là bỏ trốn cùng em đi? Em sẽ đi nhặt rác nuôi anh~.]
Chậc. Một năm không gặp, các fan vợ của Ngôn Dực vẫn cứ... Cuồng nhiệt đến đáng sợ như thế.
Ôn Bạch tùy ý lướt xem vài tin, xác nhận nội dung không có vấn đề gì, cô mới mở phần đăng bài, tìm lại siêu thoại năm xưa chính tay mình lập ra.
Ôn Bạch: [#Tinh Quang Dực Dực# Xin chào.]
Gần như cùng lúc với cô, Ngôn Dực giống như vẫn luôn chờ đợi cô vậy.
Ngôn Dực: [(Hoa hồng)(Hoa hồng)(Hoa hồng) Xin chào.]
Bình luận đứng đầu luôn.
Thế nhưng, anh vừa mới đăng xong, Tát Sa đã kêu lên:
"Ngôn Dực! Ai cho cậu thêm biểu tượng cảm xúc vào thế hả!"
Ngôn Dực cầm điện thoại, không thèm ngẩng đầu, có chút chột dạ: "Tiện tay thôi."
Ôn Bạch liếc anh một cái: "Không có lần sau đâu đấy."
"Ừm ừm, tại vui quá mà."
Anh cười khẽ, giống như vừa trộm được viên kẹo.
Màn tương tác của hai bên vừa phát ra.
Nhân viên quảng bá và Tát Sa nhanh ch.óng bận rộn hẳn lên.
Các nhóm người hâm mộ bắt đầu bàn tán xôn xao, cái câu "Đã trở lại" mà Ngôn Dực nói là anh trở lại, hay là cô trở lại? Hay là hai người họ cùng trở lại?
Hai người tuy không chung khung hình, nhưng từ câu "Xin chào" đến lời đáp "Xin chào", họ đã trải qua quá nhiều chuyện, dù chỉ mới nửa tháng trôi qua nhưng cứ ngỡ như đã kinh qua một đoạn thề non hẹn biển sóng gió vang lừng, uyển chuyển khúc chiết.
Người hâm mộ sôi sục hẳn lên.
Cho dù chỉ có hai chữ, cho dù không chung khung hình…
Họ vẫn có thể thông qua phần nổi của tảng băng chìm ấy mà nhìn thấy những tình cảm thầm kín và nặng nề ẩn sâu dưới mặt biển.
Nhìn lượng tin nhắn mới tăng vọt trong nháy mắt, Ôn Bạch gạt tay một cái, trực tiếp chọn phớt lờ.
Ngôn Dực thì lại vui sướng như một kẻ ngốc.
Ngay khi ngón tay anh khẽ động, định trả lời điều gì đó, Ôn Bạch đã kịp thời thu giữ điện thoại của anh, giao cho nhân viên quảng bá quản lý:
"Đừng có thêm phiền cho họ nữa."
Ngôn Dực tức khắc xị mặt ra, tựa vào đầu giường:
"Nhưng tôi không có gì làm, buồn chán lắm..."
Tát Sa dường như đã liệu trước anh sẽ bày ra trò này, cô ta lấy từ trong túi ra một xấp kịch bản dày cộp:
"Dù sao cậu cũng rảnh, chọn thử đi, có cả phim điện ảnh và phim truyền hình đấy."
"Tôi không đi đâu. Tôi muốn hát cơ."
Ngôn Dực còn chẳng thèm cầm lấy: "Đóng phim chẳng có gì thú vị cả."
Tát Sa đã quá quen với tính này của anh nên vô cảm đặt xấp kịch bản lên bàn trà:
"Muốn hát thì hát đi, nhưng đã bao lâu rồi cậu không viết bài mới hả?
Nếu muốn thư giãn một chút thì trong đó còn có một chương trình thực tế đấy, livestream trực tiếp luôn, lên núi ở vài ngày."
Ôn Bạch nghe hai người nói chuyện, gương mặt không chút biểu cảm.
Quy luật của thế giới, không thể kháng cự.
Ngôn Dực định sẵn là phải tiến quân vào màn ảnh.
Bận rộn đến giờ này hình như có chút đói rồi...
"Em thấy sao Tiểu Bạch?"
Vốn chẳng nghe họ nói gì, Ôn Bạch sực tỉnh: "Cái gì cơ?"
"Tôi muốn đi tham gia cái chương trình livestream đó."
Ngôn Dực không bận tâm đến việc cô lơ đãng, nhỏ nhẹ lặp lại:
"Lâu lắm rồi tôi không leo núi, tôi muốn đi thư giãn tâm hồn.
Em đi cùng tôi nhé, có được không?"
Nghe vậy, Ôn Bạch khẽ nhíu mày: "Cậu nên nghỉ ngơi nhiều hơn."
"Thì đi nghỉ ngơi mà, đi hít thở không khí trong lành."
Ngôn Dực chớp chớp đôi mắt đào hoa xinh đẹp, đáy mắt đầy vẻ mong đợi:
"Mọi người đều lo lắng cho tình trạng sức khỏe của tôi, đi dạo một vòng chẳng phải sẽ khiến mọi người yên tâm hơn sao?
Bây giờ người hâm mộ đều thích xem mấy cái này, tôi còn chưa tham gia chương trình livestream kiểu này bao giờ!
Có em ở đó, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu."
Tát Sa: "Chương trình này danh tiếng khá tốt, mỗi tập một chủ đề nhỏ, mời vài ngôi sao đến ở cùng nhau, làm nhiệm vụ, trò chuyện.
Có cả nam lẫn nữ, già trẻ đều đủ, cũng không quá thử thách thể lực đâu."
Cô ta dừng lại một chút: "Nhưng mà... Sẽ bị thu điện thoại. Yêu cầu phản ứng tại chỗ khá cao."
"Cô nhìn cậu ta giống người thông minh lắm à?"
Ôn Bạch đột nhiên lên tiếng: "Gửi cậu ta đi, cô không sợ cậu ta gây họa sao?"
Tát Sa thầm nghĩ, sợ chứ, sao mà không sợ, nếu để cô ta dắt Ngôn Dực đi thì cô ta thà bỏ cái chương trình này còn hơn.
Nhưng Ôn Bạch thì khác, Ngôn Dực đứng trước mặt Ôn Bạch lại càng khác hẳn, cho nên cô ta mới đưa lời mời này ra.
"Có cô ở đó, cậu ta không dám đâu."
