Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 83: Sớm Đã Phân Định Thắng Thua

Cập nhật lúc: 19/04/2026 23:57

Tại nước E.

Hoắc Cảnh Hằng nhận được báo cáo từ Sử Đế Văn Tư rằng "Cô Ôn đã nổi trận lôi đình tại giải trí X, yêu cầu mức thù lao cao gấp đôi thị trường mới chịu ký hợp đồng".

Gương mặt căng cứng của anh không lộ chút thay đổi nào, ngay cả cây b.út máy trên tay cũng chẳng hề khựng lại.

Thông thường, khi anh không nói gì, Sử Đế Văn Tư sẽ tự hiểu là chủ nhân đã nắm được tin tức và biết ý lui ra. Nhưng hôm nay, ông ta vẫn lặng lẽ đứng trước bàn làm việc, như thể đã quên mất quy tắc này.

"Chuyện nhỏ nhặt này mà giờ cũng cần tôi phải quyết định sao?"

Hoắc Cảnh Hằng ngẩng đầu, giọng nói như một dây đàn căng thẳng, vừa trầm vừa thấp.

"Xin ngài bớt giận."

Sử Đế Văn Tư cung kính cúi người:

"Vì hợp đồng của cô Ôn là một trong những điều kiện ngài đưa ra nên họ mới không dám tùy tiện từ chối.

Ngoài ra, gần đây cô Ôn có thực hiện một thao tác truy vấn tài khoản, phía ngân hàng muốn hỏi ý kiến ngài xem có cần tăng cường quản lý hay không?"

Hoắc Cảnh Hằng im lặng một lúc, cả phòng làm việc tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ.

"Sử Đế Văn Tư, ông là người thông minh, đừng làm những việc thừa thãi."

Nói xong, anh như vừa buông bỏ thứ gì đó, nhưng lực đạo nơi đầu ngón tay lại âm thầm siết c.h.ặ.t.

"Thưa ngài..." Sử Đế Văn Tư cúi đầu, có chút hổ thẹn.

"Đồ tôi đã tặng phụ nữ thì chưa bao giờ đòi lại. Nhà họ Hoắc tôi sẽ không để mất mặt như thế."

Hoắc Cảnh Hằng giữ giọng điệu như thường lệ, mang theo cái lạnh lùng không thể kháng cự:

"Yêu cầu của cô ấy có hợp lý hay không, ban hội đồng quản trị tự có biểu quyết.

Nếu người đại diện ngay cả chút việc này cũng làm không xong thì chi bằng sớm cút đi cho rồi."

"Vâng."

Sử Đế Văn Tư cúi đầu, cẩn trọng tiếp lời:

"Tính cách của cô Ôn dường như vẫn giống như trước đây, chẳng biết là phúc hay họa."

Trương dương, quyết đoán.

Dưới sự bảo hộ của Hoắc tiên sinh, đó chắc chắn là những ưu điểm đáng tán thưởng.

Nhưng nếu không có sự che chở của anh mà cứ đ.â.m sầm như thế, e rằng khó tránh khỏi chịu thiệt thòi.

Hoắc Cảnh Hằng lạnh lùng liếc ông một cái: "Cô ấy cho ông lợi lộc gì rồi?"

Sử Đế Văn Tư: "Dạ không, thưa ngài. Ngài hiểu lầm rồi. Cô Ôn đối xử với người làm rất tốt nhưng chưa từng mua chuộc tôi.

Cô ấy là một phụ nữ rất có cá tính. Hơn nữa, tôi mang tin tức về cô ấy đến không phải chỉ vì cô ấy..."

Hoắc Cảnh Hằng mím môi, dường như đoán được ông định nói gì.

Sử Đế Văn Tư: "Thưa ngài, từ lúc xuống máy bay đến giờ ngài vẫn chưa nghỉ ngơi.

Bác sĩ gia đình đã dặn dò rất nhiều lần rồi, ngài nên chú ý nghỉ ngơi.

Cà phê và xì gà không thể thay thế cho giấc ngủ được."

Dứt lời.

Sự im lặng không kéo dài quá lâu.

Hoắc Cảnh Hằng cuối cùng cũng buông một tiếng thở dài.

"Tôi biết rồi."

Anh dừng lại một chút, trước khi Sử Đế Văn Tư rời đi, anh nhìn theo bóng lưng ông ta mà chậm rãi lên tiếng:

"Hãy rút người của chúng ta về đi. Cô ấy là một chú chim nhỏ rất nhạy bén và cảnh giác, nếu ngay cả tôi cô ấy còn không muốn nhìn thấy, thì nhìn thấy họ chỉ càng khiến cô ấy muốn bay xa hơn thôi. Hãy để lại một người báo cáo hành tung, đừng để tôi mất dấu cô ấy lần nữa."

"Chuyện này..."

Sử Đế Văn Tư xoay người, lộ vẻ khó xử:

"Tuy cô ấy đã rời đi lâu rồi, nhưng người biết mối quan hệ giữa cô ấy và ngài không phải là ít. Nếu những kẻ khác cũng phát hiện ra tung tích của cô ấy, cô Ôn có thể sẽ gặp nguy hiểm."

"Tôi sẽ đi cứu cô ấy."

Hoắc Cảnh Hằng gấp lại tập công văn trước mặt, ánh đèn hắt lên đường quai hàm sắc sảo như d.a.o tạc:

"Nhưng nếu cô ấy đã muốn bay khỏi lòng bàn tay tôi, thì cũng nên để cô ấy biết cái giá của việc làm đó."

Sử Đế Văn Tư im lặng một lát, vặn nắm cửa rồi tự mình lui ra.

Tiếng bước chân bị nuốt chửng bởi tấm t.h.ả.m dày trên hành lang.

Ngài ấy dường như vẫn không hiểu rằng, giữa ngài và cô Ôn, sớm đã phân định thắng thua rồi.

...

Lần chờ đợi này kéo dài gần một tiếng đồng hồ.

Ôn Bạch ngồi trong phòng họp lướt Weibo, lướt đến mức ghi nhớ luôn cả vài trưởng nhóm người hâm mộ, cảm thấy bắt đầu hơi nhàm chán.

Một chuỗi dài các fan đang xếp hàng để lại bình luận dưới bài phản hồi của cô:

[Điều chị yêu chẳng lẽ không phải là Thần Dực nhà chúng em sao @Ngôn Dực?]

[Đừng có không thừa nhận, chị rõ ràng là yêu @Ngôn Dực mà.]

[Em không cho phép chị không yêu @Ngôn Dực đâu đấy.]

[Quay lại đi, Nữ thần Ánh sáng ơi.]

Tất nhiên cũng có một vài bình luận hiểu chuyện, chúc phúc xen kẽ vào những phát ngôn của hội đẩy thuyền, nhưng chúng mờ nhạt và đầy dè dặt.

Ôn Bạch thở dài, đầu ngón tay lướt nhẹ, màn hình phản chiếu gương mặt vô cảm của cô.

Giới giải trí mà, lúc có tác phẩm thì xem tác phẩm, không có tác phẩm thì "đẩy thuyền", chủ yếu là tinh thần giải trí.

Nếu quá nhấn mạnh vào ý muốn cá nhân và sự thật thì lại thành ra kẻ không biết chơi.

Cũng chẳng thấy bất ngờ hay thất vọng gì nhiều.

Có thể chia bớt một phần sự chú ý cho Cố Dự là được rồi.

Còn lại, chỉ có thể giao cho thời gian.

"Hay là..."

Ôn Bạch lướt Weibo bao lâu thì Ngôn Dực ngồi bên cạnh bầu bạn với cô bấy lâu.

"Để tôi đi nói nhé, bảo họ đừng làm phiền chị nữa, có gì thì cứ nhắm vào tôi này."

"Cậu dẹp đi cho tôi nhờ."

Ôn Bạch ngước mắt:

"Cậu mà mở miệng là chúng tôi lại phải làm thêm việc đấy.

Có thời gian đó thì thà đi viết nhạc, xem kịch bản đi.

Đúng rồi, kịch bản hôm qua cậu xem chưa? Có cuốn nào thấy hứng thú không?"

"Có một cuốn."

Đón nhận ánh mắt dò xét của Ôn Bạch, Ngôn Dực ngồi thẳng dậy, hiếm khi trả lời một cách nghiêm túc:

"Tuy chỉ là vai phụ nhưng tôi rất thích. Lịch quay vào năm sau, sau khi kết thúc chương trình thực tế đi vào rừng núi kia."

Ôn Bạch nghe vậy, biểu cảm trở nên thận trọng: "Tôi chưa đồng ý cho cậu đi đâu."

Ban đầu anh muốn vào rừng núi để khuây khỏa, còn việc livestream tăng độ phủ sóng, khôi phục danh tiếng quả thật khiến cô xiêu lòng.

Nếu có thể trổ tài lẻ trong lúc livestream như ngẫu hứng sáng tác, ca hát hay chơi nhạc cụ thì việc Ngôn Dực trở lại và bùng nổ là điều chắc chắn.

Nhưng hệ thống vừa kiểm tra xong, tình trạng của anh không tốt.

Vẫn nên để anh làm việc điều độ dưới sự giám sát của cô, đốc thúc anh phục hồi thì mới yên tâm được.

Hệ thống: [Ký chủ, cứ để anh ta đi đi. Hoạt động ngoài trời có lợi cho việc giải tỏa cảm xúc của Ngôn Dực.]

Hệ thống đột ngột hiện ra không một dấu hiệu báo trước, giống như một con quỷ dữ dụ dỗ con người phạm sai lầm:

[Tuy là nhiệm vụ ngẫu nhiên, nhưng Vĩnh viễn - Cơ thể cường tráng không phải là phần thưởng tầm thường đâu, nó không chịu ảnh hưởng của vị diện hay quyền hạn, sẽ tồn tại vĩnh viễn trong tương lai.]

Hệ thống: [Ngoài ra...]

Ôn Bạch cụp mắt: [Nói tiếp đi.]

Hệ thống: [Chắc là chị chưa đọc kỹ thuyết minh vật phẩm, đây là đặc ân của Chủ thần, không thuộc về hàng hóa vật tư của hệ thống.]

[Thì sao?]

Ôn Bạch không mặn mà gì cho lắm.

Hệ thống: [Cho nên, nếu chị muốn tặng người khác thì cũng được. Chỉ là hiệu quả vĩnh viễn sẽ bị giảm bớt, thời hạn hiệu lực chỉ kéo dài cho đến khi nhiệm vụ nhân vật chính kết thúc.]

Ôn Bạch chán ghét lườm nó một cái: [Sau này bớt nói nhảm đi.]

Hệ thống tự động rút lui.

Ôn Bạch suy nghĩ một chút.

Nam chính là của nữ chính!

Cô nuôi dưỡng Ngôn Dực khỏe mạnh cả thân lẫn tâm, thậm chí có thể công thành danh toại rồi tác hợp cho họ thành một đôi là đã quá nhân chí nghĩa tận rồi!

Lại còn tặng kèm một cái "cơ thể cực khỏe" nữa?

Dựa vào cái gì chứ? Không, đời, nào.

"Chị Bạch? Chị thấy sao?"

Giọng của Ngôn Dực truyền tới làm Ôn Bạch giật mình.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia đang nhìn cô đầy ngây thơ.

"... Tôi sẽ cân nhắc thêm."

Ngôn Dực nhìn thấy sự lấy lệ của cô, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.

Trước đây cô luôn rất coi trọng các hoạt động và ý kiến của anh. Chưa bao giờ cô lơ đãng hay đối phó như vậy.

"Tôi đã lâu lắm rồi không được ra ngoài chơi..."

Giọng anh trầm xuống, mang theo vẻ tủi thân:

"Ngày nào cũng chỉ xoay quanh công ty và sân khấu, thời gian ở trên xe còn nhiều hơn ở nhà."

"Họ chẳng cho tôi đi đâu cả. Lúc chị không ở đây, ngay cả sân thượng biệt thự tôi cũng chưa từng bước lên."

Ôn Bạch bất lực, ngôi sao có nỗi khổ của ngôi sao, với một đại minh tinh như anh thì thật sự không thể trách Tát Sa và đội ngũ được.

Chỉ cần ăn mặc không chỉnh tề hay có cử chỉ kém duyên là rất có thể bị ch.ó săn ảnh rình rập khui ra ngay.

"Nếu chị sợ tôi nói sai thì tôi có thể không nói gì cả."

Khóe môi Ngôn Dực khẽ mím lại, giọng điệu mang theo sự khẩn cầu và bướng bỉnh:

"Dù sao tôi cũng chẳng thích nói chuyện với họ..."

"Tôi chỉ muốn được cùng chị đi leo núi một lần thôi..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 83: Chương 83: Sớm Đã Phân Định Thắng Thua | MonkeyD