Gia Đình "cực Phẩm" Những Năm 70 - Chương 300
Cập nhật lúc: 24/04/2026 10:09
Cậu bé cười nhìn Tuế Tuế, trong mắt đầy tò mò, còn dùng tay chọc chọc má Tuế Tuế, “Em là lớp một hay là mẫu giáo?
Đừng bảo là gửi nhầm trường rồi đấy nhé?"
“Em không nhầm, em năm nay học lớp ba."
Tuế Tuế gạt tay cậu bé ra, bĩu môi, “Vốn dĩ đáng lẽ phải học lớp bốn rồi."
Tuy rằng không vui, bị nói thành đứa nhỏ lớp một, nhưng Tuế Tuế là một đứa trẻ ngoan lễ phép.
“Cảm ơn anh, em tự tìm chỗ ngồi."
Nói xong, dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Tuế Tuế thẳng tắp đi tới hàng cuối cùng, cầm cặp sách bỏ vào trong hốc bàn, hướng về phía Vưu Lệ Du Ninh ở cửa vẫy tay.
“Con xong rồi ạ, mọi người mau đi đi."
Vưu Lệ:
...
Cảm giác là không tốt lắm đâu nhỉ.
Con bé đứa nhỏ này vốn dĩ trông đã nhỏ, chỉ ngồi hàng cuối cùng, bà từ vị trí phía trước kia còn phải kiễng chân cẩn thận mới có thể nhìn thấy một cái đầu nhỏ.
Nhưng nghĩ tới lúc đó giáo viên tới rồi, chắc là sẽ sắp xếp thôi, Vưu Lệ hướng về phía con bé vẫy vẫy tay, định đưa Du Ninh tới trường, lại qua đây nhìn xem một chút.
Đợi đến khi phụ huynh này đi rồi, các bạn học trong lớp càng tò mò nhìn Tuế Tuế.
Tốt, tốt nhỏ nhắn một chút nha.
“Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
Không bao lâu, liền có các bạn nữ vây quanh tới.
Thế giới của trẻ con thẳng thắn đáng sợ, bọn chúng phổ biến thích người trông đẹp, thích thứ mới lạ.
Vừa vặn, Tuế Tuế hai thứ đều chiếm hết.
Tuế Tuế không phải là đứa trẻ胆子(lá gan) rất nhỏ, nhưng cũng không phải là đứa trẻ hướng ngoại, đi vào, ngồi trên chỗ ngồi của mình, con bé liền bắt đầu an an tĩnh tĩnh đem đồ dùng học tập của mình từng món từng món bày ra.
Lúc này có người tới bắt chuyện rồi, con bé ngẩng cái đầu nhỏ nhìn người đó, nhận nhận chân chân nói:
“Bảy tuổi chín tháng."
“Wow, cậu nhỏ quá à."
Mọi người ngạc nhiên.
Phải biết rằng, nếu như không có đợt điều chỉnh học kỳ này, bọn họ đáng lẽ phải là lớp bốn rồi, phổ biến mà nói, người đều là mười tuổi, mười một tuổi.
“Mình đi học sớm."
Tuế Tuế tiếp tục nhận nhận chân chân trả lời, phồng má, nói, “Không phải nhỏ."
Nhưng trên thực tế, quả thực cũng khá nhỏ.
Chỉ với cái vóc dáng này của con bé, đi học lớp dự bị cũng là không hề có cảm giác lạc loài nha.
Ở lớp một cũng là một trong số những đứa nhỏ nhất rồi.
“Cậu là từ đâu tới vậy?
Cậu không phải người ở đây à?"
Mọi người tiếp tục tò mò.
“Hồng Tinh đại đội, mình hồi trước ở nông thôn."
Tuế Tuế nói xong thần sắc bay bổng thêm mấy phần, kiêu ngạo nói, “Mẹ mình chị mình, tiểu dì mình thi đỗ đại học nha!
Mình theo bọn họ cùng nhau vào thành."
“Chị mình thi đỗ Thanh Đại, mọi người đều biết chứ?
Chị ấy hồi trước còn là đại đội trưởng của đại đội chúng mình, mỗi năm..."
Tuế Tuế bình thường mà nói đều là một đứa trẻ yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ lải nhải.
Chị ấy bọn họ lợi hại như vậy, con bé khoe khoang một chút không ý kiến chứ?
Con bé muốn để tất cả mọi người đều biết con bé có người chị tốt nhất thế giới, cái này không vấn đề chứ?...
Đợi đến lúc Nguyễn Tinh Kỳ mấy người ở bên ngoài chơi đủ rồi, nhớ tới Tuế Tuế cũng phải tới đi học vội vàng chạy về lúc, liền nhìn thấy người trong lớp lớp trong lớp ngoài vây ở trong góc.
Ba người vội vàng chen vào, còn chưa chen tới bên trong đâu, liền nghe thấy tiếng trong trẻo vang lên.
“Chị mình là Đảng viên, chị ấy còn là lao động tiên tiến, còn là tiên tiến, trước kia còn có người qua đây phỏng vấn chị ấy đấy..."
“Chị ấy lợi hại lắm, còn biết bắt tiểu lưu manh, thế này, thế này, những tên tiểu lưu manh đó liền bị đưa tới đồn công an rồi..."
“Wow, lợi hại quá."
Những người khác cũng vô cùng sùng bái.
Thế mà Nguyễn Tinh Kỳ mấy người càng nghe càng mơ hồ, đây nói thật sự là dì cả của bọn họ, người dì cả biết nấu cơm biết làm việc cười đẹp sảng khoái tốt tính kia?
Ây da, hóa ra Tuế Tuế cũng sẽ khoe khoang nha.
Bọn họ liền không bóc trần con bé.
“Tuế Tuế, Tuế Tuế, em lúc nào tới vậy?"
Nguyễn Tinh Kỳ mấy người chen nửa ngày, cũng coi như vào được rồi.
Vừa vào liền nhìn thấy Tuế Tuế ngoan ngoãn ngồi trên bàn, người bên cạnh tay cầm củ khoai lang khô đang gặm, nói chuyện vui vẻ thật.
“Tới một lúc rồi."
Tuế Tuế nói xong, lại từ trong cặp sách lấy ra ba củ khoai lang khô đưa cho bọn họ.
Đây là con bé trước khi ra cửa vơ lấy.
Tuế Tuế không phải rất biết ở chung với người khác, con bé hồi ở đại đội lúc và phần lớn người trong lớp quan hệ cũng bình thường, nhưng con bé biết rải đồ, con bé đứa nhỏ này cái khác không nhiều thì chỉ có đồ ăn nhiều tiền nhiều.
Dựa theo kinh nghiệm mà nhìn, vẫn là rất có ích.
“Đây là gì?"
Nguyễn Tinh Kỳ nhận lấy khoai lang khô nhai nhai hai cái, mắt sáng lên, lại vươn tay qua.
“Cho mình thêm chút, ngon."
Rất có độ dai.
Sản lượng khoai lang rất lớn, rất ngon, ở đại đội mỗi năm ngoài lương thực tinh ra, cũng sẽ trồng một loạt những thứ này.
Rửa sạch, dùng nước luộc cắt khô phơi khô, siêu ngon.
Tuế Tuế đem phần còn lại đều đưa cho Nguyễn Tinh Kỳ, đồ tới tay cậu ta, cái người ngồi cạnh Tuế Tuế lúc nãy còn hơi tỏ ra gò bó, ngượng ngùng không muốn lấy liền ùa tới, cùng cậu ta tranh giành lên.
“Các cậu đừng có quá đáng quá."
“Để cho mình lại chút đi."...
Những đứa trẻ từ nhỏ cùng đi học này liền đ.á.n.h đ.á.n.h nháo nháo, tới tận lúc chuông lên lớp vang lên, đều không ai nhận ra.
“Đều làm gì thế?
Nghỉ một kỳ nghỉ đông liền thả hoang rồi, đều lên lớp rồi còn làm gì thế?
Cô ở xa xa đã nghe thấy tiếng ồn ào của các em rồi, đi ra ngoài nghe xem lớp nào ồn như các em..."
Ôi chao, cái lời này, Tuế Tuế cảm thấy có chút quen tai.
Tiết học đầu tiên của kỳ khai giảng này tới đều là giáo viên chủ nhiệm, uy lực vẫn còn, không một lát sau người đang tranh giành đồ đạc tản đi phân tán.
Nguyễn Tinh Kỳ cầm củ khoai lang khô trong tay nhét vào miệng liền chạy tới ngồi xuống bên cạnh Tuế Tuế.
“Xuy Thúy Tùy Tuế" Cậu ta miệng nói không rõ.
Tuế Tuế lặng lẽ hướng vào phía trong tường dựa dựa, cách cậu ta xa một chút.
Hoàng Mẫn Mẫn nhìn quanh lớp học một vòng, nhìn thấy hàng cuối.
“Vưu Tuế Tuế."
“Có."
Tuế Tuế ngoan ngoãn đứng lên.
Hoàng Mẫn Mẫn vẫn chỉ nhìn thấy một cái đầu nhỏ.
“...
Con tới phía trước đi."
Hoàng Mẫn Mẫn khóe miệng giật giật, giới thiệu nói:
