Gia Đình "cực Phẩm" Những Năm 70 - Chương 567
Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:12
“Thấy vậy, Tuế Tuế và Hà Song Hạ nhìn nhau, đồng loạt đảo mắt, trong lòng chê bai Nhị Cẩu T.ử vô dụng.”
Đúng là đồ hèn.
**
Đợi ăn xong cơm trời đã tối đen.
Mấy người đàn ông đều uống rượu, trong số những người còn lại cũng chỉ có Tuế Tuế có bằng lái, nên cô vẫn gọi tài xế nhà đến đón người.
Còn lại mấy người kia, cứ cùng nhau về nhà Hà Song Hạ là được, Tuế Tuế gọi xe cho họ, cũng không lo lắng gì cho họ cả.
Nhị Cẩu Tử, Thiết Trụ chỉ là say ngà ngà, không phải say ch-ết, hoàn toàn không cần lo.
Còn Ôn Hiến, người này như không có chuyện gì, chỉ là đúng là đã uống rượu không tiện lái xe thôi.
“Thật sự không say à?
Hai người uống nhiều rượu lắm đấy.”
Tuế Tuế nghiêng đầu nhìn Ôn Hiến, thần sắc tò mò, lầm bầm.
“Em lớn thế này rồi chưa từng uống rượu bao giờ, rốt cuộc là mùi vị gì thế?
Có ngon không?”
Cô là một giọt cồn cũng không dính vào.
Ôn Hiến đứng bên cạnh Tuế Tuế, dáng người cao lớn thẳng tắp, người luyện võ như anh, bình thường không tránh khỏi uống rượu thu-ốc này nọ, t.ửu lượng cực kỳ tốt.
Nhưng không biết là vì đêm nay quá đẹp, trên trời đầy sao, hay là vì người trước mắt dưới ánh đèn cũng đẹp đến thoát tục, Ôn Hiến cảm thấy hình như mình hơi say rồi.
“Muốn thử không?”
Anh hơi cúi đầu, cụp mắt đối diện với đôi mắt chứa đầy ánh sao của Tuế Tuế, giọng nhẹ nhàng mang theo vài phần dụ dỗ.
Tuế Tuế mở to mắt, nhìn Ôn Hiến đang ghé sát gần, không nhịn được có vài phần khẩn trương, giọng mềm mềm lắp bắp:
“Thử, thử cái gì?
Em, em không uống rượu được.”
“Không sao, chỉ một chút thôi.”
Ôn Hiến nói xong lại lại gần thêm chút nữa.
Hai người mặt dán sát vào nhau quá, có thể nhìn thấy cả hàng lông mi đang rung động của đối phương, thậm chí là lỗ chân lông nhỏ li ti.
Lại gần hơn chút nữa, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt khẽ khàng vì căng thẳng của đối phương.
Tuế Tuế hai tay nắm c.h.ặ.t quần áo, mở to mắt nhìn Ôn Hiến từng chút một lại gần, cho đến khi đôi môi lành lạnh dán lên chút ấm nóng, cô thuận thế túm lấy quần áo Ôn Hiến, căng thẳng tột độ.
Ôn Hiến cũng hơi căng thẳng, dán lên môi Tuế Tuế mà không dám dùng lực, sợ làm người ta sợ chạy mất, cho đến khi thấy Tuế Tuế không có ý định lùi bước, anh đưa tay ôm lấy eo Tuế Tuế, tăng thêm một chút lực, l-iếm láp đôi môi mát lạnh, rồi từng chút một thăm dò vào.
Mùi thơm nhàn nhạt và mùi rượu hòa quyện vào nhau.
Tuế Tuế bao nhiêu năm nay lần đầu tiên thực sự cảm nhận được mùi rượu, có chút vị đắng, nhưng đọng lại trong răng môi, lại mang theo chút hương thơm, nhàn nhạt.
Còn có chút ngọt ngào nữa.
Chuyện của Tuế Tuế và Ôn Hiến nhanh ch.óng công khai.
Ôn Hiến vốn dĩ là người con rể mà Vưu Niên Niên đã chọn, hiện tại hai người không cần bà phải nhúng tay vào thì tự nhiên đã ở bên nhau rồi, bà tất nhiên không có ý kiến gì, mấy người Vưu Nguyệt Nguyệt thì khỏi phải nói.
Người duy nhất có ý kiến chắc cũng chỉ có Trần Tấn.
Ông bố quanh năm không có nhà này vừa về đến nhà đã nghe tin con gái có đối tượng, thì đừng nói đến việc ngơ ngác thế nào.
Con gái ông mới bao nhiêu tuổi chứ, đây là vừa mới tốt nghiệp, hiện tại chẳng phải đang thịnh hành kết hôn muộn sinh con muộn sao?
Thế này cũng phải đợi đến ba mươi mấy tuổi chứ.
Đúng không?
Đáng tiếc, ông ở nhà chẳng có địa vị gì, vừa mới mở miệng đã bị Vưu Niên Niên đè xuống, chỉ có thể chấp nhận cái tin được coi là tin dữ đối với ông này.
Nhưng chuyện tình cảm này đã ra mặt hay chưa ra mặt, thực ra đối với Tuế Tuế mà nói cũng chẳng có khác biệt gì.
Ôn Hiến chỉ cần không phải lúc nào cũng đặc biệt bận rộn thì ngày nào cũng qua đón đưa cô, lúc thì dẫn cô đi ăn ngoài, lúc thì trực tiếp nấu cơm ở căn nhà gần trường, hai bọn họ đều ở gần đó, rất tiện.
So với trước kia, khác biệt lớn nhất chính là, yêu đương rồi thì có thể danh chính ngôn thuận mà dính lấy nhau hơn.
Sau một nụ hôn thắm thiết khác, Tuế Tuế đỏ mặt vùi đầu vào ng-ực Ôn Hiến, ôm c.h.ặ.t người ta.
Hiện tại thời tiết nóng lên rồi, Tuế Tuế cũng đã thay bộ áo phao dày cộm, mặc chiếc váy liền thân ôm sát màu trắng gạo, mái tóc uốn xoăn như tảo biển b-úi một nửa, buông xõa sau lưng.
Ôn Hiến vừa đi công tác về, mặc bộ âu phục màu xám bạc, vì quanh năm luyện võ, vóc dáng anh cực kỳ cao lớn, thẳng tiến tới một mét chín, bờ vai rộng lớn, cánh tay khỏe mạnh, âu phục mặc trên người mang theo vài phần cấm d.ụ.c mà lại đầy bùng nổ sức mạnh.
Tuế Tuế ôm lấy người ta, tay không nhịn được lại chọc chọc sờ sờ vào vòng eo đầy cơ bắp kia, cứng đơ, cái loại muốn dùng tay véo cũng không véo nổi.
Ôn Hiến đối với việc này có chút bất lực, đưa tay tóm lấy đôi bàn tay nhỏ của Tuế Tuế, mười ngón đan xen.
“Ăn cơm, lần trước không phải muốn ăn sườn hầm ngô với cá kho sao?
Anh nấu xong cả rồi.”
Anh về nấu cơm xong mới đi đón Tuế Tuế.
“Ái chà, sao anh lại tốt thế chứ.”
Tuế Tuế cười khì khì ôm lấy người ta để mặc anh kéo mình đi, giọng ngọt xớt.
“Mệt lắm đấy, bọn mình có thể ra ngoài ăn mà.”
“Cũng được, vốn là muốn tối hôm qua về rồi, nhưng mưa to chuyến bay hủy hết nên sáng nay mới về, đã nghỉ ngơi xong rồi.”
Ôn Hiến nói.
“Hửm?
Bạn học Ôn Hiến, em nói bao nhiêu lần rồi, an toàn là quan trọng nhất nghe không?
Anh vội vàng thời gian làm gì?
Công ty thiếu anh một lát một chốc cũng không sập đâu.”
Tuế Tuế trừng người ta.
“Vội về gặp em đấy.”
Ôn Hiến cúi đầu kề trán vào trán Tuế Tuế, mang theo vài phần cảm thán.
“Sao mà nhớ em thế cơ chứ?”
Bên cạnh không có cái giọng lải nhải nhỏ nhỏ của Tuế Tuế cũng không quen.
“Hừ, dẻo miệng.”
Tuế Tuế dịu dàng nói, nụ cười trên mặt lại càng thêm rạng rỡ, cuối cùng xáp lại hôn vào môi Ôn Hiến một cái, chụt một cái.
“Thưởng cho anh đấy.”
Mắt Ôn Hiến tối sầm lại, dùng hổ khẩu véo cằm Tuế Tuế, cúi đầu đòi phần thưởng của mình.
“Đáng ghét.”
Cuối cùng, Tuế Tuế đỏ mặt tía tai, trừng Ôn Hiến rồi tự đi về phía trước, không quên ra lệnh:
“Nhanh lên, em đói rồi.”
Ôn Hiến trong mắt đầy ý cười, dùng ngón trỏ lau lau đôi môi ướt át, đi chuẩn bị cơm nước.
