Gia Đình "cực Phẩm" Những Năm 70 - Chương 569
Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:12
“Cúp điện thoại, Tuế Tuế gọi cho bác sĩ La mà mình vẫn hay khám để nhờ sắp xếp một cuộc kiểm tra.”
Loại không cần lưu hồ sơ ấy.
Dù sao Nhị Nữu cũng là người nổi tiếng.
Chỉ là, lúc cô gọi điện nói cũng không rõ ràng lắm, chỉ nói là nhờ giúp sắp xếp một cuộc kiểm tra siêu âm, cũng không nói là của ai, làm người bên kia là La Minh Anh, gan tim đều không nhịn được run lên.
Tuế Tuế từ nhỏ đã khám bệnh ở chỗ bà ấy, đây cũng là đứa trẻ bà ấy nhìn lớn lên, hiện tại cái đột ngột này...
Trong não La Minh Anh đã hiện lên rất nhiều suy đoán khủng khiếp về việc các cô bé ngoan ngoãn bị đám thanh niên hư hỏng lừa gạt m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn.
Thật sự tình trạng kiểu này không ít, nhất là cái bệnh viện này của họ, lúc nào cũng có thể thấy loại này.
Đợi điện thoại Tuế Tuế cúp, tay La Minh Anh đang run rẩy, vội vã dời công việc phía sau sang một bên, dự định sẽ đi theo sát toàn bộ.
Tuy không tin Tuế Tuế là loại người không đáng tin cậy này, nhưng chuyện tình cảm của con người mà, luôn có người bình thường thì tốt, cứ đụng đến tình cảm là như bị mù, bị ngu đi vậy, khó nói lắm.
Tuế Tuế không biết những suy nghĩ lung tung của bà ấy, sau khi dặn dò những việc này xong thì thay quần áo, bắt một chiếc taxi đi đến bệnh viện.
Chuyện này trước khi xác định được vẫn là nên chú ý chút.
Đợi đến khi Tuế Tuế đến bệnh viện, bên kia Nhị Nữu đã vũ trang đầy đủ, thu mình trong góc đợi Tuế Tuế.
Nhìn vừa đáng thương vừa bất lực, Tuế Tuế cũng chẳng còn tâm trí nào để tám chuyện nữa.
“Được rồi được rồi, đừng nghĩ nhiều thế, bọn mình đi khám rồi mới biết được.”
Tuế Tuế bước tới kéo người ta đứng lên, nắm tay người ta đi vào trong, vừa đi vừa an ủi người ta.
“Cứ thả lỏng đi, dù có thật thì cũng chẳng sao cả, cậu cũng tốt nghiệp rồi, chuyện nhỏ thôi, trời sập xuống thì có người cao hơn chống đỡ.”
“Chẳng phải là một đứa trẻ thôi sao, đơn giản lắm, đến lúc đó mình bỏ tiền nuôi cho cậu, đừng nói là một đứa, dù có là mười đứa tám đứa mình cũng nuôi nổi.”
“Cậu coi mình là heo đấy à?
Còn mười đứa tám đứa.”
Nhị Nữu lườm một cái rõ to, dưới lời của Tuế Tuế sự lo lắng trong lòng quả thực ít đi vài phần.
Cô không nhịn được dùng tay sờ vào bụng, mang theo chút thấp thỏm.
Hai người này vừa tới, chỉ cần nhìn trạng thái của hai người đều rõ rành rành là ai có vấn đề, đủ loại khả năng đều đã nghĩ tới rồi, La Minh Anh nhìn thấy thì thở phào một cái.
Nhưng bà ấy không để lộ ra ngoài, vẫn giữ phong thái của một bác sĩ chuyên nghiệp, thần thái ôn hòa, dẫn hai người đi vào kiểm tra.
Trong phòng bệnh không có người khác, La Minh Anh tự tay hỏi tình trạng gần đây của Nhị Nữu, trong lòng đã có đại khái rồi, kiểm tra thêm lần nữa.
“Gần đây giờ giấc sinh hoạt của cháu hơi lộn xộn, ăn uống cũng bị sao ấy, cộng thêm lo lắng quá nhiều, chu kỳ sinh lý bị rối loạn là rất bình thường.”
“Về nhà chú ý chút, ăn uống thanh đạm, ít thức khuya là được.”
Nhị Nữu:
...
Không biết là nên thở phào một cái hay là nên thất vọng nữa.
Tuế Tuế thì thở phào một cái thật mạnh, so với việc mang thai, thì chắc chắn là không m.a.n.g t.h.a.i mới là tốt nhất.
Nhị Nữu này mới bao nhiêu tuổi chứ.
Hơn nữa thật sự m.a.n.g t.h.a.i thì rắc rối lắm, rất nhiều chuyện đều khó giải quyết, muốn nói không giữ lại thì quyết định đó thật sự cũng không dễ dàng.
Nhìn Nhị Nữu bên này đã giải quyết xong, Tuế Tuế vừa định cảm ơn La Minh Anh thì đã bị kéo đi làm kiểm tra toàn bộ.
“Được được, tình trạng tốt hơn lần trước tới kiểm tra nhiều.”
La Minh Anh cười hiền từ.
Tuế Tuế:
...
Cô có chút chút nghi ngờ nhưng không tiện nói ra.
Nhưng kiểm tra thì kiểm tra thôi, hai người nói thêm vài câu nữa, La Minh Anh liền đi bận bịu việc của mình.
Mà Tuế Tuế và Nhị Nữu hai người liền trực tiếp về nhà luôn, về căn nhà gần trường học bên này.
“Khai ra, chuyện thế nào?
Được lắm, hai người lén lút ám độ trần thương (đường cũ) à.”
Vừa về đến nhà, Tuế Tuế lập tức thay đổi thái độ, xoa tay múa chân, như审 (thẩm) vấn phạm nhân nhìn Nhị Nữu.
Nhị Nữu:
...
“Chuyện này ấy, nói ra thì dài dòng.”
Nhị Nữu ấp a ấp úng.
“Thế thì nói ngắn gọn thôi, đừng có lề mề, nếu không bây giờ mình gọi điện cho những người khác, bảo bọn họ cũng qua đây xem hai người không nghĩa khí, lén lút nấu gạo thành cơm này.”
Tuế Tuế đúng là kinh ngạc cộng thêm tò mò.
Tuy nói Nhị Nữu không mang thai, nhưng cô ấy đã nói thế, có dự đoán này, thì chứng tỏ quá trình này vẫn có thật nhỉ.
Khá lắm, ai cũng tưởng hai người này không khai thông được, cặp đôi oan gia này không biết phải oan gia đến năm nào nữa, không ngờ chớp mắt một cái.
Hầy.
Cái này lên tay quá nhanh rồi.
Cũng may là vận khí tốt, chưa mang thai, cái này mà m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn thì sau này có mà bận bịu.
Mấy đứa bạn này của bọn họ thì bỏ qua đi, cái này đối với cha mẹ hai bên mà nói, thì chẳng khác nào một quả b.o.m ném thẳng vào người ta.
Chửi ch-ết hai đứa nó mất.
Dưới sự ép cung của Tuế Tuế, Nhị Nữu cuối cùng cũng khai ra.
Đơn giản mà nói chính là, sau khi uống rượu thì loạn... chuyện đó.
Nghiêm túc mà nói chính là, cô ấy chuốc rượu người ta rồi chạy, suýt chút nữa diễn một màn mang bầu bỏ trốn.
Còn về Nhị Cẩu Tử, có lẽ hiện tại vẫn còn đang ngơ ngác.
“...
Cậu đúng là lợi hại.”
Nghe xong quá trình Nhị Nữu kể, khóe miệng Tuế Tuế giật giật, nhìn cô ấy bằng ánh mắt khác.
“Thế thì có cách nào?
Cái thứ này một ngày cứ nghĩ đông nghĩ tây phiền ch-ết đi được, phi, bà đây để mắt tới cậu ta, cậu ta kiếp trước không biết tích đức bao nhiêu, còn ở đây lề mề.”
“Phi, đi làm tu sĩ (độc thân) đi...”
Nói rồi Nhị Nữu không nhịn được c.h.ử.i đổng, đem Nhị Cẩu T.ử chê bai từ đầu đến chân một lượt.
Cái này là cần mặt không mặt, cần não không não, cần gì gì không có.
Tuế Tuế ở bên cạnh nghe đến mức đảo mắt, ngồi trên ghế nhỏ, tay cầm hạt dưa nghe cô ấy mắng, cuối cùng nói:
“Thế sau này cậu định thế nào?”
“Cứ thế mà làm thôi, đợi hai hôm nữa mình vào đoàn làm phim rồi, phi, đến lúc đó bà đây đi yêu đương với người thư sinh mặt trắng (diễn viên nam khác), ai thèm cậu ta một cục than đen này...”
