Gia Đình Em Trai Chồng Tới Ở Miễn Phí, Tôi Chỉ Nấu Đúng Phần Của Mình - Chương 10
Cập nhật lúc: 02/09/2026 17:03
Cả gia đình họ dùng đủ mọi cách, mềm cứng đều có, muốn khiến tôi mềm lòng.
Nhưng tôi chỉ yên lặng ngồi trên sofa đơn, không nói một lời, mặc họ biểu diễn.
Gần sáng, giọng Trương Hạo đã hoàn toàn khàn đặc.
Nước mắt cũng cạn.
Cả người như bị rút hết xương, mềm nhũn ngồi đó.
Anh nhìn tôi vẫn không hề lay chuyển, sự tuyệt vọng trong mắt ngày càng đậm.
Cuối cùng anh cũng hiểu, nước mắt và lời xin lỗi đã không còn tác dụng với tôi.
Tôi đứng lên, nhìn xuống anh, kết thúc trò hề này.
“Trương Hạo, trời sáng rồi.”
“Đến lúc lựa chọn.”
Giọng tôi vang lên rõ ràng và lạnh lùng trong buổi sớm yên tĩnh.
Anh ngẩng đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, môi động mấy lần rồi khàn giọng hỏi:
“Thật sự… không còn cách nào khác sao?”
“Có.”
Tôi gật đầu.
“Lựa chọn thứ nhất em đưa anh hôm qua vẫn còn hiệu lực.”
Trong mắt anh lập tức lóe lên tia hy vọng.
“Thứ nhất, trả sạch dư nợ thẻ tín dụng.”
“Thứ hai, để gia đình em trai anh lập tức chuyển đi.”
“Thứ ba…”
Tôi thêm điều quan trọng nhất.
“Đem giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ đầu tư của anh tới, thêm tên em vào.”
“Cái gì?”
Không chỉ Trương Hạo, ngay cả Trương Cường và Lưu Quyên bên cạnh cũng đồng thời hét lên.
Căn hộ đầu tư của Trương Hạo là tài sản bố mẹ anh bỏ tiền trả trước mua cho anh trước khi kết hôn, đứng tên anh, luôn được anh coi là “gốc rễ”, là chỗ dựa của mình.
Bây giờ tôi muốn chia một nửa?
“Lâm Vi! Em đang thừa nước đục thả câu!”
Trương Hạo bật mạnh khỏi sàn, tức giận chỉ vào tôi.
“Vậy sao?”
Tôi không quan tâm, nhún vai.
“Anh có thể hiểu như vậy.”
“Anh cũng có thể chọn con đường thứ hai, chúng ta ly hôn.”
“Nếu thế, căn nhà kia em không lấy một đồng, nhưng anh cũng đừng nghĩ tới chuyện tiếp tục ở miễn phí trong nhà em.”
“Anh tự tính xem, vụ làm ăn nào có lợi hơn.”
Tôi lại đá quả bóng về phía anh.
Với mức lương hiện tại của anh, vừa phải trả ba mươi mốt nghìn tiền thẻ tín dụng, vừa phải trả khoản góp hằng tháng của căn hộ đầu tư.
Nếu lại bị tôi đuổi ra ngoài, đến tiền thuê nhà anh cũng chẳng còn.
Còn nếu thêm tên tôi, dù anh mất một nửa quyền sở hữu căn nhà, ít nhất vẫn giữ được căn nhà hiện tại để ở miễn phí, cũng giữ được cuộc hôn nhân.
Đây là một nước cờ mà anh biết rõ vẫn buộc phải bước vào.
Một nước cờ ép anh phải chấp nhận mất một phần lợi ích để tự cứu mình.
Sắc mặt Trương Hạo thay đổi liên tục, gân xanh trên trán giật mạnh.
Anh đang giằng co dữ dội.
Sự đấu tranh trong lòng gần như muốn xé anh ra.
Một bên là “mạng sống” của anh.
Một bên là đống hỗn loạn không cách nào giải quyết trước mặt.
Lưu Quyên ở bên cạnh cuống lên, liên tục nháy mắt với anh, miệng lẩm bẩm:
“Anh, không thể đồng ý! Căn nhà đó là chú thím mua cho anh mà!”
Tôi lạnh lùng liếc cô ta:
“Ở đây có phần cho cô nói sao?”
Lưu Quyên bị tôi trừng, lập tức sợ đến im miệng.
Cuối cùng, Trương Hạo giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, vai rũ xuống.
“Được…”
Anh nghiến răng nặn ra một chữ.
“Anh đồng ý.”
Anh đã lựa chọn.
Một lựa chọn khiến anh đau khổ vô cùng nhưng không thể không chọn.
Những việc tiếp theo diễn ra thuận lợi bất ngờ.
Ngay trước mặt tôi, Trương Hạo gọi điện cho bố mẹ mình, dùng giọng gần như cầu xin để vay ba mươi nghìn tệ, lập tức thanh toán hết dư nợ thẻ tín dụng.
Nhìn vẻ mặt đau như cắt của anh sau khi trả tiền thành công, trong lòng tôi không hề có chút khoái chí nào.
Chỉ còn tê dại.
Sau đó anh bắt đầu giục Trương Cường và Lưu Quyên thu dọn đồ.
Không còn Trương Hạo làm chỗ dựa, gia đình Trương Cường giống những con gà thua trận, rũ đầu ủ rũ.
Lưu Quyên không dám nói thêm một câu dư thừa, im lặng nhét đống hành lý lộn xộn vào túi dệt.
Chưa đến trưa, họ đã xách túi lớn túi nhỏ rời đi.
Trước khi đi, Lưu Quyên quay đầu nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đầy oán độc và không cam lòng.
Tôi bình thản nhìn lại.
Tôi biết cô ta hận tôi.
Nhưng thì sao?
Oán hận của kẻ thất bại là thứ v.ũ k.h.í vô dụng nhất.
Khi cánh cửa đóng “rầm” một tiếng, hoàn toàn ngăn những vị khách không mời kia bên ngoài, tôi thở ra một hơi thật dài.
Căn nhà bị họ làm cho chướng khí mù mịt cuối cùng cũng lấy lại được sự yên tĩnh vốn có.
Trương Hạo đứng giữa phòng khách, nhìn căn phòng phụ trống rỗng, biểu cảm phức tạp.
Có giải thoát.
Nhưng nhiều hơn vẫn là nhục nhã và không cam lòng.
“Họ đi rồi.”
“Em hài lòng chưa?”
Anh khàn giọng hỏi.
Tôi không trả lời.
Chỉ lấy điện thoại nhắn cho luật sư của mình:
“Luật sư Vương, tạm hoãn thỏa thuận ly hôn.”
“Giúp tôi chuẩn bị thêm điều khoản bổ sung cho thỏa thuận tặng cho bất động sản.”
Sau đó tôi nhìn Trương Hạo, bình tĩnh tuyên bố:
“Ba giờ chiều, gặp ở trung tâm giao dịch bất động sản bên cạnh Cục Dân chính.”
“Mang theo giấy tờ tùy thân, sổ hộ khẩu và giấy chứng nhận quyền sở hữu.”
Cơ thể anh khẽ chao đi đến mức gần như không nhìn thấy.
Tôi biết với anh, chuyện này còn đau đớn hơn cả việc đuổi gia đình em trai đi.
Nhưng tôi sẽ không mềm tay.
Chính anh đã dạy tôi rằng trong hôn nhân, đem tình cảm ra nói chỉ tổ thiệt tiền.
Vậy thì chúng ta chỉ nói chuyện tiền.
Ba giờ chiều, trung tâm giao dịch bất động sản.
Tôi và Trương Hạo ngồi cạnh nhau ở khu chờ, từ đầu đến cuối không nói với nhau câu nào.
Mặt anh xanh mét, tay siết c.h.ặ.t túi tài liệu.
Bên trong là giấy chứng nhận căn nhà của anh.
“Mạng sống” của anh.
Tâm trạng tôi lại bình tĩnh khác thường.
Đi tới bước này, tôi đã không còn bất kỳ ảo tưởng nào với người đàn ông này, cũng như với cuộc hôn nhân này.
Những việc tôi đang làm không phải để níu kéo.
Mà là lấy lại những gì mình đáng được nhận, đòi một lời công bằng cho ba năm đã bỏ ra.
