Gia Đình Em Trai Chồng Tới Ở Miễn Phí, Tôi Chỉ Nấu Đúng Phần Của Mình - Chương 12
Cập nhật lúc: 02/09/2026 17:04
Tôi bắt đầu lại sự nghiệp.
Tôi tận dụng các mối quan hệ và kiến thức chuyên môn để mở một phòng tư vấn dinh dưỡng trực tuyến.
Ban đầu chỉ nhận vài khách lẻ.
Nhưng nhờ năng lực chuyên môn vững vàng và danh tiếng tốt, khách hàng của tôi ngày càng nhiều, trong đó không thiếu những người có ảnh hưởng lớn trên mạng và quản lý cấp cao của doanh nghiệp.
Thu nhập của tôi nhanh ch.óng vượt Trương Hạo.
Tôi không còn cần quẹt thẻ tín dụng của anh.
Tôi dùng tiền mình kiếm được mua thứ mình thích, đi nơi mình muốn, sống cuộc sống mình muốn.
Tôi ngày càng bận rộn.
Cũng ngày càng tự tin.
Cảm giác tự mình nắm quyền kiểm soát cuộc đời khiến tôi một lần nữa rạng rỡ.
Tôi không còn là bà nội trợ chỉ xoay quanh bếp núc và chồng.
Tôi đã trở lại thành Lâm Vi từng tỏa sáng nơi công sở.
Còn Trương Hạo lại suy sụp với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Không còn tôi chăm sóc, cuộc sống của anh rối tinh rối mù.
Anh không biết nấu cơm, mỗi ngày không gọi đồ ăn thì ăn mì gói.
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi đã tăng mười cân, còn bị chẩn đoán gan nhiễm mỡ nhẹ.
Anh không biết làm việc nhà.
Phòng phụ của anh mãi mãi bừa bộn như ổ ch.ó, quần áo vứt đầy sàn.
Anh mất đi chỗ dựa tinh thần, công việc cũng bắt đầu liên tục xảy ra sai sót, bị cấp trên gọi lên nói chuyện mấy lần.
Khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng lớn.
Anh bắt đầu thường xuyên nhìn tôi bằng một ánh mắt tôi không hiểu.
Trong đó có ngưỡng mộ.
Có ghen tị.
Nhưng nhiều nhất là…
Hối hận.
Không chỉ một lần, anh dè dặt cố lấy lòng tôi.
Khi tôi tăng ca về muộn, anh vụng về nấu cho tôi một bát mì.
Khi tôi tới kỳ kinh, anh âm thầm đặt một cốc nước đường đỏ trước cửa phòng.
Anh sẽ lén mang quần áo tôi thay ra đi giặt sạch, phơi khô.
Anh muốn dùng những cách ấy bù đắp lỗi lầm ngày trước, muốn níu kéo tôi.
Nhưng với tôi, tất cả đã quá muộn.
Một trái tim đã c.h.ế.t thì dù thế nào cũng không thể sưởi ấm trở lại.
Tất cả những lần lấy lòng của anh, tôi đều coi như không thấy.
Mì, tôi đổ đi.
Nước đường đỏ, tôi không uống.
Quần áo, tôi thu lại rồi tự giặt lại một lần nữa.
Sự lạnh lùng của tôi giống một con d.a.o cùn, ngày qua ngày cứa vào anh.
Cuối cùng, đến tháng thứ ba sau khi anh chuyển vào phòng phụ, mẹ anh, cũng là mẹ chồng tôi, tìm tới cửa.
Có lẽ bà đã nghe chuyện trong nhà thay đổi, hùng hổ tới “đòi công bằng” cho con trai.
“Lâm Vi! Người phụ nữ độc ác này! Sao cô có thể đối xử với Trương Hạo như vậy? Nó là chồng cô đấy!”
Mẹ chồng vừa bước vào đã chỉ vào mũi tôi mắng xối xả.
Tôi bình tĩnh rót cho bà một cốc nước, đặt trước mặt.
“Mẹ, mẹ bớt giận. Chuyện giữa con và Trương Hạo, chúng con tự xử lý.”
“Xử lý? Hai đứa xử lý như thế à?”
“Con trai tôi bây giờ gầy thành thế nào rồi!”
“Cô còn đuổi nó sang căn phòng nhỏ ngủ, cô có còn lương tâm không?”
Tôi nhìn người phụ nữ lớn tuổi ngang ngược trước mặt, đột nhiên cảm thấy rất mệt.
Tôi không muốn tranh luận.
Cũng không muốn giải thích nữa.
Tôi chỉ lấy điện thoại, mở đoạn ghi âm của Lưu Quyên.
Giọng mẹ chồng lập tức im bặt.
Biểu cảm trên mặt bà từ tức giận chuyển sang kinh ngạc, rồi lại thành xấu hổ.
Vô cùng đặc sắc.
Đoạn ghi âm kết thúc.
Cả phòng khách im phăng phắc.
“Mẹ.”
Tôi bình tĩnh mở miệng.
“Trương Hạo biến thành thế này hôm nay không phải do con hại.”
“Là mọi người.”
“Là cả gia đình mọi người tự tay tạo thành.”
“Mọi người nuông chiều anh ấy thành một người đàn ông cực kỳ ích kỷ, không có chút trách nhiệm nào.”
“Mọi người xây dựng cái gọi là ‘tốt với người nhà’ của anh ấy trên sự bóc lột và tổn thương con.”
“Bây giờ anh ấy chỉ đang trả giá cho sự ích kỷ của tất cả mọi người mà thôi.”
Mẹ chồng há miệng nhưng không nói được một chữ.
Trên gương mặt vốn luôn cay nghiệt của bà lần đầu tiên hiện lên vẻ chật vật và khó xử.
Bà lủi thủi rời đi.
Tối hôm đó, Trương Hạo ở trong phòng phụ khóc như một đứa trẻ.
Tiếng khóc bị kìm nén và tuyệt vọng xuyên qua cánh cửa, truyền tới tai tôi.
Tôi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng chính, nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, lòng bình tĩnh đến lạ.
Tôi biết cuộc chiến do anh khơi mào cuối cùng đã kết thúc bằng chiến thắng hoàn toàn của tôi.
Sáng hôm sau, tôi đặt một bản thỏa thuận ly hôn đã ký tên lên bàn ăn.
Khi Trương Hạo bước ra, anh nhìn thấy nó.
Anh cầm bản thỏa thuận lên, nhìn rất lâu, rất lâu.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi.
Hai mắt anh sưng đỏ, đầy mệt mỏi và đau khổ.
Nhưng lần này, anh không khóc nữa.
Cũng không cầu xin tôi.
Anh chỉ dùng giọng bình tĩnh chưa từng có nói với tôi:
“Vi Vi, anh xin lỗi.”
“Còn nữa…”
“Cảm ơn em.”
Tôi biết cuối cùng anh đã hiểu.
Chúng tôi tới Cục Dân chính, nhận hai cuốn chứng nhận ly hôn màu đỏ.
Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, ánh nắng vừa đẹp.
Tôi hít sâu một hơi, cảm nhận sự nhẹ nhõm và tự do chưa từng có.
Trương Hạo chuyển đi.
Anh trở về nhà bố mẹ.
Nghe nói sau đó anh bán căn hộ đầu tư đã thêm tên tôi, chuyển một nửa số tiền thuộc về tôi vào tài khoản của tôi.
Sau đó anh nghỉ việc, rời khỏi thành phố này.
Câu chuyện giữa chúng tôi kết thúc ở đây.
Sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ tới anh.
Nhớ những điều tốt đẹp của anh trước đây.
Cũng nhớ những điều tồi tệ về sau.
Tôi hiểu ra một đạo lý.
Đừng bao giờ xem thường lòng tốt của một người phụ nữ.
Cũng đừng bao giờ thách thức giới hạn của cô ấy.
Bởi vì khi cô ấy thu lại lòng tốt và để lộ giới hạn của mình, đến cơ hội quỳ xuống cầu xin tha thứ, bạn cũng sẽ không còn.
HẾT
