Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Anh Trai - Chương 33
Cập nhật lúc: 27/07/2026 15:04
Mục Trì nắm lấy tay Mục Hạc, rời khỏi phim trường. Thẩm Mặc trốn trong đám đông nhìn theo bóng lưng hai người, thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta đã nói rồi mà, phim này không quay được đâu!
Tổ đạo diễn nhìn nhau, chẳng ai dám tiến lên giữ người, đặc biệt là khi Mục tổng vừa mới rót thêm ba trăm tỷ tiền vốn, yêu cầu duy nhất chính là cắt bớt phần cảnh thân mật. Chuyện này khiến đạo diễn rất đau đầu, cảnh thân mật không xóa thì các kim chủ không đồng ý, mà xóa cảnh thân mật thì độc giả không đồng ý.
Cuối cùng đạo diễn chỉ có thể trơ mắt nhìn nam chính của mình bị kéo đi.
“Anh...” Mục Hạc làu bàu đi theo sau Mục Trì, cổ tay bị siết đến đau điếng.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy sợ hãi thực sự trước anh mình.
Kể cả lần sinh nhật đó, cậu lừa anh là đang ở nhà nhưng thực chất lại đi uống rượu tụ tập với bạn học, hay lần giấu anh trốn học đi đua xe, cậu đều tự tin mình có thể dàn xếp ổn thỏa, cũng tin chắc anh sẽ không vì hai chuyện đó mà giận mình.
Nhưng lần này thì khác, cậu cảm nhận được Mục Trì đang thực sự phẫn nộ. Cứ như thể cậu đã chạm đến vẩy ngược của anh, và cậu phải trả giá cho hành động đó.
Nhìn bóng lưng của Mục Trì, Mục Hạc không khỏi rùng mình.
Cậu thử gọi thêm một tiếng "anh" nữa, hy vọng có thể đ.á.n.h thức chút tình anh em trong anh...
Mục Trì không đáp lại, thậm chí chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn lấy một cái. Anh trực tiếp mở cửa xe, thô bạo lôi Mục Hạc ném vào bên trong.
Mục Hạc ngã nhào xuống ghế sau, còn chưa kịp định thần thì đã thấy thân hình nặng trĩu áp xuống. Mục Trì ngồi trên người Mục Hạc, đè c.h.ặ.t cậu dưới thân, giam cầm trong không gian chật hẹp của buồng xe.
Ánh sáng dưới hầm gửi xe rất tối. Công tác bảo trì của phim trường không tốt niên mấy, bóng đèn cứ chập chờn, tỏa ra những tia sáng yếu ớt. Trong xe không bật đèn, trước mắt Mục Hạc chỉ là một màn đêm mịt mùng.
Việc không nhìn rõ mặt anh trai khiến lòng cậu dâng lên nỗi bất an tột độ.
Bị đè c.h.ặ.t không thể động đậy, lưng lún sâu vào lớp da ghế mềm mại, Mục Hạc theo bản năng đưa tay muốn đẩy ra. Lòng bàn tay áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c Mục Trì, cậu khẽ khàng cầu xin: “Nặng quá...”
Mục Trì siết lấy cổ tay cậu.
Cơn giận trong lòng dường như cũng dịu đi vài phần theo sự cọ xát. Một tia sáng yếu ớt vô tình lọt qua cửa sổ xe chiếu lên mặt Mục Hạc, giúp Mục Trì nhìn rõ vẻ hoảng loạn và bất an trên gương mặt cậu.
“Tiểu Hạc.”
Giọng Mục Trì khàn đặc hơn thường lệ. Anh giữ c.h.ặ.t hai tay Mục Hạc giơ cao quá đầu, định cúi xuống hôn thì Mục Hạc lại nghiêng đầu né tránh.
Buồng xe rơi vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Cả hai người đồng thời khựng lại. Mục Hạc là người phản ứng trước, cậu vội quay đầu lại, nhìn vào bóng hình mờ ảo trong bóng tối: “Anh, em...”
Cậu không cố ý tránh né, đó chỉ là phản xạ tự nhiên mà thôi.
Mục Trì không nói lời nào. Anh cứ thế đè trên người Mục Hạc, lặng lẽ nhìn cậu.
Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn đập đan xen của cả hai. Mục Trì đưa tay muốn chạm vào má cậu, nhưng đầu ngón tay còn chưa hạ xuống, anh đã thấy rõ Mục Hạc vì sợ hãi mà khẽ run rẩy.
“Sợ rồi sao?”
Bàn tay Mục Trì khựng lại giữa không trung hồi lâu không hạ xuống. Anh bật ra tiếng cười tự giễu đầy lạnh lẽo, như đang nói cho Mục Hạc nghe, cũng như đang nhắc nhở chính mình: “Lúc ông sờ, cảnh giường chiếu cũng biết, có cảnh hôn thì không sợ, nhân bỏ phim này không sợ, hôn Thẩm Mặc không sợ. Hóa ra chỉ biết sợ anh trai mình thôi đúng không?”
Lông mi Mục Hạc run lên, hốc mắt chợt nóng hổi. Cậu nghẹn ngào giải thích: “Không phải... không phải thế đâu.”
Đầu ngón tay hơi lạnh của Mục Trì lướt trên mặt cậu, nhẹ nhàng lau đi vệt lệ nơi khóe mắt, giọng anh trở nên rất khô khốc: “Vậy nên Tiểu Hạc vẫn đang thử xem làm cách nào mới trốn khỏi anh được, đúng không?”
Mục Hạc sững sờ, không ngờ anh trai và cậu căn bản không hề chung một tần số suy nghĩ. Cậu cuống quýt muốn thanh minh: “Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa anh.”
Bờ môi mỏng của Mục Trì khẽ nhếch lên, giận quá hóa cười: “Tiểu Hạc của anh càng lúc càng không ngoan rồi.”
Mục Trì không còn nhân nhượng nữa, cúi đầu c.ắ.n lên môi Mục Hạc, không cho phép phản kháng mà cạy mở hàm răng cậu. Anh mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt, tước đoạt toàn bộ dưỡng khí của Mục Hạc.
Vị tanh nồng của m.á.u quấn quýt nơi đầu lưỡi.
Mục Hạc buộc phải tiếp nhận cơn thịnh nộ của anh, mặc cho anh điên cuồng mang đi hết mật ngọt. Mục Hạc rụng rời chân tay, ngay cả tiếng nức nở cũng bị nuốt chứng vào trong.
Cổ áo hơi mở của cậu bị xé ra thô bạo, cậu nằm vật ra ghế sau trong tình trạng quần áo xộc xệch.
Vừa mới khó khăn hít được ngụm khí thì nụ hôn như bão tố lại ập đến, đôi tay bị trói buộc khiến cậu không cách nào kháng cự.
“Anh...” Mục Hạc vất vả lắm mới thốt ra được một chữ thì môi lưỡi lại bị chặn lại.
Cho đến khi cậu vì thiếu oxy mà cả suy nghĩ lẫn động tác đều trở nên chậm chạp, Mục Trì mới chậm rãi buông cậu ra, để lại một chuỗi những nụ hôn ẩm ướt dọc theo cổ cậu. Khi tay Mục Trì chạm vào thắt lưng, Mục Hạc mới sực tỉnh táo: “Anh, không được...”
Lần đầu tiên đâu thể diễn ra ở trong xe chứ?
Mục Trì hơi khựng lại.
Một lúc lâu sau, anh giúp Mục Hạc chỉnh lại quần áo t.ử tế rồi mở cửa xe bước ra.
“Đưa thiếu gia về.”
Tài xế không biết từ đâu xuất hiện, cúi người đáp lễ rồi mở cửa xe.
“Anh?” Mục Hạc không kịp nghĩ ngợi, hạ cửa kính xe nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần, hết lớn: “Anh đi đâu thế?”
Có phải cậu lại lần nữa lỡ lời, lần nữa bị hiểu lầm rồi không?
