Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Daddyy - Chương 4

Cập nhật lúc: 27/07/2026 14:01

Tiểu Hạc theo bản năng ôm lấy bụng. Mục Trì nhìn gương mặt thẹn thùng của cậu, anh nhếch môi cười.

Nhìn bàn thức ăn nóng hổi, Tiểu Hạc nuốt nước miếng. Cậu đã lâu lắm rồi chưa được ăn gì t.ử tế, nhìn bát cơm trắng thơm phức, cậu khấp khởi mừng thầm, hôm nay chắc chắn sẽ được ăn một bữa thật no. Tay bị băng bó khiến cậu cầm thìa khó khăn, nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào Mục Trì như đang chờ anh cho phép.

Ánh mắt lấp lánh ấy khiến Mục Trì không thể làm ngơ, anh nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của cậu, ánh mắt thoáng hiện ý cười.

Được lời như cởi tấm lòng, Tiểu Hạc vội vàng cầm thìa. Tiểu Huy thấy vậy định lên tiếng: "Hay để tôi đút cho tiểu thiếu gia..."

"Để tôi."

Mục Trì lấy chiếc thìa từ tay Tiểu Hạc, tự tay đút cho cậu. Tiểu Hạc ngơ ngác ăn một thìa cơm thật to, bỗng cậu hơi nhíu mày. Quản gia định nói lại thôi. Mục Trì thấy miệng cậu phồng rộp lên trông rất đáng yêu nhưng biểu cảm lại có gì đó sai sai, gương mặt nhăn nhỏ như sắp khóc.

“Sao thế?”

Tiểu Hạc nhai miếng cơm, lí nhí nói:

"Hơi... nóng ạ."

Tay Mục Trì khựng lại giữa không trung. Sau vài giây nhìn bát cơm, anh thổi nhẹ rồi mới đút tiếp, anh đưa thìa cơm lên miệng mình thổi cho cậu, giọng trầm xuống:

"Được rồi, ăn đi."

Tiểu Hạc nhìn anh đắm đuối, cười rạng rỡ:

"Cảm ơn anh trai."

Trái tim Mục Trì như bị chạm nhẹ vào một cái, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn. Tiểu Hạc rất ngoan, Mục Trì đút gì ăn nấy, không hề kén chọn.

Trời mờ sáng, vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe rèm chiếu vào phòng. Tiểu Hạc ngái ngủ chớp mắt, nhận ra căn phòng lạ lẫm, dậy giấc mộng vẫn đang vương vấn trong đầu. Cậu chậm rãi ngồi dậy dụi mắt cho tỉnh táo.

Đến khi nhận ra mình đang ở đâu, cậu vội vàng nhảy xuống giường, không dám luyến tiếc sự ấm áp của chăn nêm thêm giây nào nữa. Suốt bao nhiêu năm qua, cậu luôn dậy từ lúc bình minh để phụ việc cho viện trưởng. Ngay cả khi về nhà mới được hai ngày, cậu vẫn giữ thói quen dậy sớm quét dọn.

Căn biệt thự rộng lớn làm cậu lạc đường vài lần, cậu cứ lần theo hành lang tìm nơi có hơi người, cho đến khi nghe thấy tiếng người hầu trò chuyện và mùi khói bếp, cậu mới xác định được đây là nhà bếp.

Biệt thự sáng choang đèn nhưng Tiểu Hạc nhỏ bé quá, nấp trong góc bếp chẳng ai hay.

Người hầu đang nhặt rau cảm thán:

"Tôi cứ tưởng thiếu gia sẽ chọn bạn nào cùng tuổi, ai ngờ lại chọn đứa bé tí thế này, trông cứ như đang nuôi con ấy."

Đứng cạnh hốt hoảng nhìn quanh, huệch vai người hầu kia:

"Suỵt! Nói nhỏ thôi, khéo quản gia nghe thấy là bị trừ lương đấy."

Người nhặt rau lầm bầm:

"Sợ gì, mình có nói xấu thiếu gia đâu."

Đúng lúc đó, tiếng quản gia vang lên kinh ngạc:

"Tiểu thiếu gia? Cậu làm gì ở đây thế? Cậu dậy từ bao giờ vậy?"

Hai người hầu đứng hình tại chỗ. Dưới ánh đèn sáng trưng, họ mới nhìn rõ cái bóng nhỏ thỏ thẻ:

"Con... con muốn xem có việc gì cần giúp không... em xin lỗi..."

Thấy cậu sắp khóc đến nơi, quản gia vội dỗ dành:

"Ôi trời, tiểu thiếu gia đừng sợ, có phải cậu đói rồi không?"

Tiểu Hạc nhìn ông, mắt rưng rưng, vội vàng lắc đầu. Quản gia ngồi xuống lau nước mắt cho cậu, ông vừa cười vừa nói:

"Nhà chúng ta có nhiều người làm lắm, cậu không phải lo đâu. Để tôi đưa cậu lên phòng thiếu gia, nhà cậu chủ cũng sắp dậy rồi."

Tiểu Hạc ngây thơ gật đầu.

Quản gia nắm tay cậu đi về phía phòng Mục Trì, nhìn trời vẫn còn chưa hửng sáng mà lo lắng lẩm bẩm. Tiểu thiếu gia dậy sớm quá, ông nhỏ giọng bàn bạc:

"Thiếu gia vẫn chưa dậy đâu, hay Tiểu Hạc về phòng ngủ thêm lát nữa nhé?"

Tiểu Hạc lắc đầu, rụt rè hỏi:

"Con có thể ngủ cùng anh trai không?"

Hồi ở cô nhi viện cậu toàn ngủ chung với các bạn, nên giờ lại nhớ hơi người. Sự bối rối hiện rõ vẻ khó xử trên mặt quản gia, chỉ nhìn ông với ánh mắt đầy mong chờ.

Quản gia nghĩ đến cái tính gắt ngủ của thiếu gia, rồi lại nhìn cục bột đáng yêu trước mắt, thầm nghĩ thôi thì nề mặt tiểu gia dễ thương thế này, chắc thiếu gia không đến mức ném đồ đâu nhỉ? Nghĩ vậy, ông tặc lưỡi dắt cậu tiếp tục đi lên tầng ba.

Phòng của Mục Trì chiếm gần hết tầng ba, vừa vào đã thấy hơi ấm phả ra cùng mùi hương trầm dịu nhẹ. Căn phòng chỉ để vài ngọn đèn ngủ leo lắt.

Nghe tiếng thở đều đều bên trong, quản gia bước đi càng nhẹ hơn, ông buông tay Tiểu Hạc ra rồi làm dấu "suỵt" bảo cậu giữ yên lặng. Tiểu Hạc gật đầu ra hiệu mình sẽ ngoan, không làm anh thức giấc.

Sau khi quản gia rời đi, Tiểu Hạc rón rén lại gần giường. Nhìn vào thành giường rồi từ từ ngồi thụp xuống định dựa vào đó chợp mắt một lát.

“Sao không lên đây? Chẳng phải muốn ngủ cùng anh sao?”

Một bàn tay trắng trẻo thò ra khỏi chăn, giọng nói khản đặc mang theo chút lười biếng chưa tỉnh hẳn của Mục Trì vang lên. Ánh mắt ra hiệu bảo cục bột nhỏ trèo lên giường.

Tiểu Hạc không ngờ anh vẫn tỉnh, vội vàng xin lỗi:

"Anh... em xin lỗi..."

Mục Trì day day thái dương, khẽ "ừ" một tiếng. Tiểu Hạc lạch bạch bò lên chiếc giường lớn.

“Anh ơi.”

"Ừ."

Mục Trì kéo cậu vào trong chăn, ôm lấy cơ thể mềm mại của cậu. Tinh thần anh thả lỏng, cơn buồn ngủ lại ập tới, anh nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ sâu.

Ánh nắng ban mai đầu tiên xuyên qua lớp mây, rải xuống một màu vàng óng ả.

Quản gia gõ cửa nhẹ nhàng:

"Thiếu gia, đến giờ dậy rồi ạ."

Giấc mơ bị cắt ngang, Mục Trì nhíu mày khó chịu. Ngón tay anh khẽ động, chạm vào sự mềm mại trong lòng khiến anh giật mình mà choàng mắt. Cục bột nhỏ trong lòng anh chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, đang mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh không chớp. Thấy anh tỉnh, cậu ngọt ngào chào:

"Anh ơi, chào buổi sáng."

"Ừ."

Mục Trì lười biếng đáp lời, lại nằm vật ra thở hắt một hơi. Không khí vương chút mùi t.h.u.ố.c mỡ từ vết thương của Tiểu Hạc, Mục Trì vốn ghét mùi lạ, nhưng lạ thay anh lại thấy bằng lòng giờ cậu lại ở bên mình.

Lúc ăn sáng, Tiểu Hạc chọn ngồi cạnh Mục Trì, vụng về bóc một quả trứng rồi cẩn thận đặt vào bát anh. Mục Trì vốn chẳng thích ai gắp thức ăn cho mình, nhưng trước ánh mắt mong chờ của cậu, anh vẫn thản nhiên ăn hết quả trứng ấy.

Quản gia đứng bên cạnh quan sát, ngoài mặt thì điềm tĩnh nhưng trong lòng đã nổi sóng cuồn cuộn. Sự xuất hiện của tiểu thiếu gia đã phá vỡ quá nhiều nguyên tắc của thiếu gia rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Daddyy - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD