Giả Phu Thê, Thật Nhân Sinh - Chương 466

Cập nhật lúc: 05/02/2026 04:04

Để cho bọn họ chuẩn bị tâm lý trước, tránh việc kỳ vọng quá cao rồi lại thất vọng, đồng thời cũng nhắc nhở họ chú ý an toàn, đừng tự ý chạy ra ngoài chơi nước một mình hay làm những chuyện nguy hiểm.

Còn về Từ Uyển Ngưng, tuy trước đây nàng từng đến thôn Thạch Nhai một lần, nhưng đó cũng đã là chuyện của nhiều năm về trước.

Vì thế, Giang Thanh Nguyệt cũng có chút lo lắng, sợ rằng một người quen sống trong thành như nàng sẽ không quen sinh hoạt nơi thôn quê.

Ai ngờ Từ Uyển Ngưng lại vô cùng thản nhiên, cười nói:

“Nếu không phải vì mang theo bọn trẻ bất tiện, thì ta còn muốn lên núi xem thử nơi các muội từng sống kia kìa.”

Ngày hôm sau.

Cả đoàn người rầm rộ ngồi xe ngựa từ Giang Đô phủ xuất phát, tiến về vùng nông thôn.

Ngoài Đại Hổ phải ở lại không rời đi được, những người còn lại của nhà họ Tống đều theo về để tế tổ.

Khung cảnh náo nhiệt, long trọng ấy, quả thực mang vài phần ý nghĩa của vinh quy bái tổ.

Giang Thanh Nguyệt trêu chọc:

“Có phải hơi phô trương quá không? Chẳng phải người ta nói phú quý mà không về quê thì cũng như mặc áo gấm đi đêm đó sao?”

Tống Nghiễn mỉm cười:

“Chính là phải làm rình rang để cho mọi người biết, chúng ta về là để tế tổ.”

Giang Thanh Nguyệt lập tức hiểu ra.

Càng tới gần thôn, tâm trạng Giang Thanh Nguyệt càng thêm căng thẳng.

Từ sau khi chạy nạn vào thành, nàng cũng từng theo người về núi mấy lần.

Nhưng riêng ngôi thôn này, từ ngày rời đi khi chạy nạn, nàng chưa từng quay lại lần nào.

Trước kia, lúc còn ở trên núi, cũng chỉ có hai huynh đệ Tống Nghiễn và Tống Hạ Giang từng trở về.

Còn từng cứu Hoàng hậu nương nương và A Triệt ở đó, rồi đưa nhạc phụ trở lại núi.

Bỏ hoang nhiều năm như vậy, chẳng biết giờ đã thành bộ dạng gì rồi.

“Nhà chúng ta khi đó rách nát như vậy, không biết giờ còn ở được không?”

Tống Nghiễn cười an ủi:

“Yên tâm đi, trưởng thôn nói đã cho người sửa sang rồi, chắc chắn ở được.”

Giang Thanh Nguyệt “ừ” một tiếng, xe ngựa rất nhanh đã tới ngoài thôn.

Nàng vui mừng vén rèm lên:

“Chàng còn nhớ đây là chỗ nào không?”

Tống Nghiễn cong môi cười:

“Sao lại không nhớ? Năm đó Trung thu, nàng theo ông chủ Từ đi Giang Đô phủ, ta trèo qua cả một ngọn núi mới đuổi kịp nàng, chính là đuổi kịp ở đây.”

Giang Thanh Nguyệt liếc nhìn hắn cười một cái.

Đã nhiều năm trôi qua, hai người sớm đã là vợ chồng già, nhưng mỗi lần nghĩ lại chuyện cũ năm ấy, nàng vẫn bất giác thấy mặt nóng lên.

Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước, tấm rèm trong tay Giang Thanh Nguyệt không hề buông xuống.

Nàng phấn khởi chỉ cho hai đứa trẻ:

“Hồi trước chỗ kia chính là ruộng nhà ta, năm đó còn gặp nạn châu chấu, làm cha và nương các con vất vả không ít.”

Hai đứa trẻ nghe chuyện cha mẹ bắt châu chấu, nghe mà say sưa thích thú, không ngừng tặc lưỡi kinh ngạc.

“Bây giờ còn châu chấu không ạ?”

“Nếu có, con với ca ca sẽ giúp cha nương bắt châu chấu!”

“Không còn nữa rồi, các con nhìn xem, ruộng đồng bây giờ tốt thế này cơ mà.”

Xe ngựa xuyên qua cánh đồng, rất nhanh đã tới đầu thôn.

Cảnh hoang vu như dự đoán không hề xuất hiện, thay vào đó là một cổng làng cao lớn.

Phía trên đề ba chữ to: “Tống Gia Thôn”.

“Quả nhiên đã đổi thành Tống Gia Thôn rồi, thật là khí phái!”

Không chỉ cổng thôn được xây cao lớn, mà con đường lầy lội năm xưa cũng được tu sửa phẳng phiu, ngay cả ngày mưa cũng không lo bùn lầy nữa.

Giang Thanh Nguyệt mở to mắt, cố gắng dựa vào ký ức để tìm lại căn nhà tranh rách nát mà nàng và Tống Nghiễn từng ở.

Ai ngờ mãi đến trước cửa vẫn không nhận ra được.

“Đây là đâu?”

Tống Nghiễn cười, khẽ nắm tay nàng:

“Còn là đâu nữa? Chẳng phải nơi chúng ta từng ở sao? Nàng xem, ao nước và cây cối vẫn còn đó.”

Giang Thanh Nguyệt nhìn quanh một vòng, dần dần nhận ra con đường từng đi qua, ao nuôi cá, dòng suối giặt đồ năm xưa.

“Đúng là chỗ này rồi, nhưng… nhà tranh của chúng ta đâu?”

Đúng lúc ấy, trưởng thôn đã xuống xe đi tới.

“Thanh Nguyệt à, con xem căn nhà này sửa thế có hài lòng không?”

Giang Thanh Nguyệt lập tức mở to mắt:

“Trưởng thôn, đây chính là căn nhà người nói đã sửa cho chúng con sao?”

“Đúng vậy. Ban đầu chúng ta cũng định giữ nguyên dáng cũ mà sửa, nhưng sửa sửa thế nào lại không giống nữa, nên dứt khoát đập đi xây lại toàn bộ.”

Giang Thanh Nguyệt nhìn sân lớn cùng hơn mười gian nhà gạch ngói xanh, há hốc miệng:

“Thế… sao lại rộng thế này? Lớn hơn trước không chỉ gấp mấy lần.”

Trưởng thôn cười rạng rỡ:

“Trong thôn giờ chỉ còn lại dòng họ Tống, mỗi nhà được chia đất tự nhiên nhiều hơn. Con xem, giờ nhiều nhà đều xây lại nhà mới rồi.”

“Chúng ta nghĩ nhà các con đông người, lại còn có khả năng mang theo hạ nhân, nên xây thêm mấy gian.”

Tống Nghiễn cũng cười, kéo tay nàng:

“Nương t.ử, vào trong xem thử đi.”

Thấy hắn bình thản như vậy, Giang Thanh Nguyệt lập tức hiểu ra.

“Chuyện xây nhà này chàng đã biết từ sớm, cố tình giấu ta đúng không?”

Tống Nghiễn không phủ nhận, “Chỉ là muốn mang lại cho nàng một sự bất ngờ mà thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.