Giấc Mộng Quỷ Trong Đêm Thẳm (phần 1) - Chương 10: Khánh Ngôn (1)
Cập nhật lúc: 27/07/2026 07:00
Ngân Lê chui ra khỏi hốc cây.
Vừa khôi phục lại thân người, nàng liền cảm nhận được làn gió đêm mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng thổi lên mặt.
Khoảng chừng vừa qua giờ Sửu, nhưng chưa tới giờ Dần, chính là lúc đêm đen thẳm sâu nhất.
Trong hoa viên một mảng tối om, thỉnh thoảng có bóng cây bóng cỏ khẽ đung đưa theo gió, nhưng không hề cảm nhận được bất kỳ quỷ khí nào.
... Có lẽ thực sự là do nàng vừa ra khỏi Quỷ trận nên quá nhiều nghi ngờ chăng.
Ngân Lê chậm rãi thử bước ra ngoài vài bước.
Thực ra vừa bước ra khỏi hốc cây, nàng đã nhận ra một vấn đề…
Bên ngoài quá tối.
Mặc dù Ngân Lê thực tế chỉ hôn mê vài ngày, nhưng về mặt cảm nhận, thời gian nàng trải qua trong ảo cảnh đó lại vô cùng dài, thậm chí từng có lúc lầm tưởng mình sinh ra trong ảo cảnh.
So với đêm đen sở hữu vầng trăng tròn vằng vặc trong ảo cảnh, vầng trăng do nàng và Thanh Sương duy trì này lại quá đỗi ảm đạm, đường đêm đột nhiên tối đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Rõ ràng đây mới là thế giới nàng vẫn luôn sinh sống, nhưng tầm mắt lại trở nên không mấy quen thuộc.
Nàng gần như quên mất rằng, đi ra ngoài vào ban đêm lúc này, cho dù là nàng thì cũng cần mang theo đèn.
Ngân Lê định lại tâm trí.
Hồ ly vốn dĩ đã có năng lực nhìn đêm nhất định, không tới mức hoàn toàn không thấy gì. Đây vốn là địa bàn quen thuộc của nàng, đi vài bước tìm nơi sáng rực mà thôi, chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Vừa lúc nàng định cất bước, chợt có một chuỗi tiếng bước chân vội vã vang lên, tiếp đó là một mảng ánh sáng trong trẻo soi chiếu tới từ bên hông.
Một bóng người mảnh khảnh tay cầm cán đèn, dâng lên một chiếc đèn l.ồ.ng giấy được thắp sáng bằng linh quang. Ngọn tiên hỏa dịu dàng mà trắng muốt trong đèn l.ồ.ng âm thầm xua tan một mảng đêm đen, khiến tầm mắt Ngân Lê lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.
Ngân Lê ngẩn người một chút, ngoảnh đầu nhìn sang…
Là Khánh Ngôn.
Trong ánh linh hỏa trong trẻo, làn da của Khánh Ngôn được tôn lên trông càng thêm trắng bệch so với bình thường, cổ tay cầm cán đèn thon dài, đốt ngón tay rõ ràng.
Hắn ta đang dùng một ánh mắt cực kỳ dịu dàng nhìn Ngân Lê, hệt như đã đứng đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Ngân Lê hơi thẫn thờ một thoáng.
Trong ký ức của nàng, Khánh Ngôn trong số các đệ t.ử Nguyệt Cung từng đi theo nàng gần như là người trẻ tuổi nhất, cũng là người gầy gò nhỏ bé nhất.
Dáng vẻ bên ngoài của hắn ta thoạt nhìn thậm chí chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, chiều cao chỉ xấp xỉ Ngân Lê, hoàn toàn là bộ dạng thiếu niên lang đang trong độ tuổi lớn.
Hắn ta có ngũ quan đoan chính, trắng trẻo sạch sẽ, dưới đôi mắt ôn thuận có một nốt ruồi lệ nhỏ nếu không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ qua, coi như là diện mạo thanh tú, không xấu, nhưng cũng rất khó để lại ấn tượng sâu sắc cho người khác.
Non nớt như thế, một mặt đúng là do hắn ta thành tiên chưa bao lâu, mặt khác cho thấy lúc hắn ta nhập tiên tịch tuổi đời còn trẻ, còn rất nhiều không gian để trưởng thành.
So với một Quân Trúc bướng bỉnh hiếu thắng, Khánh Ngôn lại tỏ ra cúi đầu rũ mắt, luôn ở vị trí lui về sau một chút, sức hút không cao, dường như chỉ cần sơ suất một chút là sẽ quên mất hắn ta.
Đại khái cũng vì nguyên do này, mãi đến tận khoảnh khắc này, Ngân Lê mới có cảm giác lần đầu tiên nhìn rõ diện mạo của hắn ta.
Chỉ nghe Khánh Ngôn hỏi: "Công chúa ra ngoài muộn thế này, là có chuyện gì xảy ra sao?"
Ngân Lê vừa thấy có người, biểu cảm bất giác nghiêm túc hơn vài phần để giữ vững tác phong của chủ nhân Nguyệt Cung.
Ngân Lê hỏi: "Sao ngươi vẫn còn ở đây?"
Khánh Ngôn đáp: "Ta muốn gác đêm cho công chúa."
"... Gác đêm?"
Ngân Lê kinh ngạc.
"Cho nên ngươi vẫn luôn ở lại bên ngoài một mình?"
Khánh Ngôn gật đầu.
Ngân Lê vừa xót xa vừa bất lực: "Sao không nói trước một tiếng? Lúc ta bảo ngươi về nghỉ ngơi, ngươi còn đồng ý rồi mà..."
Khánh Ngôn nghiêm túc nói: "Nếu ta không đồng ý, công chúa nhất định sẽ lại khuyên ta trở về đúng không? Cho nên, ta đợi công chúa nghỉ ngơi rồi mới quay trở lại."
Ngân Lê dở khóc dở cười.
Nàng nói: "Nhưng ngươi cứ im hơi lặng tiếng như thế, sẽ chẳng ai biết ngươi đã âm thầm gác suốt một đêm đâu."
Khánh Ngôn lắc đầu, trông có vẻ không mấy bận tâm đến những điều này.
"Lần này công chúa gặp hiểm cảnh vốn dĩ đã là lỗi của ta, công chúa còn vì thế mà bị gài tín vật của quỷ, sao ta có thể để công chúa ở một mình được nữa? Nếu công chúa lại xảy ra chuyện gì, ta thực sự vạn lần c.h.ế.t cũng khó tha tội!"
Ngân Lê nghe xong, trong lòng có chút cảm động.
Trước đây, điều này dường như giống việc Quân Trúc sẽ làm hơn. Tuy nhiên, nếu lần này Khánh Ngôn làm như vậy, thì trước kia liệu có phải cũng có rất nhiều lần hắn ta làm như thế, thậm chí lần nào cũng vậy, chỉ là chưa từng bị nàng bắt gặp mà thôi?
Ngân Lê nói: "Nguyệt Cung rất an toàn, thực ra không cần phải như thế. Nếu thực sự có quỷ quái xâm nhập sâu tới đây, thì dựa vào ngươi e rằng cũng chẳng cản nổi đâu."
Khánh Ngôn hơi xao động.
Hắn ta nói: "Có lẽ vậy... Nhưng ta ở lại đây, dù sao cũng cảm thấy yên tâm hơn đôi chút."
Nói tới đây, hắn ta như thể biết được Ngân Lê vừa suy nghĩ điều gì, bèn bổ sung thêm một câu: "thực ra ban đầu Quân Trúc sư tỷ cũng muốn ở lại, ta đã gặp tỷ ấy, nhưng vì ta đã ở lại đây rồi nên đã khuyên tỷ ấy trở về. Sư tỷ sáng sớm mai sẽ tới đổi ca."
Ngân Lê gật đầu.
Nếu Quân Trúc có quay lại thì Ngân Lê cũng chẳng lấy làm kinh ngạc chút nào.
Nàng hỏi: "Khánh Ngôn, nếu ngươi đã luôn gác ở đây, có phát hiện ra điều gì bất thường không?"
Khánh Ngôn cẩn thận hồi tưởng một hồi rồi lắc đầu: "Không có, mọi thứ vẫn như thường."
Hắn ta lo lắng hỏi: "... Chẳng lẽ lúc ngủ công chúa đã gặp phải sự cố gì sao?"
"... Không tính là vậy, chỉ là mơ một giấc mơ hơi kỳ quái mà thôi."
Ngân Lê day trán.
Cảm giác bị đụng chạm vừa rồi rất cổ quái.
Nhưng sau khi được gió đêm thổi qua đầu, nàng đối với cảm giác quái dị vừa rồi lại càng thêm phần không chắc chắn.
Ngân Lê nói: "Ta muốn đi dạo quanh Nguyệt Cung một chút, ngươi có..."
"Ta sẽ soi đường cho công chúa."
Ngân Lê còn chưa nói hết lời, Khánh Ngôn đã mỉm cười. Ngân Lê sinh ra một ảo giác, dường như hắn ta đã đọc được suy nghĩ của nàng từ lâu.
Khánh Ngôn hỏi: "Công chúa muốn đi đâu?"
"... Cứ đi dạo ngẫu nhiên đi."
Trên đường nhỏ trong hoa viên, Khánh Ngôn xách đèn đi sóng vai cùng Ngân Lê.
Nơi ở của thần nữ quá đỗi thần thánh, người bình thường không dễ dàng đặt chân tới, mà Nguyệt Cung vốn đã vắng vẻ, về nửa đêm lại càng thêm vắng vẻ trống trải.
Ngân Lê cùng Khánh Ngôn đi trong sân viện nhỏ, bước chân hai người đều rất nhẹ, hầu như không phát ra chút âm thanh nào, chỉ có quầng sáng của linh đèn đung đưa di chuyển trong đêm tối.
Đi tới trước Thanh Huy Điện, bước chân Ngân Lê hơi khựng lại, lặng lẽ nhìn một lượt rồi xoay hướng đi tới nơi khác.
Khánh Ngôn hỏi: "Không vào trong xác nhận sao?"
Ngân Lê đáp: "Không cần đâu, ranh giới bên ngoài không tổn hại. Thanh Huy Điện là tẩm cung năm xưa của tỷ tỷ, bên trong còn có Thái Âm Tinh, nếu có tà quỷ nào có thể thần không biết quỷ không hay đi vào trong đó thì e rằng nhân gian cũng chẳng còn cứu chữa được nữa, xem hay không xem cũng như nhau."
Khánh Ngôn mỉm cười: "Công chúa đối với Nguyệt Thần đúng là tình cảm sâu nặng, tin tưởng tới cùng... Thật khiến người ta ghen tị."
Ngân Lê chỉ nghĩ Khánh Ngôn nói là ghen tị với nàng.
Điều này không có gì lạ, tu sĩ chốn nhân gian hầu như ai cũng ôm lòng ngưỡng mộ đối với tỷ tỷ, rất nhiều người đều ghen tị khi nàng và Thanh Sương được chính tay tỷ tỷ nuôi dưỡng trưởng thành. Nàng cùng Thanh Sương đến nay vẫn nhận được sự ủng hộ, thực ra cũng là nhờ vào uy vọng của tỷ tỷ.
Ngân Lê nhìn cảnh sắc quen thuộc trăm năm không đổi trước mắt, ký ức trào dâng, đành phải rũ hàng mi xuống.
