Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 142

Cập nhật lúc: 03/03/2026 07:03

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Y vẫn chưa nghĩ xong nên mở miệng như thế nào.

Loại chuyện này, dù nói thế nào đi nữa, cũng là một chuyện kỳ lạ khó tin. Trương Tiểu Nguyên thậm chí ngay cả có nên nói hay không cũng không biết, nhưng y trong đầu nghĩ lại lời Mai Lăng An đã nói... hiện giờ, đại sư huynh vẫn chỉ là hiểu lầm y nhận tiền bất nghĩa, sau này nếu vì y biết quá nhiều mà liên lụy đến sư môn thì làm sao? Số tiền y kiếm được cũng nên có cách nào đó bổ sung cho sư môn, đâu thể như sư thúc, một mực nói là do nhà mình gửi đến bổ sung chi tiêu sư môn chứ?

Hồi lâu, Lục Chiêu Minh mới nghe thấy Trương Tiểu Nguyên lắp bắp nói: “Đại sư huynh, chuyện này... ta vẫn chưa quyết định nói cho tất cả mọi người.”

Lục Chiêu Minh: “Đệ có thể nói với ta trước.”

Trương Tiểu Nguyên cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: “Đầu năm ta bị một trận bệnh nặng.”

Lục Chiêu Minh gật đầu: “Sư phụ có nói với ta.”

Trương Tiểu Nguyên ngẩng đầu lên nhìn hắn, trên đầu Lục Chiêu Minh vẫn trống rỗng, một chữ cũng không có. Y không nhìn ra Lục Chiêu Minh lúc này đang nghĩ gì, cũng không biết mình nói chuyện này ra lúc này có thích hợp hay không, y cuối cùng hạ quyết tâm, mở miệng kiên quyết nói thẳng: “Ta biết chuyện của tất cả mọi người.”

Lục Chiêu Minh sững sờ, hắn hiển nhiên không hiểu ý câu nói này của Trương Tiểu Nguyên.

“Ta có thể nhìn thấy thân thế, quá khứ và suy nghĩ trong lòng của tất cả mọi người.” Trương Tiểu Nguyên nhìn Lục Chiêu Minh, “Trên thọ yến là ta tạm thời thấy được mưu đồ của Lâm Dịch, vì bất đắc dĩ, mới hoảng loạn quyết định…”

Lục Chiêu Minh ngắt lời y: “Đệ nói đệ có thể nhìn thấy cái gì?”

Trương Tiểu Nguyên: “... Suy nghĩ trong lòng người khác.”

Lục Chiêu Minh gật đầu: “Được, ta đang nghĩ gì.”

Trương Tiểu Nguyên vô cùng khó xử.

“Đại sư huynh, ta vẫn luôn khó nhìn ra huynh…” Y trơ mắt nhìn Lục Chiêu Minh trên đầu hiện ra một dòng chữ, theo bản năng liền đọc ra dòng chữ đó, “Gà sao có thể ốm thành bồ câu được.”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Lục Chiêu Minh: “...”

174.

Trương Tiểu Nguyên tiếp tục đọc xuống: “Tiếng ngáy của nhị sư đệ thật ồn ào.”

“Kiếm phổ thức thứ ba mươi bảy.”

“Ghét Tào T.ử Luyện.”

“Con bồ câu đó tuyệt đối là gà.”

Trương Tiểu Nguyên khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Chiêu Minh.

Trước kia y chưa bao giờ nghĩ tới, đại sư huynh vậy mà cũng dễ đọc hiểu như thế.

Y nghĩ như vậy, chợt thấy trên đỉnh đầu đại sư huynh hiện ra một câu nói.

[Xin lỗi, là ta đã làm sai.]

[Đệ có thể tha thứ cho ta không?]

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Tính khí của Trương Tiểu Nguyên đến nhanh, đi cũng rất nhanh.

Y nhìn hai câu nói trên đỉnh đầu Lục Chiêu Minh, xòe ngón tay ra ước lượng một khoảng cách rất ngắn, nhỏ giọng nói: “Chỉ có thể tha thứ một chút xíu thôi.”

Y không khỏi nhớ lại nội tâm đại sư huynh mình thấy trước hôm nay, ngoài kiếm phổ và ngây người đờ đẫn ra, Lục Chiêu Minh hình như không nghĩ đến chuyện gì khác.

Có lẽ... đại sư huynh có thể thật sự không nghĩ gì cả...

Nói xong chuyện này, Trương Tiểu Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Y ngồi ở mép giường, nhìn vẻ mặt như không thể tin được của Lục Chiêu Minh, dùng tay trái cởi dây buộc áo khoác ngoài, muốn thoải mái mặc trung y nghỉ ngơi một lát.

Nhưng cúc áo hôm nay y mặc là cúc đĩa, thắt cực c.h.ặ.t, Trương Tiểu Nguyên chỉ có thể thử dùng tay trái để cởi. Tay trái y không linh hoạt, cởi cực kỳ khó khăn, quay đầu liền thấy Lục Chiêu Minh đã đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt y, vừa thử hỏi: “Giang hồ này trước mặt đệ không có bất kỳ bí mật nào.”

Trương Tiểu Nguyên gật đầu.

Trương Tiểu Nguyên vẫn luôn hiếu kỳ nhìn chằm chằm Lục Chiêu Minh, ngoại trừ câu hỏi lúc đầu ra, hắn trông có vẻ không hề vội vàng chút nào, những chữ trên đầu hắn cũng không có biến hóa gì quá rõ ràng.

Lục Chiêu Minh dừng lại hồi lâu, lúc này mới tiếp tục hỏi xuống.

Lục Chiêu Minh: “Bùi minh chủ và Giáo chủ Ma giáo…”

Trương Tiểu Nguyên: “Lúc đầu ta đã biết rồi.”

Lục Chiêu Minh: “Mai tiền bối và đồ đệ hắn…”

Trương Tiểu Nguyên: “Tình cảm khá ổn định.”

Lục Chiêu Minh: “Bộc Dương Tĩnh…”

Trương Tiểu Nguyên: “Không có! Hắn và Hoàng thượng thật sự không có gì cả.”

Lục Chiêu Minh: “...”

Lục Chiêu Minh dừng lại rất lâu, mới lẩm bẩm nói: “Giang hồ này…”

Trương Tiểu Nguyên tiếp lời: “Đúng là không thể hiểu nổi!”

Hai người mắt đối mắt, sự hiềm khích trước đó hình như đã tan biến ngay lập tức. Trương Tiểu Nguyên nhếch miệng cười với Lục Chiêu Minh, gần như cùng lúc đó, Lục Chiêu Minh buột miệng thốt ra: “Xin lỗi, ta…”

Trương Tiểu Nguyên giơ tay lên, kéo khoảng cách giữa hai ngón tay rộng ra thêm một chút, nói: “Bây giờ ta tha thứ cho huynh đến mức này rồi.”

Lục Chiêu Minh: “...”

Hắn không biết nên nói gì cho phải, thấy Trương Tiểu Nguyên dùng một tay không cởi được cái cúc đĩa rất c.h.ặ.t đó, liền chủ động giúp đỡ. Trương Tiểu Nguyên cũng hơi ngẩng đầu lên, vừa hỏi: “Đại sư huynh, huynh hình như không hề kinh ngạc chút nào.”

Lục Chiêu Minh khựng lại, nhỏ giọng nói: “Dù sao cũng tốt hơn Minh chủ Võ lâm và Giáo chủ Ma giáo là tình nhân…”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Xem ra chuyện xảy ra trên giang hồ này, đả kích đối với Lục Chiêu Minh thật sự rất lớn.

“Chỉ là chuyện này…” Lục Chiêu Minh hơi cau mày, “Sau khi về, đệ tốt nhất nên nói với sư phụ một chút, bây giờ cũng tạm thời đừng nói cho người khác biết.”

Trương Tiểu Nguyên nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đại sư huynh, ta chỉ nói với huynh thôi mà.”

Y một câu nói còn chưa dứt, bỗng nhiên nghe thấy ngoài viện truyền đến giọng nói lớn của nhị sư huynh và Hoa Lưu Tước. Hai người họ gõ cửa, nhưng cũng không đợi bọn họ đáp lại, theo thói quen liền đẩy cửa vào.

Trong phòng Trương Tiểu Nguyên ngửa đầu ngồi ở mép giường, Lục Chiêu Minh ngồi xổm bên cạnh chân y, đang động tay cởi y phục cho y, vừa mở miệng nói: “Cho dù là nhị sư đệ bọn họ, đệ tạm thời cũng đừng nói cho…”

Lục Chiêu Minh: “...”

Tưởng Tiệm Vũ: “...”

Trương Tiểu Nguyên: “...”

Tưởng Tiệm Vũ nặn ra một nụ cười gượng ép: “Xin lỗi, đại sư huynh, làm phiền rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.