Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 160
Cập nhật lúc: 06/03/2026 07:02
Sau đó cũng không thèm để ý Lục Chiêu Minh có phản ứng hay không, trực tiếp nắm tay Lục Chiêu Minh đi qua.
Y muốn ngồi ở vị trí gần phía ngoài, ở đó tầm nhìn tốt hơn, có thể nhìn thấy người đi đường, xe ngựa bên ngoài. Nhưng Lục Chiêu Minh lại kéo y đi vào trong quán, mãi đến chỗ ngồi trong góc khuất nhất bên trong, hắn dường như mới thấy hài lòng. Thấy Trương Tiểu Nguyên vô cùng khó hiểu, hắn mới thấp giọng nói với Trương Tiểu Nguyên: “Bên ngoài người quá nhiều, ta muốn nói với đệ vài chuyện…”
Giọng điệu hắn hơi do dự, trực giác Trương Tiểu Nguyên nghĩ đại sư huynh muốn nói là về thân thế của mình, vội vàng gật đầu, tỏ ý mình không ngại ngồi ở đâu. Y vội vàng gọi hai bát mì, ngồi xuống góc khuất, trong lòng còn có chút mong đợi câu chuyện mình sắp được nghe.
“Ta họ Lục.” Lục Chiêu Minh dường như đang suy tư lời mở đầu, mãi sau mới nói ra một câu không đầu không đuôi như vậy, “Nhưng ta theo họ của mẫu thân, phụ thân ta... họ Lý.”
Trương Tiểu Nguyên chớp chớp mắt, nghiêm túc gật đầu.
“Đệ hẳn là đã từng nghe qua tên của ông ấy.” Lục Chiêu Minh nói, “Ông ấy…”
Bên ngoài quán đột nhiên bước vào một người, tiểu nhị quán mì cất cao giọng chào mời, át cả lời nói của Lục Chiêu Minh.
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên theo bản năng quay đầu nhìn lại, nuốt ngược những lời hỏi han suýt chút nữa thốt ra vào bụng.
Vị khách mới bước vào ngoài kia, vậy mà lại là Bùi Quân Tắc.
...
Trương Tiểu Nguyên chớp mắt không ngừng với Lục Chiêu Minh, không hiểu Bùi Quân Tắc vì sao lại ở chỗ này.
Lục Chiêu Minh cũng khẽ nhíu mày, có Bùi Quân Tắc ở đây, hắn dường như không muốn nói tiếp những lời vừa nãy nữa.
May mà hai người bọn họ ngồi khá khuất vào trong, bên cạnh chỗ ngồi còn có giá gỗ che chắn, nếu không nhìn kỹ, hẳn là sẽ không chú ý đến hai người bọn họ. Trương Tiểu Nguyên ho khan một tiếng, đè thấp giọng nói với Lục Chiêu Minh: “Đại sư huynh, lát nữa chúng ta ra ngoài rồi nói.”
Lục Chiêu Minh đang dùng đũa chọc chọc vào bát mì của mình, trông có vẻ không vui. Hắn dừng lại một lát, có lẽ cảm thấy dù sao vị trí của họ cũng khuất, dù hắn mở miệng nói chuyện, Bùi Quân Tắc cũng không nhất định nghe thấy. Thế là hắn lại ngẩng đầu lên, nói với Trương Tiểu Nguyên: “Phụ thân ta tên Lý Hàn Xuyên, đệ hẳn đã từng nghe qua.”
Trương Tiểu Nguyên hơi sững sờ, cảm thấy cái tên này... thật sự có chút quen tai, y nhất định đã nghe qua ở đâu đó.
Nhưng chưa kịp để y suy nghĩ kỹ, tiểu nhị bên ngoài lại cao giọng chào, hình như lại có khách vào. Trương Tiểu Nguyên quay đầu, liền thấy Tiêu Mặc Bạch đứng ngoài cửa, nói với tiểu nhị kia: “Ta có hẹn trước rồi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Tiêu Mặc Bạch sao cũng đến rồi?!
192.
Trương Tiểu Nguyên nghiêm túc suy tư.
Sự liên hệ giữa Bùi Quân Tắc và Tiêu Mặc Bạch, hẳn là chỉ có “Giang hồ bí văn sao”.
Chẳng lẽ hai người bọn họ hẹn gặp mặt vì chuyện này?
Y rất tò mò, nhìn lại Lục Chiêu Minh đã bắt đầu oán giận dùng sức chọc vào bát mì của mình, trong lòng lại hơi có chút áy náy, ngượng ngùng dời ánh mắt đi, không dám nhìn chằm chằm vào hai người bên ngoài nữa.
Nhưng dù y không nhìn, thì không muốn chú ý đến cái giọng oang oang của tiểu nhị, nói thế nào cũng hơi khó khăn.
Y nghe thấy tiểu nhị nói to: “Đợi người? Ồ, là bằng hữu của vị công t.ử kia phải không!”
Tiêu Mặc Bạch: “Đa tạ, để ta tự qua xem là được.”
Sự tò mò trong lòng chiếm thế thượng phong.
Trương Tiểu Nguyên lén lút quay đầu lại, nhìn về phía sau.
Y thấy Tiêu Mặc Bạch đi đến sau lưng Bùi Quân Tắc, hắng giọng một cái, mỉm cười, hỏi: “Ngươi... có phải là Võ Lâm Minh…”
Lời nói im bặt.
Tiêu Mặc Bạch kinh ngạc trợn tròn hai mắt, giọng nói lập tức trở nên sắc bén, hỏi: “Sao lại là ngươi!”
Bùi Quân Tắc cũng kinh ngạc: “Ngươi là Thảo Túc Túc?!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên đã hiểu ra, hai người này căn bản không biết thân phận thật của đối phương. Chỉ là Bùi Quân Tắc theo Thích Triều Vân vào kinh, thuận tiện đến gặp mặt Thảo Túc Túc thôi.
Trương Tiểu Nguyên lại quay đầu nhìn về phía Lục Chiêu Minh. Mì trong bát của Lục Chiêu Minh đều đã bị hắn khuấy thành một cục hồ nhão, tâm tình tệ vô cùng. Nếu không phải không muốn bị hai người bên ngoài phát hiện ra mình ở đây cho lắm, có lẽ hắn đã sớm kéo Trương Tiểu Nguyên rời đi rồi.
Trương Tiểu Nguyên vội vàng thu hồi tâm trí, nghiêm túc suy nghĩ rốt cuộc mình đã nghe thấy cái tên Lý Hàn Xuyên này ở đâu.
Hàn Xuyên, Hàn Xuyên...
Trương Tiểu Nguyên hơi khựng lại, trợn to hai mắt, nhìn về phía Lục Chiêu Minh.
“Lý Hàn Xuyên.” Trương Tiểu Nguyên ngây người nói, “Lăng Sương Kiếm?”
Lục Chiêu Minh khuấy bát mì đã nhão nhoét trong bát, buồn bã gật gật đầu.
Trương Tiểu Nguyên dĩ nhiên đã nghe qua cái tên này.
Y thuở nhỏ thích nghe chuyện giang hồ, cha kể cho y nhiều nhất chính là Lăng Sương Kiếm. Chỉ có điều trong câu chuyện, Trương Cao Lệnh luôn dùng ba chữ Lăng Sương Kiếm để thay thế tên Lý Hàn Xuyên, cho nên Trương Tiểu Nguyên lần đầu nghe được ba chữ này, ngược lại còn hơi chưa hoàn hồn lại được.
Giang hồ này, e rằng không có ai chưa từng nghe qua ba chữ “Lăng Sương Kiếm”.
Khi Lăng Sương Kiếm còn tại thế, danh hiệu đệ nhất giang hồ này, không liên quan nhiều đến Bùi Vô Loạn hay Vương Hạc Niên. Lăng Sương Kiếm thuở thiếu niên xông pha giang hồ, bất kể chính đạo hay tà đạo đều có hảo hữu. Lăng Sương Kiếm sau đó rửa tay gác kiếm, lấy nữ nhi Quận vương, đến biên quan, chưa đầy mười năm, khi trở lại kinh thành, đã là đại tướng quân lừng danh thiên hạ.
Cả đời Lăng Sương Kiếm dường như đều là loại nhân vật được viết trong tiểu thuyết truyền kỳ, đến mức Trương Tiểu Nguyên hồi nhỏ nghe Trương Cao Lệnh kể về Lăng Sương Kiếm, luôn cảm thấy đó là câu chuyện cha bịa ra để lừa y. Y không tin trên đời thật sự có một người lợi hại đến vậy, mà bây giờ... đại sư huynh lại nói với Trương Tiểu Nguyên, Lý Hàn Xuyên là phụ thân hắn.
Trương Tiểu Nguyên che mặt mình, nói khẽ: “Ta... để ta bình tĩnh một chút.”
Y vừa nói xong câu này, giọng nói bên ngoài bất chợt lớn lên.
“Cái gì mà ba lòng hai ý!” Tiêu Mặc Bạch tức giận hét lớn, “Ngươi tưởng ta muốn vậy sao!”
