Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 164
Cập nhật lúc: 08/03/2026 09:56
Lục Chiêu Minh ngước mắt nhìn hắn, chợt lại mở miệng, nói: “Trên đời này luôn có người không để ý đến dung mạo.”
Tiêu Mặc Bạch đập bàn: “Ta không tin vào tình yêu nữa!”
Lục Chiêu Minh: “Đó chỉ là ngươi chưa gặp được.”
Tiêu Mặc Bạch: “Ta đã ngoài hai mươi rồi, không gặp được nữa... ợ... thì còn phải đợi đến khi nào.”
Lục Chiêu Minh: “Có lẽ duyên phận chưa tới.”
Tiêu Mặc Bạch: “Có thể đời này ta không có duyên phận rồi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Bùi Quân Tắc: “...”
196.
Bùi Quân Tắc dời ghế ra phía sau, đến bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, nói nhỏ: “Tiểu Nguyên, ta nhớ trước đây Lục thiếu hiệp không nói nhiều như vậy!”
Trương Tiểu Nguyên: “...Ta cũng chưa từng thấy huynh ấy nói nhiều lời như vậy.”
Hai người bọn họ nhìn nhau, dường như đã hiểu ra rồi.
Lục Chiêu Minh rất có thể... đã hơi say rồi.
Mới có mấy chén rượu chứ? Ba ngụm có không? Đại sư huynh cũng quá kém cỏi đi!
Trương Tiểu Nguyên ấn lấy tay Lục Chiêu Minh đang muốn cầm chén rượu lần nữa, nháy mắt ra hiệu cho Bùi Quân Tắc. Bùi Quân Tắc khẽ ho một tiếng, đỡ lấy Tiêu Mặc Bạch mềm nhũn gần như muốn trượt xuống gầm bàn, nói: “Lục thiếu hiệp, ta đưa Tiêu công t.ử về trước…”
Tiêu Mặc Bạch đạp chân một cái: “Ta không về!”
Hắn không cẩn thận đá phải chân bàn, cả cái bàn theo đó lắc mạnh một cái, vò rượu lập tức nghiêng ngả trên bàn, rượu bên trong đổ đầy mặt bàn, chảy dọc theo mặt bàn nghiêng ướt hết cả vạt áo Lục Chiêu Minh.
Mùi rượu nồng nặc, dường như trong khoảnh khắc đã tỏa ra bốn phía, Lục Chiêu Minh thần sắc chậm chạp, dường như không có ý tránh né chút nào, mãi sau mới chậm rãi đặt chén rượu xuống, một tay ôm lấy trán mình, thấp giọng nói: “Hơi choáng.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Hình Nghiên từ góc khuất xông ra, mặt không biểu cảm giúp Bùi Quân Tắc lôi Tiêu Mặc Bạch đi như lôi một cái bao tải. Mà Trương Tiểu Nguyên nhìn Lục Chiêu Minh ôm mặt mình, trong lòng lo lắng, không còn chút suy nghĩ đi dạo phố nào nữa, hỏi: “Đại sư huynh, huynh ổn không?”
Lục Chiêu Minh hít sâu một hơi, kéo kéo vạt áo trước bị rượu làm ướt của mình, lẩm bẩm nói: “Ta muốn về thay y phục.”
Đâu chỉ là thay y phục, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy hắn thậm chí cần phải tắm rửa sạch sẽ, rồi ngủ một giấc thật ngon, có chuyện gì, ngày mai tỉnh lại rồi nói.
Trương Tiểu Nguyên dứt khoát thuận theo lời hắn nói: “Chúng ta về thay y phục.”
Lục Chiêu Minh dù sao cũng không say thành cái bộ dạng như Tiêu Mặc Bạch. Hắn xách kiếm đứng dậy, đi ra ngoài hai bước, chợt lại thẳng tắp quay trở lại, nắm tay Trương Tiểu Nguyên, nói: “Đệ đi cùng ta về.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
“Sư... sư phụ nếu thấy ta uống rượu, sẽ tức giận.” Lục Chiêu Minh lẩm bẩm, “Uống rượu rồi, tay cầm kiếm sẽ không vững, tay đã không vững, còn tính... tính là kiếm khách gì.”
Khuôn mặt hắn đã dần dần ửng hồng, nói chuyện cũng hơi có vẻ hàm hồ.
“Tiểu Nguyên, đệ đi cùng ta về.” Lục Chiêu Minh lẩm nhẩm, “Sư phụ sẽ không mắng đệ.”
Trương Tiểu Nguyên muôn vàn bất đắc dĩ, không ngừng gật đầu. Còn chưa kịp nói ra chữ “được”, Lục Chiêu Minh đã chợt ôm lấy eo y, trực tiếp vọt ra khỏi quán mì đó. Thân thủ linh hoạt như mèo săn mồi, bay lên mái hiên ven đường, làm Trương Tiểu Nguyên sợ hãi kêu lên một tiếng.
Lục Chiêu Minh nói năng lộn xộn: “Như vậy nhanh hơn một chút... thay y phục, mua kẹo hồ lô…”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Giờ còn mua kẹo hồ lô gì nữa!
Uống rượu rồi thì đừng dùng khinh công được không! Nguy hiểm quá, y có hơi sợ!
Nhưng thực tế cũng không cho y sợ hãi.
Khinh công của Lục Chiêu Minh tuy không tốt bằng Hoa Lưu Tước, nhưng hiển nhiên cũng có thứ hạng trong giang hồ. Ban đầu hắn là nửa ôm nửa kéo Trương Tiểu Nguyên chạy. Nhưng Trương Tiểu Nguyên không theo kịp tốc độ của hắn. Hắn dừng lại một lát, chợt nhấc bổng Trương Tiểu Nguyên lên, tư thế ngược lại có chút giống như ôm con nít. Trương Tiểu Nguyên sắc mặt tái nhợt, nhưng chỉ trong một khắc đồng hồ, đã quay trở lại phòng của bọn họ ở Xa phủ.
Lục Chiêu Minh nhẹ nhàng đáp xuống trong viện, Trương Tiểu Nguyên muôn vàn không nói nên lời. Được rồi, chỉ một cái ôm này, y phục của y cũng ướt sũng quá nửa, toàn là mùi rượu rồi.
Trương Tiểu Nguyên nhờ người hầu Xa phủ giúp chuẩn bị nước nóng, rồi nhìn Lục Chiêu Minh hình như cuối cùng cũng qua cơn hưng phấn vừa nãy. Hắn ngồi bên cạnh bàn xoa đầu, có lẽ bắt đầu thấy đau đầu, Trương Tiểu Nguyên lúc này mới hỏi hắn: “Đại sư huynh, tỉnh táo chút chưa?”
Lục Chiêu Minh nói cực nhỏ: “...Ta đau đầu.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Lục Chiêu Minh: “Sư phụ sắp phạt ta rồi…”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Sao lại... hình như còn khá thú vị.
Trương Tiểu Nguyên khẽ ho khan: “Đại sư huynh, sư phụ phạt huynh cái gì?”
Lục Chiêu Minh nhíu mày: “Luyện công.”
Trương Tiểu Nguyên không khỏi sững sờ, hỏi ngược lại: “Luyện công?”
Cái này tính là trừng phạt sao? Y vốn nghĩ đại sư huynh thích luyện công nhất mà.
Lục Chiêu Minh khẽ mím môi, hình như còn có chút tủi thân: “Ta không muốn luyện kiếm.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Cái gì? Đại sư huynh vậy mà lại có lúc không muốn luyện kiếm?
Đại sư huynh sẽ không phải say đến mức ngu người rồi chứ?
Trương Tiểu Nguyên thấy da mặt Lục Chiêu Minh ửng hồng, theo bản năng vươn tay ra, sờ sờ trán Lục Chiêu Minh.
Vừa nãy trên đường phi thân bằng khinh công, Trương Tiểu Nguyên đã hứng gió lạnh hơn một khắc đồng hồ, tay y lạnh buốt, dán lên vầng trán hơi nóng của Lục Chiêu Minh. Còn chưa có thêm động tác gì, bất thình lình Lục Chiêu Minh chợt vươn tay nắm lấy cổ tay y, ấn tay lên mặt mình, lẩm bẩm nói: “Nóng quá.”
Trương Tiểu Nguyên hơi xấu hổ.
“Đại sư huynh.” Trương Tiểu Nguyên nói, “Buông tay ra đi.”
Lục Chiêu Minh không phản ứng.
Hắn không những không buông tay, còn giống như bắt được khối băng giải nhiệt giải khát nào đó, cọ trán mình vào tay Trương Tiểu Nguyên. Động tác đó khiến Trương Tiểu Nguyên không khỏi nhớ đến con mèo vàng Đại Bính ở nhà, lúc Đại Bính đòi ăn, cũng là cọ cọ vào chân y như vậy.
Trương Tiểu Nguyên cố gắng rút tay về: “Đại sư huynh! Ta còn có việc phải làm, huynh mau đi tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi!”
Lời y chưa dứt, ngược lại bị Lục Chiêu Minh kéo mạnh một cái lảo đảo, suýt chút nữa ngã. Lục Chiêu Minh ít nhiều vẫn còn chút phản ứng theo bản năng, thấy Trương Tiểu Nguyên sắp ngã, dứt khoát ôm Trương Tiểu Nguyên vào lòng, thậm chí hơi duỗi chân ra đỡ để tránh y ngã lăn xuống đất. May mà khiến Trương Tiểu Nguyên ngã vào người hắn, gần như là nửa ngồi trong lòng hắn, lúc này mới mãn nguyện nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Trương Tiểu Nguyên, đặt bên má mình, khẽ cọ cọ.
Sống mũi Trương Tiểu Nguyên đập vào vai hắn, đau đến nhe răng trợn mắt, lại không tiện phát cáu với một người đang say rượu, y dùng bàn tay còn lại bịt mũi, nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt Lục Chiêu Minh ở ngay trước mắt.
