Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 197
Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:15
217.
Trương Tiểu Nguyên nhìn ra được, Lục Chiêu Minh rất căng thẳng.
Nếu lời Văn Túc Viễn từng nói trước mộ Lý Hàn Xuyên không sai, thì Thang Hành Hoài ngay trước mắt bọn họ lúc này, chính là kẻ đầu sỏ năm xưa vu hại Lý Hàn Xuyên.
Nói cách khác, lão là kẻ thù của Lục Chiêu Minh.
Giờ đây bọn họ đang ở kinh thành, đối mặt với chuyện triều đình, đây nào phải giang hồ ân oán phân minh, hai chữ báo thù trở nên không hề đơn giản như vậy, đây tuyệt không phải chuyện vung kiếm xông lên c.h.é.m đầu đối phương là xong. Trương Tiểu Nguyên tuy không hiểu quy củ triều đình, nhưng cũng có thể nhìn ra phần nào từ những vở kịch, lời đồn, loại gian thần nắm quyền này bên mình thường vây cánh vô số, chưa nắm rõ mọi sự mà hành động lỗ mãng, tuyệt không phải là thượng sách.
Lục Chiêu Minh vốn là người cẩn thận, nhưng thù phụ mẫu ở trước mắt, Trương Tiểu Nguyên lo hắn sẽ kích động.
Y ấn tay Lục Chiêu Minh đang cầm kiếm, tay kia khẽ nâng lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Lục Chiêu Minh.
Thù sâu hận lớn đến mức này, người chưa từng trải qua tuyệt đối không thể thấu hiểu, Trương Tiểu Nguyên biết mình không thể cảm nhận được, y chỉ có thể dùng hành động của mình nói cho Lục Chiêu Minh biết, bình tĩnh, đừng hoảng loạn, có y ở đây.
Cơ thể căng cứng của Lục Chiêu Minh cuối cùng cũng hơi giãn ra, hắn buông tay đang ấn bội kiếm, thấp giọng nói: “Đệ yên tâm.”
Hầu như cùng lúc đó, trên đỉnh đầu mấy tên tùy tùng hộ vệ theo sau Thang Hành Hoài liền “ting ting ting” nhảy ra miêu tả thân phận. Mấy tên tùy tùng kia cũng là tiểu thái giám trong cung, còn những tên hộ vệ hiển nhiên không đơn giản như vậy. Trương Tiểu Nguyên liếc qua hai mắt, mấy người kia vậy mà đều là những nhân sĩ giang hồ đã quy ẩn từ sớm, không còn hành tẩu trong võ lâm, võ công mỗi người đều nằm trong năm mươi người đứng đầu, thậm chí còn có cao thủ nằm trong hạng mười.
Nếu vừa nãy Lục Chiêu Minh lỗ mãng ra tay, e rằng hai người bọn họ đã c.h.ế.t rồi.
Đã là cao thủ đến mức này, hẳn cũng cực kỳ mẫn cảm với ánh nhìn của người khác, giống như Mạc Vấn Thiên lúc trước, nếu mình nhìn lâu, bọn họ ắt sẽ phát giác.
Trương Tiểu Nguyên dời ánh mắt đi, tiện thể kéo Lục Chiêu Minh một cái, bảo hắn chớ có nhìn chằm chằm mấy người kia nữa.
Lục Chiêu Minh hơi nhíu mày, nhưng vẫn nghe lời dời ánh mắt, tiện tay cầm lấy một thanh kiếm trên bàn, làm ra vẻ chuyên tâm xem xét.
Nhưng Trương Tiểu Nguyên nhìn ra được, tay hắn hơi run rẩy.
May mà tên tiểu nhị lúc này đang cầm thanh đoản kiếm Trương Tiểu Nguyên muốn xem lúc trước quay lại. Xảy ra chuyện này, Trương Tiểu Nguyên vốn không còn tâm trí nào chọn đoản kiếm nữa, nhưng Thang Hành Hoài cùng thị vệ của lão ngay bên cửa, y không thể để lộ sơ hở gây chú ý cho vài người, vả lại đại sư huynh đã hơi căng thẳng quá độ rồi, y cần chuyển dời sự chú ý của Lục Chiêu Minh.
Trương Tiểu Nguyên kéo cánh tay Lục Chiêu Minh, khẽ ho một tiếng, hỏi: “Đại sư huynh, huynh xem xem, huynh thích thanh nào.”
Lục Chiêu Minh ngẩn ra: “Cái gì?”
Trương Tiểu Nguyên nói: “Ta thấy thanh đoản kiếm của huynh cũng đã nát tươm rồi…”
Tuy nói Lục Chiêu Minh không có thói quen ném thanh đoản kiếm đó, nhưng ra ngoài giang hồ, nếu có việc gì chẻ củi, gọt cành cây, lột da thỏ rừng, hắn đều dùng thanh đoản kiếm đó, không hề xót xa, một chút cũng không biết trân trọng.
Lục Chiêu Minh cuối cùng cũng hiểu ý, vẫn còn hơi ngẩn ngơ: “Mua cho ta ư?”
Trương Tiểu Nguyên gật đầu, theo bản năng đáp: “Ta đã mua cho nhị sư huynh rồi, đương nhiên cũng phải đổi cho huynh một thanh mới.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh trông có vẻ vui vẻ hơn lúc nãy một chút, nhưng chỉ thoáng chốc, khóe miệng lại hơi mím xuống, bày ra vẻ mặt hơi không vui.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn cúi đầu, nghiêm túc xem xét những thanh đoản kiếm mà tiểu nhị mang tới.
Trương Tiểu Nguyên lén nhìn về phía cửa, thấy Thang Hành Hoài và vài người khác đã theo chưởng quầy lên lầu hai. Trong số mấy tên hộ vệ đi cùng Thang Hành Hoài, có một tên ở lại bên ngoài, có lẽ vì sự an toàn của Thang Hành Hoài, cố ý ở lại cửa canh chừng những người còn lại trong tiệm. Trương Tiểu Nguyên nhìn quanh, làm ra vẻ hâm mộ, dùng giọng chỉ đủ cho Lục Chiêu Minh và tên tiểu nhị nghe thấy: “Vị lão gia kia thật khí phái.”
Những tên tiểu nhị trong các tiệm này, ai nấy đều mồm mép lanh lợi, phần lớn cũng rất thích tán gẫu với khách, Trương Tiểu Nguyên vốn nghĩ Thang Hành Hoài trông có vẻ là khách quen, không biết có thể moi ra vài lời từ tên tiểu nhị này không. Nhưng tên tiểu nhị kia lại không dám nói nhiều, lén nhìn tên hộ vệ bên cửa, hạ giọng, nói nhỏ: “Chẳng phải sao, đó là người trong cung.”
Trương Tiểu Nguyên giả vờ kinh ngạc: “Người trong cung?”
Tên tiểu nhị xua xua tay, không chịu nói thêm nữa.
Nhưng hắn có mở miệng hay không, đối với Trương Tiểu Nguyên mà nói, đều không phải chuyện quan trọng.
Y chỉ cần dùng lời nói dẫn tên tiểu nhị nghĩ đến chuyện của Thang Hành Hoài, sau đó có thể nhìn thấy thông tin mình muốn biết trên đầu tên tiểu nhị.
Chỉ tiếc một tên tiểu nhị nhỏ bé, thật sự không biết được nhiều chuyện.
Thang Hành Hoài được coi là khách quen ở đây, bản thân lão tuy không biết võ công, nhưng lại thích sưu tầm những vật phẩm quý hiếm trên thiên hạ. Trong tiệm của Túc Kiếm sơn trang thỉnh thoảng có vài món danh khí hiếm có trên đời, giá cả đắt đỏ, người giang hồ bình thường mua không nổi, những võ quan trong triều càng không có tài lực như vậy, không ít món đã bị Thang Hành Hoài mua về cất giấu trong phủ.
