Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 206
Cập nhật lúc: 12/03/2026 11:02
222.
Đại sư huynh thích y?!
Cái giang hồ này của các ngươi rốt cuộc là sao vậy! Sau này còn có thể tốt đẹp được không!
Đại sư huynh vậy mà lại thích y? Không, làm sao có thể, người chính trực số một toàn giang hồ làm sao có thể thích y.
Trương Tiểu Nguyên im lặng chốc lát, như bừng tỉnh sau đó, trợn mắt há mồm nhìn về phía Lục Chiêu Minh.
Lục Chiêu Minh lại âm thầm quay mặt đi, không nửa lời giải thích, nhưng tiếng tim đập dồn dập ngay sau đó xuất hiện trở lại trên đầu, rõ ràng đã bại lộ suy nghĩ trong lòng hắn lúc này.
Lục Chiêu Minh đột nhiên đứng dậy, quay đầu bước về phía khu rừng, vừa nói mặt không biểu cảm: “Muộn rồi, nên về thôi.”
Trương Tiểu Nguyên: “Đại sư huynh, ta…”
Lời y còn chưa nói hết, bỗng nghe giữa không trung sấm sét nổ vang, dọa Trương Tiểu Nguyên giật mình. Bước chân Lục Chiêu Minh khựng lại, quay đầu nhìn y, câu cuối hơi run rẩy, hỏi: “Đệ nói gì?”
Trương Tiểu Nguyên lẩm bẩm nói: “Thật ra cũng không muộn lắm…”
Lục Chiêu Minh: “Sắp mưa rồi…”
Lại một tiếng sấm vang, mưa như trút nước xối xuống.
Trương Tiểu Nguyên ngồi dưới một tảng đá nhô lên, cơn mưa tạm thời chưa xuyên qua lá cây đ.á.n.h xuống đầu y, nhưng Lục Chiêu Minh lại đứng bên ngoài, gần như trong khoảnh khắc, hắn đã bị mưa xối ướt sũng.
Trương Tiểu Nguyên sững sờ.
Lục Chiêu Minh còn ngẩn ngơ ngước lên nhìn, nói: “Sao lại mưa rồi?”
Trương Tiểu Nguyên vội vàng kéo hắn về dưới tảng đá kia, thậm chí nhịn không được nhỏ giọng lẩm bẩm, nói: “Đại sư huynh, xem ra vận khí của huynh cũng không phải lúc nào cũng tốt thế nhỉ.”
Lục Chiêu Minh: “Vận khí của ta?”
Trương Tiểu Nguyên lúc này mới nhớ ra Lục Chiêu Minh không hề biết chuyện hắn phúc duyên cực tốt, đành ngậm miệng lại. Y thấy Lục Chiêu Minh ướt sũng toàn thân, t.h.ả.m hại vô cùng, xung quanh lại tìm không ra thứ gì có thể nhóm lửa, cành khô lá rụng bên ngoài cũng đều bị mưa xối ướt hết. Y cảm thấy nếu cứ thế này, đại sư huynh cứ mặc y phục ướt sũng, dù là người có thân thể tốt đến đâu cũng phải phong hàn. Y khó tránh khỏi có chút lo lắng, đành đưa tay cởi áo khoác ngoài của mình, vừa nói: “Đại sư huynh, huynh cởi y phục ướt…”
“Y phục ướt?” Lục Chiêu Minh dường như lúc này mới từ sự lúng túng vì tâm tư bị vạch trần từ từ hoàn hồn lại, hắn khẽ gật đầu, “Ta hiểu rồi.”
Hắn nhắm mắt khẽ vận chuyển nội lực trong cơ thể, cố gắng hong khô y phục ướt sũng.
Trương Tiểu Nguyên nhìn thấy hơi trắng mờ mờ thoát ra ngoài lớp bạch y của hắn, hơi khựng lại, im lặng thắt lại áo khoác ngoài của mình.
Thì ra hành tẩu giang hồ, võ công cao thật sự có thể muốn làm gì thì làm.
...
Trương Tiểu Nguyên vốn cảm thấy mình đã đoán trúng tâm tư của đại sư huynh, sự chung đụng tiếp theo của hai người nhất định sẽ vô cùng lúng túng. Nhưng y không ngờ đêm trăng sáng như vậy lại đột nhiên mưa lớn. Lục Chiêu Minh nhắm mắt vận chuyển nội lực, Trương Tiểu Nguyên cũng bình tĩnh lại nhiều. Y chỉ vô cùng lo lắng nhìn cơn mưa lớn bên ngoài, không biết bọn họ có thể quay về kịp trước khi khởi hành vào sáng mai hay không.
Y buồn chán không có việc gì làm, nhưng lại nhịn không được nghiêng người nhìn khuôn mặt Lục Chiêu Minh.
Thật kỳ lạ.
Cho dù giờ đây y đã biết tâm ý của đại sư huynh, y cũng không cảm thấy cái nhìn của mình về đại sư huynh có nửa điểm thay đổi.
Nghĩ kỹ lại, hình như đây là lần đầu tiên y biết có người tâm duyệt mình,
Y không cảm thấy bài xích, cũng không bất an, bất chợt Lục Chiêu Minh bỗng nhiên mở mắt ra, Trương Tiểu Nguyên liền vội vàng quay đầu đi, nói cứng: “Đại sư huynh, không còn sớm nữa, ta... ngủ trước đây.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên không nói hai lời nhắm mắt dựa vào tảng đá. Chốc lát sau, y khẽ mở mắt, mới thấy Lục Chiêu Minh dựa vào phía bên kia tảng đá, khoảng cách này không xa không gần, nhưng khó tránh khỏi khiến y có chút nghĩ ngợi lung tung.
Sau khi y bước vào giang hồ, hình như mỗi ngày đều rất kỳ lạ.
Ban ngày y gặp Thang Hành Hoài, buổi tối đi dạo hoàng cung, giờ lại biết đại sư huynh của mình ái mộ y.
Trương Tiểu Nguyên nhắm mắt lại lần nữa, đổi một tư thế thoải mái hơn, cảm thấy nếu sư phụ biết chuyện này, e rằng sẽ khóc trước mặt bọn họ.
Nếu thật sự có ngày đó, y nên nói với sư phụ, kẻ đầu sỏ gây nên chuyện này hẳn là Bùi Vô Loạn và Mạc Vấn Thiên, Mai Lăng An cũng có trách nhiệm rất lớn. À, còn có Hoa Lưu Tước luôn miệng niệm tình đồng môn, đã đến lúc nên đ.á.n.h gãy cái chân còn lại của hắn ta rồi.
...
Trương Tiểu Nguyên tỉnh rất sớm.
Bên ngoài chỉ còn lại mưa phùn lất phất, bọn họ hẳn là có thể quay về rồi.
Lục Chiêu Minh cũng đã tỉnh. Hắn làm như không nhớ chuyện tối qua, thấy mưa đã nhỏ, mà bọn họ còn đang vội vã quay về Xa phủ, liền quay đầu hỏi Trương Tiểu Nguyên: “Về thôi?”
Trương Tiểu Nguyên gật đầu.
Tuy mưa bên ngoài không lớn, nhưng quay về phải đi qua khu rừng đó. Bên trong rừng hình như vẫn đang mưa nhỏ, bất chợt có nước mưa từ lá cây trượt xuống, nện vào đỉnh đầu sau gáy, khiến Trương Tiểu Nguyên rụt cổ né qua né lại, thỉnh thoảng còn kêu lên kinh ngạc. Lục Chiêu Minh quay đầu nhìn y, dừng lại chốc lát, ngược lại cởi áo ngoài của mình ra, ném vào tay Trương Tiểu Nguyên, nói: “Đệ che đi.”
Lục Chiêu Minh còn chưa dứt lời, một giọt nước mưa vừa vặn nện vào trán hắn, từ từ lăn xuống theo sống mũi cao.
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Lục Chiêu Minh vẫn duy trì sự bình tĩnh của mình, quay người không nói một câu, lầm lũi đi ra ngoài.
Trương Tiểu Nguyên giương áo hắn lên đỉnh đầu, trong lòng lẩm bẩm vận khí của đại sư huynh rốt cuộc bị làm sao vậy, một mặt chạy theo, gọi: “Đại sư huynh, huynh đợi một chút!”
Lục Chiêu Minh vừa mới chậm bước đợi y, liền thấy Trương Tiểu Nguyên duỗi thẳng tay, giương cái áo đó che trên đầu hai người.
Lục Chiêu Minh: “...Không cần phải thế.”
Trương Tiểu Nguyên lại rất cố chấp.
“Mưa vẫn còn lớn mà.” Y mắt cong cong cười với hắn, “Ta che giúp huynh.”
Lục Chiêu Minh: “...”
