Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 210
Cập nhật lúc: 12/03/2026 11:03
Nhưng Lục Chiêu Minh chỉ quay đầu nhìn nhìn y, không nói gì cả.
Bùi Quân Tắc cảm khái: “Thì ra Trương thiếu hiệp cũng là người cùng chí hướng.”
Hắn vội vàng muốn trao đổi thân phận với Trương Tiểu Nguyên, Trương Tiểu Nguyên lại nhớ ra lúc đó mình viết tin vỉa hè cho “Giang hồ bí văn sao” dùng cái tên là “Vô danh tiểu tốt” trên đầu đại sư huynh,. Bốn chữ này bình thường không có gì đặc biệt, Lục Chiêu Minh hẳn cũng không biết mình đang đội bốn chữ đó trên đầu. Nhưng không biết vì sao... y nhìn bóng lưng Lục Chiêu Minh dựa vào bên ngoài cửa xe, thật sự có chút không nói nên lời.
Bùi Quân Tắc nhìn theo ánh mắt y, hình như hiểu ra vài điều, hắn không khỏi khẽ cười, nói: “Nếu đây là bí mật nhỏ của Trương thiếu hiệp, yên tâm, Bùi mỗ tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.”
Bùi Quân Tắc hình như có ám chỉ, Trương Tiểu Nguyên hơi ngẩn ra chốc lát, bỗng nhiên cảm thấy mặt nóng lên, vội vàng quay đầu đi, giả vờ như mình đang thưởng thức phong cảnh ngoài xe ngựa.
Đúng, mặc kệ Bùi Quân Tắc đang nói gì, y đều nghe không hiểu.
...
Mấy tháng trước bọn họ lên đường vào kinh, lúc đó thời gian dư dả, bọn họ đi không vội, nếu gặp cảnh đẹp ven đường, Thích Triều Vân thậm chí còn chủ động mời bọn họ cùng đi xem.
Nhưng chuyến này quay về huyện Phượng Tập thì khác.
Trương Tiểu Nguyên lo Thiên Minh Các sẽ đi trước bọn họ một bước điều tra ra tung tích của nhị sư huynh, hận không thể thúc ngựa chạy nhanh suốt đường về. Thích Triều Vân là thư sinh, Tiêu Mặc Bạch lại không biết võ, hai người họ chịu không nổi cái khổ đường xa vạn dặm không ngừng nghỉ ngày đêm này, Bùi Quân Tắc còn giả bộ dáng vẻ sư gia yếu đuối, thế là vài ngày sau mọi người tạm thời chia tay, ba người Trương Tiểu Nguyên đi trước một bước chạy về huyện Phượng Tập.
Trong ba người, Trương Tiểu Nguyên võ công yếu nhất, nhưng cơ thể cũng tốt hơn người bình thường không luyện võ nhiều. Nhưng dù vậy, liên tục ngày đêm không ngừng nghỉ chạy ròng rã một tháng đường, y cảm thấy cả người mình sắp rã ra, ngay cả đại sư huynh hình như cũng hơi chịu không nổi. May mà trời vào cuối thu bọn họ đã về đến ngoài huyện Phượng Tập, nhìn cảnh vật quen thuộc, và tiểu thành dưới núi vẫn an hòa như thường lệ, trái tim treo cao của Trương Tiểu Nguyên có hơi thả xuống một chút.
Huyện Phượng Tập không lớn, Thiên Minh Các nếu đến đây, bọn họ đi dạo trong thành, hẳn là có thể phát giác ra.
Ba người không dừng lại trong thành, leo núi nửa ngày, cuối cùng cũng quay về sư môn trước khi trời tối. Mà Trương Tiểu Nguyên đứng bên ngoài sơn môn sừng sững, sư môn vốn chỉ có một cái sân nhỏ đã mở rộng ít nhất gấp bảy tám lần, đình đài lầu các không thiếu thứ gì, thậm chí còn có một sân luyện võ khá lớn, không ít nhà vẫn đang xây dựng. Y trợn mắt há mồm, cứng đờ quay đầu nhìn về phía Xa Thư Ý, hỏi: “Sư sư sư thúc, chuyện này là sao?”
“Hoàng thượng cho không ít tiền để mua tin tức của con, ta đã gửi về trước rồi.” Xa Thư Ý nói, “Huynh trưởng ta mời thợ giỏi nhất Giang Nam, ta vốn tưởng trước khi chúng ta quay về là có thể hoàn công, tiếc là xảy ra vài sự cố, hình như chúng ta về sớm hơn một chút.”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ: “Thế nhưng... thế nhưng con đâu có trả lời được câu hỏi của Hoàng thượng?”
“Hỏi vấn đề thu phí, trả lời được thu phí lần nữa.” Xa Thư Ý khẽ cười với y, bộ dạng đó thật sự rất giống một gian thương, “Mai cung chủ mỗi tháng cũng đều gửi tiền về đây, nói là có ước hẹn với con. À, ta cũng thêm chút tiền riêng, mua vài gian cửa tiệm, mỗi tháng hẳn là có thể kiếm được ngàn vạn lượng bạc, ít nhất là đủ ấm no rồi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Chẳng lẽ hế này không tính là quá nhiều sao?!
Y quay đầu đi nhìn đại sư huynh, lại phát hiện trong mắt đại sư huynh hình như chỉ có sân luyện võ kia thôi.
Cảnh vật nơi đây tuy nhỏ bé hơn Tán Hóa Cung đôi chút, song so với cái sân nhỏ ngày trước của bọn họ, quả là tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Trương Tiểu Nguyên theo Lục Chiêu Minh cùng bước tới, vừa hay thấy Tưởng Tiệm Vũ đang đứng bên sân luyện võ, khoa tay múa chân nói chuyện với mấy gã thợ. Hắn hình như muốn dựng thêm vài cọc gỗ, trụ đá trên sân luyện, đang không ngừng nhấn mạnh: “... Nhất định phải thật kiên cố, đại sư huynh của ta ra tay cực kỳ thô bạo.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Trương Tiểu Nguyên bỗng dưng nhớ lại những suy nghĩ nội tâm hãm hại nhị sư huynh của đại sư huynh, vội vàng ngắt lời Tưởng Tiệm Vũ, lớn tiếng gọi: “Nhị sư huynh!”
Tưởng Tiệm Vũ giật mình quay đầu nhìn lại, mừng rỡ khôn xiết: “Tiểu Nguyên? Các ngươi đã về rồi!”
Trương Tiểu Nguyên đang ôm hộp kiếm mình mua ở kinh thành định tặng Tưởng Tiệm Vũ, giờ đưa thẳng về phía trước, nhét vào lòng Tưởng Tiệm Vũ, nói: “Kiếm ta mua cho huynh ở kinh thành này!”
Tưởng Tiệm Vũ khẽ sững sờ, run rẩy nhận lấy, vẻ mặt cực kỳ cảm động.
“Đệ tặng quà cho ta.” Giọng Tưởng Tiệm Vũ run rẩy, “Sư đệ trưởng thành rồi, biết lo nghĩ rồi.”
Lục Chiêu Minh khẽ tặc lưỡi một tiếng, quay mặt đi, chẳng thèm liếc nhìn Tưởng Tiệm Vũ.
Vừa hay Vương Hạc Niên đang ở gần đó, tiếng gọi vừa rồi của Tưởng Tiệm Vũ đã kinh động tới ông. Ông “ầm” một tiếng đẩy cửa phòng, thi triển khinh công tuyệt thế chạy như bay tới trước mặt mấy người, câu “Các đồ nhi gầy sọp cả rồi” còn chưa kịp thốt ra, ánh mắt đã dừng ngay trên hộp quà trong tay Tưởng Tiệm Vũ.
Vương Hạc Niên lập tức khựng lại, nhìn về phía Trương Tiểu Nguyên, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Xong rồi, về vội quá, chỉ mua kiếm cho nhị sư huynh.
Tuy rằng y còn mua vài món đồ lặt vặt khác, định về tặng cho Hoa Lưu Tước và những người khác, nhưng những thứ đó hình như không tiện tặng cho bậc trưởng bối...
Ừm... nói nghiêm túc thì, hình như y... thật sự quên mất sư phụ rồi.
Vương Hạc Niên mắt tròn xoe nhìn y.
Trương Tiểu Nguyên cứng đờ tại chỗ, đứng im không nhúc nhích.
Làm sao đây! Sư phụ nhất định sẽ rất đau lòng!
Vương Hạc Niên hình như đã lờ mờ hiểu ra.
“Tiểu Nguyên.” Thần sắc ông ai oán, “Con sẽ không phải quên mất vi sư rồi chứ.”
Trương Tiểu Nguyên không biết phải trả lời thế nào.
“Hàng hóa ở chợ kinh thành đa phần là đồ phàm tục, còn sư phụ lại là thế ngoại cao nhân.” Lục Chiêu Minh bỗng nhiên mở miệng, “Con nghĩ những thứ đó không xứng với sư phụ.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Ể? Đại sư huynh sao đột nhiên lại nịnh bợ sư phụ vậy?
Lục Chiêu Minh nói: “Cho nên sư đệ đã chuẩn bị riêng một món quà độc đáo khác cho sư phụ.”
Hắn liếc mắt nhìn Trương Tiểu Nguyên, trên đỉnh đầu trống rỗng bỗng hiện ra một dòng chữ.
[Đọc theo đi.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên nhìn những dòng chữ liên tiếp xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, mơ hồ nhận ra đó hẳn là nội dung công pháp bí kíp, có chút khác biệt so với kiếm phổ y đã thuộc lòng, nhưng cũng có thể thấy vài phần liên hệ, có lẽ là quyển thượng và hạ.
Y đành c.ắ.n răng bày ra vẻ mặt học thuộc lòng, đọc vù vù theo, có lẽ vì quá căng thẳng nên ngược lại không sai một chữ nào, còn Vương Hạc Niên vốn đang thất vọng tràn trề, giờ lại lộ vẻ hài lòng không tả xiết.
“Đồ nhi ngoan, thì ra con đã thuộc lòng hết mấy quyển còn lại rồi.” Vương Hạc Niên đưa tay xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, trông có vẻ cực kỳ cảm động, “Đồ nhi dụng công luyện tập, chính là món quà tốt nhất dành cho sư phụ!”
