Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 229
Cập nhật lúc: 14/03/2026 07:04
234.
Mọi người một bên ăn thịt nướng, Trương Tiểu Nguyên thì nhịn không được luôn hiếu kỳ nhìn chằm chằm đỉnh đầu Lệ Nhĩ Ti.
Lệ Nhĩ Ti như thể trong lòng chứa đựng vô số phẫn hận, bị trói c.h.ặ.t ngồi xổm một bên, trong lòng các loại lời c.h.ử.i rủa tục tĩu gần như đã lật trời, trong đó phần lớn là có liên quan đến Bùi Vô Loạn.
Nàng ta dù sao cũng từng là “hồng nhan tri kỷ” của Bùi Vô Loạn, may mà Nghiên Nương còn xem nàng ta như tình địch giả tưởng của Mạc Vấn Thiên. Giờ đây nàng ta c.h.ử.i Bùi Vô Loạn không chút mềm lòng, Bùi Vô Loạn bắt nàng ta cũng không chút khách khí. Trương Tiểu Nguyên cảm thấy Hình Nghiên căn bản không cần lo lắng, Bùi Vô Loạn và Lệ Nhĩ Ti nhìn qua quả thực như không có chút tình cảm nào.
Lệ Nhĩ Ti hiển nhiên còn chưa ăn cơm. Bọn họ vội vàng muốn đưa Lục Chỉ đi, có lẽ ngay cả đêm qua cũng chưa kịp ăn bao nhiêu đồ ăn. Nàng ta ngồi dưới đất mắng mỏ trong lòng một hồi, thật sự nhịn không nổi lại chuyển ánh mắt sang món thịt nướng bên cạnh.
Trương Tiểu Nguyên chợt cảm thấy... thật ra bây giờ mới là thời điểm tốt để hỏi chuyện.
Dù sao Bùi Vô Loạn đã đồng ý giao chuyện này cho y phụ trách. Y nói với Bùi Vô Loạn một tiếng, liền nhờ đại sư huynh giúp đỡ, đưa Lệ Nhĩ Ti đến sân sau vắng vẻ hơn, tránh khỏi những người khác của Thiên Minh Các. Rồi lại cùng Bùi Vô Loạn thì thầm vài câu thương lượng thống nhất ý kiến, lúc này mới bắt đầu hỏi chuyện Lệ Nhĩ Ti.
Lệ Nhĩ Ti hình như căn bản không nhớ Trương Tiểu Nguyên là ai. Nàng ta trợn tròn mắt cẩn thận nhìn bọn họ, dáng vẻ đó rõ ràng là đã quyết tâm tuyệt đối không nói với bọn họ nửa câu.
Quả nhiên, Trương Tiểu Nguyên vừa tháo miếng vải bịt miệng nàng ta ra, câu đầu tiên nàng ta đã hung thần ác sát hét vào mặt bọn họ: “Không cần nói nhiều! Ta tuyệt đối sẽ không nói!”
Trương Tiểu Nguyên không khỏi nhìn về phía đỉnh đầu nàng ta.
Chỗ đó vừa vặn hiện lên một dòng chữ.
[Bọn chính đạo này, chỉ sợ ngay cả cực hình bức cung cũng không dám dùng. Cùng lắm không ngoài việc bị đ.á.n.h một trận, bọn họ chắc cũng sẽ không xuống tay với nữ nhân. Mà Lâm Dịch xưa nay tâm ngoan thủ lạt*, nếu giờ phút này ta nói ra, vậy mới thật sự là t.h.ả.m rồi.]
*Tâm ngoan thủ lạt: Lòng dạ tàn độc, ra tay cay nghiệt
[Dù thế nào đi nữa, cứ c.ắ.n c.h.ặ.t không nhận là được.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Quả nhiên, y đoán không sai, Lệ Nhĩ Ti vẫn còn ôm tâm lý may mắn, nếu hỏi trực tiếp, chắc chắn nàng ta sẽ không nói.
Điều tồi tệ hơn là... Lệ Nhĩ Ti nghĩ không sai. Với sự hiểu biết của Trương Tiểu Nguyên về Bùi Vô Loạn và những người khác, bọn họ hẳn là rất không thích thủ đoạn cực hình bức cung. Cho dù thật sự muốn dùng hình phạt với người khác... đối mặt với lão yếu nữ t.ử, bọn họ chắc chắn không đành lòng xuống tay.
Vậy nếu Lệ Nhĩ Ti c.ắ.n c.h.ặ.t không chịu mở miệng, về mặt công khai mà nói, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy thật sự không có biện pháp quang minh chính đại nào tốt, có thể moi ra manh mối từ miệng Lệ Nhĩ Ti.
Đúng, về mặt công khai thì không thể, nhưng y thì có thể.
Trương Tiểu Nguyên mỉm cười với Lệ Nhĩ Ti, hỏi: “Tiền bối, còn nhớ ta không?”
Lệ Nhĩ Ti nhíu mày nhìn y, thần sắc hơi mờ mịt, hiển nhiên không có ấn tượng gì nhiều về y.
Trương Tiểu Nguyên nhắc nhở nàng ta: “Lúc Dại Hội Võ Lâm, ngươi và Lâm Dịch từng lén ăn cơm cùng nhau chứ?”
Lệ Nhĩ Ti: “Ngươi nói gì vậy? Ta không hiểu ý ngươi.”
Trương Tiểu Nguyên nói: “Lúc đó ta ở ngay ngoài cửa.”
Lệ Nhĩ Ti quả nhiên đã có chút hoảng loạn, nhưng vẫn còn cứng miệng, nói: “Ngươi có ở ngoài cửa hay không, thì có liên quan gì đến ta?”
“Ngươi cũng ở trong phòng chứ?” Trương Tiểu Nguyên nghĩ nghĩ, lại nói, “Hoặc có thể nói, lúc đó, ngươi ở trong lòng Lâm Dịch.”
Lệ Nhĩ Ti: “...”
Nàng ta đang cân nhắc nên trả lời thế nào. Trương Tiểu Nguyên vừa nói, nàng ta liền nhớ đến chuyện đó, tự nhiên cũng nhớ rõ hai người này hình như đều là đồ đệ của Vương Hạc Niên. Lúc đó hai người xuất hiện ngoài cửa phòng bọn họ, Lâm Dịch lại cho rằng đồ đệ của Vương Hạc Niên hẳn là cũng cổ hủ khờ khạo giống Vương Hạc Niên, bọn họ nhất định sẽ không đứng ngoài cửa nghe lén, hẳn là chỉ đi ngang qua, tự nhiên không cần lo lắng.
Nhưng giờ xem ra, đâu chỉ là nghe lén, xem ra là đã nhìn lén hết rồi.
Nhưng nếu chỉ biết chuyện này, Lệ Nhĩ Ti lại không vội lắm.
Nàng ta khẽ mím môi, đối mặt cười quyến rũ với Trương Tiểu Nguyên, nói: “Thì đã sao?”
Trương Tiểu Nguyên rõ ràng sững sờ.
“Cho dù ta và hắn có quan hệ mập mờ, thì đã sao?” Lệ Nhĩ Ti lý lẽ hùng hồn nói, “Nam nhân mà, luôn thích nữ nhân xinh đẹp thôi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Lệ Nhĩ Ti: “Chỉ vì hắn tư đức có tổn hại, các ngươi liền nhốt ta lại? Bọn chính đạo các ngươi ở Trung Nguyên, là làm việc như vậy sao?”
Trương Tiểu Nguyên im lặng.
Y suýt quên mất, Lệ Nhĩ Ti đâu phải người Trung Nguyên, nàng ta hình như một chút cũng không bận tâm mình dây dưa với một nam nhân có cả một đám thê thiếp. Hoặc có thể nói, Trương Tiểu Nguyên lúc này mới ý thức được. Lệ Nhĩ Ti quấn lấy Lâm Dịch như vậy, rất có thể là muốn mượn thân phận trưởng lão đứng đầu Thiên Minh Các của Lâm Dịch để quen biết cái gọi là Các chủ Thiên Minh Các, có như vậy nàng ta mới có thể ngồi vững vị trí trong Thiên Minh Các.
Nếu đúng là như vậy, thì mục đích nàng ta kết giao với Bùi Vô Loạn năm xưa... khó tránh khỏi cũng có chút đáng ngờ.
Trương Tiểu Nguyên nhìn Lệ Nhĩ Ti im lặng chốc lát, chợt mở miệng hỏi: “Thiên Minh Các các ngươi muốn thống nhất giang hồ, xưng bá võ lâm, nhưng có từng nghĩ đến, ngoài Võ Lâm Minh ra, các ngươi còn đắc tội cả Ma giáo.”
Lệ Nhĩ Ti vẫn còn đang giả ngu với y, hỏi: “Thiên Minh Các gì? Ta không biết.”
“Bùi minh chủ là quân t.ử, sẽ không hạ độc thủ với ngươi.” Trương Tiểu Nguyên nói, “Nhưng ngươi có nghĩ đến không? Nếu ngươi rơi vào tay Ma giáo... bọn họ còn để ngươi sống yên ổn như vậy sao?”
Lệ Nhĩ Ti cười với y, nói: “Sao vậy, Trương thiếu hiệp lẽ nào còn có dính líu đến Ma giáo?”
Nàng ta cười, Trương Tiểu Nguyên cũng cười theo với nàng ta, nói: “Đương nhiên là không.”
Lệ Nhĩ Ti: “Vậy ngươi nói mấy lời vô nghĩa này làm gì?”
“Nhưng Mạc Vấn Thiên đang lùng sục khắp giang hồ tìm người của Thiên Minh Các. Nếu ta thả ngươi ở đây, rồi loan tin thân phận Thiên Minh Các của ngươi ra ngoài.” Trương Tiểu Nguyên nói khẽ, “Ngươi tin không, không quá ba ngày, ngươi sẽ rơi vào tay Ma giáo.”
Lệ Nhĩ Ti: “...”
“Mạc Vấn Thiên là người như thế nào, ta nghĩ chắc không cần ta nói thêm nữa.” Trương Tiểu Nguyên lại mím môi cười với nàng ta, “Ngươi đoán xem, nếu ngươi rơi vào tay Ma giáo, thì sẽ ra sao?”
Y nói xong câu này, liền nhìn chằm chằm đỉnh đầu Lệ Nhĩ Ti, muốn xem suy nghĩ trong lòng Lệ Nhĩ Ti.
