Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Ngoại Truyện 1.3
Cập nhật lúc: 17/03/2026 07:31
5.
Trương Tiểu Nguyên không đợi lâu, Kha Tinh Văn đã đến dẫn y vào trước. Tiêu Mặc Bạch ngồi một bên than ngắn thở dài, trước khi Trương Tiểu Nguyên đứng dậy, vẫn không kìm được nói với hắn một câu.
“Tiêu công t.ử, ta nhớ ngươi từng nói, ngươi không viết chuyện về bằng hữu bên cạnh.” Trương Tiểu Nguyên hơi do dự, nói, “Ta không biết ta và ngươi có tính là bằng hữu không…”
Tiêu Mặc Bạch thở dài sâu sắc: “Mặc dù ngươi có đoạn… khụ, ngươi là, ngươi là, yên tâm, ta sẽ không viết về ngươi.”
“Ting.”
Tiêu Mặc Bạch: [Họ Lục võ công cao như vậy, không có việc gì đừng đắc tội con trai cưng nhân vật chính của trang web nào đó.]
Trương Tiểu Nguyên: “?”
Tuy không hiểu nửa câu sau là có ý gì, nhưng nửa câu đầu thì y hiểu rồi.
Trương Tiểu Nguyên thăm dò nói: “Vậy nếu là bằng hữu của ta…”
Tiêu Mặc Bạch vỗ n.g.ự.c: “Không viết!”
Trương Tiểu Nguyên cẩn thận hỏi: “Mai cung chủ và Lộ tiền bối đều là bằng hữu của ta.”
Tiêu Mặc Bạch khựng lại.
Trương Tiểu Nguyên: “Không biết có thể…”
Tiêu Mặc Bạch: “Không viết!”
Trương Tiểu Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Mặc Bạch: [Đánh c.h.ế.t ta cũng không dám đắc tội con trai nhân vật chính!]
Trương Tiểu Nguyên: “?”
6.
Trương Tiểu Nguyên gặp Mai Lăng An.
Y theo Kha Tinh Văn vào phòng Mai Lăng An, Lộ Diễn Phong và Hoa Lưu Tước đã đến trước đó. Mai Lăng An dù sao cũng là sư phụ trước đây của Hoa Lưu Tước, Mai Lăng An có mặt, Hoa Lưu Tước hơi căng thẳng, chỉ mím môi cười với Trương Tiểu Nguyên, rồi rũ mắt xuống, im bặt không nói.
Mấy tháng không gặp, Mai Lăng An trông sắc mặt rất tốt, hình như còn hơi mập lên so với dáng vẻ gầy gò trước đây. Những ngày này hiển nhiên ông ta sống rất vui vẻ. Mai Lăng An đưa tay ra hiệu Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh ngồi xuống, cười tủm tỉm mở miệng câu đầu tiên chính là: “Sư phụ các ngươi nói với ta, các ngươi đã…”
Ông ta không nói tiếp, hình như lo lắng người trẻ tuổi da mặt mỏng, nếu nói thêm nữa, e rằng hai người sẽ chịu không nổi, đành chỉ ám chỉ, ông biết hai người có thể tự hiểu ý.
Trương Tiểu Nguyên đã biết Mai Lăng An muốn nói gì rồi.
Miệng sư phụ sao mà rộng thế chứ! Chuyện gì cũng nói ra ngoài!
Mai Lăng An chưa mở miệng, y đã cảm thấy có chút ngượng ngùng. Đến lúc này, y ngược lại ghen tị với sự không hiểu chuyện thế gian của đại sư huynh. Theo sự hiểu biết của y về đại sư huynh, Mai tiền bối chỉ nói nửa câu, thì đại sư huynh nhất định là một chữ cũng không hiểu.
Mai Lăng An rót trà cho họ, nói chuyện phiếm vài câu, nói về dự định tương lai của mình.
Lộ Diễn Phong sắp làm Cung chủ, bên cạnh có Hoa Lưu Tước là người tâm tư linh hoạt bầu bạn cùng hắn, Mai Lăng An rất yên tâm. Sau này ông muốn tìm một ngọn núi nhỏ trong sản nghiệp môn phái, dựng một túp lều trúc ở đó. Nếu Kha Tinh Văn muốn đi cùng, thì cùng ông rời khỏi sơn môn. Nếu Kha Tinh Văn muốn ở lại trong môn phái, Mai Lăng An cũng sẽ không miễn cưỡng.
“Dù ta sống thọ, nhiều nhất cũng chỉ còn hai ba mươi năm nữa thôi.” Mai Lăng An cười nói, “Cũng đến lúc nên hưởng phúc rồi, ta không muốn lãng phí.”
Kha Tinh Văn ở ngay bên cạnh, nghe Mai Lăng An nói vậy, vội vàng nói: “Con đương nhiên phải đi theo sư phụ rồi.”
Mấy người nhìn về phía hắn, hắn nhất thời lúng túng, hình như không biết nên nói gì cho phải, nhưng dừng lại chốc lát, vẫn nghiêm túc nói tiếp.
“Sư phụ nói rồi, đời người ngắn ngủi, khổ nhiều hơn vui, nhiều nhất cũng chỉ còn hai ba mươi năm.” Kha Tinh Văn nói, “Con không muốn lãng phí dù chỉ một ngày.”
…
Mai Lăng An cười.
Nơi này còn có những người khác, nhưng Mai Lăng An lại không che giấu tình cảm trong lòng mình. Có lẽ đúng như lời ông nói, đời người ngắn ngủi, khổ nhiều hơn vui, ông khó khăn lắm mới có được những ngày tháng tốt đẹp như vậy, hà cớ gì phải ủy khuất bản thân giữ cái “thể diện” để ứng phó với người khác.
Trương Tiểu Nguyên bỗng dưng thấy hâm mộ, y còn chưa kịp mở miệng, Mai Lăng An đã quay đầu nhìn về phía y, nói: “Đến lúc đó, nếu các ngươi có rảnh, nhất định phải đến thăm ta.”
Trương Tiểu Nguyên không ngừng gật đầu.
“Diễn Phong sắp làm Cung chủ đời sau, ta cũng đã nói với nó rồi.” Mai Lăng An nói, “Sư môn của ngươi và ta vốn nên giao hảo, nay lại có chuyện của Diễn Phong và Lưu Tước ở ngoài, nói thế nào thì đây cũng nên coi là Tần Tấn chi minh* rồi nhỉ.”
*Tần Tấn chi minh: Điển cố chỉ liên minh hôn nhân giữa hai nhà.
Một câu nói khiến Lộ Diễn Phong và Hoa Lưu Tước đồng thời nhìn về phía ông, Hoa Lưu Tước “soạt” một tiếng mặt đỏ bừng, trên đỉnh đầu chữ bay loạn xạ.
Hoa Lưu Tước: [Tần Tấn chi minh? Cái gì mà Tần Tấn chi minh! Ta đâu phải công chúa hòa thân, chúng ta đâu có cưới xin. Không không không không phải vậy, không có kết thông gia, không có liên minh gì hết.]
Lộ Diễn Phong thì bình tĩnh hơn nhiều, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu, như đã hiểu ra.
Lộ Diễn Phong: [Ồ.]
Trương Tiểu Nguyên: “…”
Trương Tiểu Nguyên hình như đã hiểu ra ý của Mai Lăng An.
Nếu y không đoán sai, Mai Lăng An có lẽ muốn Tán Hóa Cung kết minh giao hảo với bọn họ. Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đây là chuyện tốt trời ban, chỉ là y không thể làm chủ được. Chuyện này nghĩ lại cũng nên do sư phụ quyết định, y đành chỉ gật đầu, vỗ n.g.ự.c bảo đảm mình sẽ về nói chuyện này với sư phụ.
“Các ngươi định đi kinh thành à?” Mai Lăng An hỏi, “Vừa hay ta có đặt một thanh kiếm ở Túc Kiếm sơn trang, vốn dĩ Diễn Phong định qua lấy.”
Lộ Diễn Phong gật đầu: “Thuận đường.”
