Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 4
Cập nhật lúc: 16/02/2026 05:01
Trương Tiểu Nguyên quay đầu lại, nhìn cha mình với vẻ đáng thương, điên cuồng ám chỉ, chỉ mong phụ t.ử liên tâm, Trương Cao Lệnh có thể hiểu được sự hối hận trong lòng y lúc này.
Y vẻ mặt tủi thân rưng rưng nước mắt, Trương Cao Lệnh cũng không khỏi lôi khăn tay từ trong tay áo ra, lau lau mắt mình.
“Tiểu Nguyên à, cha biết con không nỡ.” Trương Cao Lệnh nghẹn ngào khó tả, “Nhưng con cái lớn rồi, cũng đến lúc phải rời nhà thôi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
…
Trương Tiểu Nguyên bị Trương Cao Lệnh ấn đầu vái lạy đại lễ, danh phận sư đồ đã thành sự thật, y muốn hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Trong nhà còn có việc làm ăn phải lo liệu, Trương Cao Lệnh không thể tiễn xa, bèn giao Trương Tiểu Nguyên đang muôn vàn không tình nguyện cho Vương Hạc Niên, trước khi lên đường thì kéo tay Trương Tiểu Nguyên ra một bên, kiên nhẫn dặn dò.
“Sau khi theo sư phụ con, cố gắng luyện võ, đừng lo lắng việc nhà.” Trương Cao Lệnh nói, “Yên tâm, nương con có ta chăm sóc rồi.”
Trương Tiểu Nguyên có chút khó xử, chần chừ mở miệng, nói nhỏ: “Cha ơi, con không muốn…”
Mắt Trương Cao Lệnh đỏ hoe, đột nhiên ôm chầm lấy Trương Tiểu Nguyên: “Cha cũng không muốn xa con mà!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không, con không có ý đó.
“Cha và nương sẽ viết thư cho con.” Trương Cao Lệnh sờ đầu Trương Tiểu Nguyên, nước mắt lưng tròng, “Thiếu tiền thì cứ nói với nhà, cha gửi cho!”
Trương Tiểu Nguyên nghĩ đến số quỹ đen một lượng ba tiền của Trương Cao Lệnh, nói nhỏ: “...Thôi, không cần đâu ạ.”
Trương Tiểu Nguyên vốn không có sở thích tiêu xài gì, nhiều lắm cũng chỉ mua chút đồ ăn vặt linh tinh. Lần này rời khỏi nhà, Vệ Vân đã nhét cho y hai tờ ngân phiếu một trăm lượng, khối ngọc bội y mua mấy hôm trước cũng có thể cầm cố được, dù có theo Vương Hạc Niên về, chắc cũng đủ cầm cự đến Tết về nhà.
Trương Cao Lệnh lại đã móc bạc từ trong hầu bao ra, nhét vào tay Trương Tiểu Nguyên, nói: “Cha chỉ mang theo nhiêu đây thôi, con cất kỹ, về nhà cha gửi thêm cho con.”
Trương Tiểu Nguyên sững sờ.
Số bạc trong tay, hình như đúng là mười một lượng ba tiền.
Y ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy trên đỉnh đầu Trương Cao Lệnh dòng chữ đã thay đổi.
[Quỹ đen: Không còn gì.]
“Cha không cầu con vang danh giang hồ, cũng không cần làm danh hiệp nghĩa sĩ gì.” Trương Cao Lệnh vẫn đang lải nhải dặn dò, “Con cố gắng luyện võ, trước tiên rèn luyện cơ thể cho tốt đã, nếu rảnh rỗi dư sức, thì hãy đi xem thử giang hồ một chuyến.”
Khi nói đến hai chữ “giang hồ” Trương Cao Lệnh thần thái phi phàm, thậm chí còn đưa tay khoa tay múa chân một thế kiếm chỉ. Trương Cao Lệnh đã sớm phát tướng tuổi trung niên, bụng phệ run rẩy, ăn mặc tục tĩu kiểu thương nhân lụa là đỏ xanh, nhưng Trương Tiểu Nguyên lại như nhìn thấy Phất Tuyết Kiếm chủ năm xưa, hình như thoáng thấy được chút đao quang kiếm ảnh của giang hồ khi xưa, thấy được vị hiệp khách trẻ tuổi ân oán phân minh đó.
“Cha rất thích giang hồ này.” Trương Cao Lệnh đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Trương Tiểu Nguyên, “Cho nên cha cũng muốn con đi xem thử.”
10.
Trương Tiểu Nguyên không nói thêm lời nào khác.
Y bái biệt Trương Cao Lệnh, vác theo bọc hành lý vải hoa mà đại tỷ đã gói ghém sẵn trước khi lên đường, cùng Vương Hạc Niên và Lục Chiêu Minh bước lên đường về sư môn.
Vương Hạc Niên sớm đã biết từ chỗ Trương Cao Lệnh rằng Trương Tiểu Nguyên hồi đầu năm có mắc một trận bệnh nặng, vì thế dặn dò Lục Chiêu Minh rất nhiều, bảo hắn chăm sóc tốt cho tiểu sư đệ thể yếu.
Lục Chiêu Minh xưa nay không hề tươi cười, Trương Tiểu Nguyên lại không nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ mong được tránh xa hắn một chút, nên suốt dọc đường hai người chẳng nói được mấy câu.
Vương Hạc Niên thì chăm sóc Trương Tiểu Nguyên rất chu đáo. Sư môn cách nơi Đại Hội Luận Kiếm không quá xa, họ sống trong núi, suốt đường đi quả thật là non xanh nước biếc. Chỉ là Trương Tiểu Nguyên đi đến mức đau cả chân. Cứ như vậy vài ngày, cuối cùng họ cũng đến nơi. Y ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt là hai gian nhà tranh rách nát, mấy mẫu ruộng trồng rau thưa thớt, ngoài cổng viện còn buộc một con lừa già rụng mất nửa bộ lông. Trông chẳng giống một môn phái giang hồ chút nào, rõ ràng chỉ là một hộ nông dân.
Trương Tiểu Nguyên ngẩng đầu nhìn mái nhà tranh thủng một lỗ lớn, thầm nghĩ.
Vẫn là loại nông dân khá nghèo.
Vương Hạc Niên cũng ngẩng đầu nhìn mái nhà, không khỏi nhíu mày, nói: “Sao mái nhà lại dột thế này, Chiêu Minh, lát nữa con dẫn Tiệm Vũ đi vá lại một chút.”
Trương Tiểu Nguyên quay đầu lại, thấy Lục Chiêu Minh đang nhẹ nhàng xoa đầu con lừa già, một tay vẫn cầm quả lê rừng hái trên đường, đã bị con lừa lén nhai mất hơn nửa. Mãi một lúc sau hắn mới gật đầu, nói: “Vâng.”
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy vị sư huynh này của mình không chỉ lạnh nhạt, hình như còn... có chút ngơ ngơ.
Lúc này vừa đúng giờ cơm, Vương Hạc Niên hít một hơi thật sâu, lại nói: “Con dẫn Tiểu Nguyên đi gặp sư thúc trước, ăn cơm xong rồi hẵng lo chuyện mái nhà.”
11.
Trương Tiểu Nguyên cùng Lục Chiêu Minh ngồi vào bàn cơm.
Cái bàn cơm này quả thật rất nhỏ, bốn người ngồi đã thấy chật chội vô cùng, nhưng người ăn cơm lại có đến năm người.
Trương Tiểu Nguyên nghĩ, mình là đồ đệ nhỏ nhất, đã làm đồ đệ thì đương nhiên phải chịu khổ. Thiếu mất một chỗ, vậy y đứng sang bên cạnh đợi một lát, lát nữa ăn cũng được.
Nhưng Lục Chiêu Minh kéo cánh tay y, ấn y ngồi xuống một chiếc ghế. Người lạ mặt duy nhất trong phòng bưng một cái ghế đẩu nhỏ, cầm bát cơm ngồi xổm bên ngưỡng cửa, vừa tò mò đ.á.n.h giá Trương Tiểu Nguyên, vừa thăm dò hỏi: “Sư huynh, đây chính là tiểu sư đệ mà các huynh lần này mang về sao?”
Lục Chiêu Minh đáp: “Phải.”
Vương Hạc Niên nắm tay Trương Tiểu Nguyên giới thiệu: “Tiểu Nguyên, đây là nhị sư huynh của con.”
Trương Tiểu Nguyên vừa vặn nhìn thấy trên đầu người kia hiện ra một dòng chữ.
[Tưởng Tiệm Vũ, đệ t.ử Vương Hạc Niên, tập kiếm mười ba năm, xếp hạng giang hồ 147.]
À, võ công này... lợi hại hơn đại tỷ rất nhiều nha.
Trương Tiểu Nguyên đang định đứng dậy chắp tay chào, bỗng thấy một người khác bưng thức ăn đi vào, vừa đi vừa nói: “Các người đi nhiều ngày như vậy, Chiêu Minh chắc đói gầy cả rồi.”
Lục Chiêu Minh: “...”
Vương Hạc Niên mở miệng giới thiệu: “Tiểu Nguyên, con phải gọi là sư thúc.”
[Xa Thư Ý, sư đệ đồng môn của Vương Hạc Niên, người giang hồ gọi là Phượng Minh Kiếm, xếp hạng giang hồ 41.]
Trương Tiểu Nguyên vội vàng hành lễ: “Sư thúc, nhị sư huynh.”
Xa Thư Ý cười nói: “Người một nhà hà tất phải khách khí như vậy, đường xa mệt mỏi chắc đói rồi chứ? Ngồi xuống ăn cơm trước đi.”
Trong giọng nói của Xa Thư Ý lúc nào cũng mang theo ý cười, tựa như gió xuân ấm áp, khiến lòng người thấy dễ chịu. Trương Tiểu Nguyên ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, nhìn hai đĩa thức ăn mà Xa Thư Ý vừa bưng lên, cải thảo đậu phụ, và một đĩa chỉ có vài con cá nhỏ cỡ ngón tay cái.
Nói chính xác ra là bốn con.
Xa Thư Ý hiển nhiên không hề biết Vương Hạc Niên lần này lại dẫn thêm một đồ đệ về, vốn chỉ chuẩn bị cơm cho bốn người. Cơm thì chia đều ra là có thể thêm được một bát, nhưng thức ăn này…
Trương Tiểu Nguyên không dám nhìn nghiêng, sợ làm Xa Thư Ý cảm thấy ngượng ngùng. Y bới một miếng cơm, hạt gạo khi vào miệng thô ráp, đương nhiên không thể sánh bằng món ăn y quen dùng, nhưng y không hề phàn nàn. Ngẩng đầu lên lần nữa, vừa vặn thấy Vương Hạc Niên gắp một con cá nhỏ vào bát y, ho khan một tiếng, nói: “Cá sông tanh quá, vi sư không quen ăn.”
Trương Tiểu Nguyên sửng sốt, lời cảm tạ còn chưa kịp thốt ra, Xa Thư Ý cũng gắp một con cá nhỏ vào bát y, cười tủm tỉm nói: “Đang tuổi lớn, ăn nhiều vào.”
Tưởng Tiệm Vũ ngồi trên ghế đẩu nhỏ ở khá xa, nói vọng lại: “Cá sinh hỏa, thịt sinh đàm, củ cải rau cải giữ bình an. Ta đột nhiên bị phong hàn rồi, không ăn cá được, sư đệ à, đệ ăn giúp ta đi.”
Nói xong câu đó, Tưởng Tiệm Vũ còn làm bộ ho khan hai tiếng, gắp một đũa cải thảo lên ăn, nháy mắt cười với Trương Tiểu Nguyên.
Lục Chiêu Minh vẫn mặt không biểu cảm, trực tiếp đổ hết chỗ cá nhỏ còn lại trong đĩa vào bát Trương Tiểu Nguyên, nói: “Ăn đi.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trong lòng y dâng lên sự cảm động khó tả. Đối với y, đây có lẽ là bữa cơm đạm bạc khó nuốt, nhưng giờ phút này, dù có sơn hào hải vị bày ra trước mắt, có lẽ cũng không khiến y động lòng bằng bữa cơm này.
Y nghiêm túc gật đầu, đang định cầm đũa lên…
“Ting.”
Trương Tiểu Nguyên ngơ ngác ngẩng đầu, bất ngờ thấy trên đầu sư thúc và nhị sư huynh, hiện thêm mấy chữ.
[Xa Thư Ý, đệ đệ của Xa Thư Từ, phú thương giàu nhất kinh thành; thiếu đông gia Tiền Long Bảo Trang, giàu nứt đố đổ vách, tài sản ngang quốc gia.]
[Tưởng Tiệm Vũ, trưởng t.ử của Tiên đế, lưu lạc giang hồ từ nhỏ, là huynh trưởng duy nhất của đương kim Thánh thượng, huyết mạch chính thống thiên t.ử.]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Khoan đã.
Mấy người các vị bị làm sao vậy!!!
Rủ nhau giả nghèo chơi à!
