Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 48
Cập nhật lúc: 25/02/2026 08:08
Lục Chiêu Minh bèn nói: “Không sao, sau này tìm tiếp.”
Trương Tiểu Nguyên kéo lấy cánh tay hắn, kiễng chân, phủi tơ liễu trên tóc hắn xuống, đưa ra trước mặt Lục Chiêu Minh, nói: “Đại sư huynh, huynh dính tơ liễu trên đầu kìa…”
Y còn chưa nói hết câu, đã thấy Lục Chiêu Minh cũng đưa tay ra, từ trên đầu y lấy xuống một nhúm tơ liễu.
Hai người nhìn nhau chốc lát, Trương Tiểu Nguyên không nhịn được bật cười.
Y bước vào trong nha môn, thấy ngay Triệu Thừa Dương được Bộc Dương Tĩnh và Thích Triều Vân tháp tùng đi ra. Đã gần buổi chiều, chắc bọn họ sắp đi tìm Lục Chỉ rồi. Trương Tiểu Nguyên dõi mắt nhìn bọn họ rời đi, trong lòng ít nhiều vẫn còn chút thấp thỏm bất an. Lục Chỉ lúc đó đã đồng ý sẽ không nói ra chuyện này, nhưng sau đó thì sao?
Y có chút sợ hãi.
---------------------
Trương Tiểu Nguyên về đến nha môn, bữa trưa y ăn không ngon, trong lòng lo lắng bồn chồn, đồ ăn ngon đến mấy cũng như nhai sáp. Đúng lúc này Văn Đình Đình bỗng nhiên đến.
Nàng chủ động ngồi xuống bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, làm lơ Lục Chiêu Minh ngồi đối diện, vẻ mặt đầy thần bí khó lường, khẽ nói với Trương Tiểu Nguyên: “Tiểu Nguyên, ngươi biết không!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên đã đoán được nàng muốn nói gì rồi.
Y biết, đương nhiên y biết hết rồi!
Tiêu Mặc Bạch và cẩu Hoàng đế có gian tình, hai người họ mới thật sự là một đôi.
Văn Đình Đình thần thần bí bí: “Sáng nay, ta thấy Tiêu Mặc Bạch ở trong phòng Triệu Thừa Dương!”
Trương Tiểu Nguyên: “Ồ…”
Văn Đình Đình: “Ngươi không ngạc nhiên sao!”
Trương Tiểu Nguyên nói nhỏ: “Bọn họ ở trong một gian phòng... thì sao chứ?”
Văn Đình Đình gật đầu: “Ta quên mất, ngươi không biết thân phận của bọn họ.”
Nàng nói xong câu đó, thở dài thườn thượt, cứ như có đầy bụng bí mật muốn chia sẻ với người khác, nhưng đến giờ lại không có chỗ nào để nói, thật sự khiến người ta buồn bực khó chịu.
Vừa mới đứng dậy đi ra ngoài vài bước, rất nhanh lại quay trở vào, ngồi xuống bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, nói nhỏ: “Tiêu Mặc Bạch đến rồi!”
Trương Tiểu Nguyên đang dùng đũa chọc chọc cơm trong bát. Y ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Tiêu Mặc Bạch bước vào, còn cười cười với bọn họ, vừa nói: “Không có người đưa cơm đến, ta qua đây xem sao.”
Văn Đình Đình nhỏ giọng lầm bầm: “Nha môn chúng ta đều tự mình đến đây ăn cơm mà, ngay cả Thích đại nhân cũng chưa từng kêu người đưa cơm bao giờ.”
Tiêu Mặc Bạch hình như cũng không tức giận lắm, chỉ nói: “Ở bên cạnh A Dương lâu quá rồi, khó tránh khỏi quen với những ngày có người hầu hạ chuyên biệt.”
Trương Tiểu Nguyên thấy rõ Văn Đình Đình trợn mắt trắng.
Y không muốn dây dưa vào cuộc tranh đấu kỳ quái đầy m.á.u tanh giữa mấy người này, thế là y cúi đầu, nghiêm túc chuyên chú ăn cơm trong bát của mình.
Cái bàn ăn cơm vốn dĩ cũng không lớn lắm, Văn Đình Đình chen chúc ngồi bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, Tiêu Mặc Bạch nhìn quanh một chút, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Lục Chiêu Minh.
Tiêu Mặc Bạch hiển nhiên rất hứng thú với Lục Chiêu Minh và Trương Tiểu Nguyên, hay nói đúng hơn, Tiêu Mặc Bạch rất hứng thú với giang hồ. Ngồi bên cạnh Lục Chiêu Minh, khó tránh khỏi tò mò hỏi thêm vài câu.
“Lục thiếu hiệp, ta chưa từng quen biết người giang hồ nào khác.” Tiêu Mặc Bạch nói, “Giang hồ của các vị... thật sự là ân oán phân minh, tiêu sái tự do đến vậy sao?”
Trương Tiểu Nguyên nuốt một miếng cơm: “...”
Đây là vấn đề kỳ quái gì vậy? Nghe cứ như không có gì để nói nên tìm chuyện đãi bôi vậy.
Còn Lục Chiêu Minh đang thất thần nhìn chằm chằm cái bát không của mình.
Hắn đã ăn cơm xong từ lâu, vốn định đợi Trương Tiểu Nguyên ăn xong rồi giám sát y đi xem kiếm phổ. Nhưng Trương Tiểu Nguyên ăn quá chậm, hắn không hay biết gì mà thất thần. Tiêu Mặc Bạch hình như đã hỏi hắn mấy câu, hắn một câu cũng không lọt tai.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, dù vấn đề Tiêu Mặc Bạch hỏi có hơi ngớ ngẩn, nhưng làm lơ hắn ta thì không hay lắm. Thế là y khẽ đẩy đẩy cánh tay Lục Chiêu Minh, nói nhỏ: “Đại sư huynh, hắn đang nói chuyện với huynh.”
Lục Chiêu Minh bỗng nhiên hoàn hồn.
“Hửm?” Lục Chiêu Minh nhìn Trương Tiểu Nguyên, “Ai đang nói chuyện với ta?”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Thật lòng mà nói, lúc mới quen đại sư huynh, Trương Tiểu Nguyên thấy đại sư huynh lạnh nhạt đáng sợ, còn giờ đây y đã hoàn toàn nắm rõ tính tình của đại sư huynh. Khi đại sư huynh mặt mày lạnh nhạt, rất có thể là đang thất thần. Y thậm chí cảm thấy, mình ít khi thấy thân thế quá khứ hay suy nghĩ trong lòng đại sư huynh hiện lên trên đầu, đại khái chỉ vì... thân thế quá khứ của đại sư huynh đơn giản sạch sẽ, không có bí mật gì, trong lòng cũng chẳng nghĩ gì cả.
Tiêu Mặc Bạch có vẻ rất xấu hổ.
Hắn khẽ ho một tiếng, hỏi lại: “Ta nghe kể chuyện giang hồ, khó tránh khỏi có chút tò mò.”
Lục Chiêu Minh: “Ồ.”
Tiêu Mặc Bạch: “...”
Tiêu Mặc Bạch đành mặt dày nói tiếp: “Các vị người giang hồ, hình như đa phần là kẻ trọng tình trọng nghĩa, hành tẩu giang hồ chữ nghĩa đi đầu, nghe thật khiến người ta có chút hâm mộ.”
Lục Chiêu Minh: “Ừm.”
Tiêu Mặc Bạch: “... Chẳng hay Lục thiếu hiệp có từng nghe qua chuyện lạ giang hồ nào không?”
Lục Chiêu Minh: "À?"
Tiêu Mặc Bạch: “...”
Tiêu Mặc Bạch quay ngoắt đầu đi, nhìn hai đĩa thức ăn kèm trước mặt, hít sâu một hơi.
Trương Tiểu Nguyên rất quen thuộc với vẻ mặt này.
Đây không phải là vẻ mặt Bộc Dương Tĩnh lộ ra vào mấy ngày trước khi Văn Đình Đình nói hắn ta ngay cả con chim cũng không bắt được sao?
Lòng tự trọng của nam nhân, tuyệt đối không thể nhận thua!
Tiêu Mặc Bạch quay đầu lại, chớp chớp mắt với Lục Chiêu Minh, lộ ra một nụ cười ngọt ngào.
Trương Tiểu Nguyên ngây người nhìn hắn, thấy Tiêu Mặc Bạch vốn dĩ chưa từng hiện chữ trên đầu, đột nhiên nhảy ra mấy dòng chữ to.
[Dung mạo: Quyến rũ mê người]
[Dung mạo đã tăng lên!]
[Dung mạo: Khuynh quốc khuynh thành tuyệt sắc mỹ nhân]
Ể?
Đây là cái gì?
Cái gì đã tăng lên?!
Trương Tiểu Nguyên nhìn về phía mặt Tiêu Mặc Bạch.
Khuôn mặt này so với vừa nãy... đâu có gì thay đổi đâu?
Y lại nhìn Văn Đình Đình và đại sư huynh, Văn Đình Đình mở to mắt nhìn chằm chằm mặt Tiêu Mặc Bạch, còn đại sư huynh vẫn đang nhìn chằm chằm cái bát không trước mặt mình, không chút phản ứng.
“Lục thiếu hiệp.” Tiêu Mặc Bạch dịu dàng nói, “Ngươi cũng đã nghe qua chuyện thú vị giang hồ nào chứ?”
Lục Chiêu Minh cuối cùng cũng nghiêng đầu nhìn hắn một cái, rồi cũng nghiêm túc đáp: “Không có.”
Tiêu Mặc Bạch: “...”
Tiêu Mặc Bạch đột nhiên xìu xuống.
“Ting.”
[Dung mạo: Khuynh quốc khuynh thành tuyệt sắc mỹ nhân]
[Dung mạo đã giảm xuống!]
[Tự tin đã giảm xuống!]
[Dung mạo: Ca ca ven đường]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Văn Đình Đình dụi dụi mắt mình, lộ ra biểu cảm khó hiểu không thôi.
