Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 7
Cập nhật lúc: 16/02/2026 05:01
16.
Trương Tiểu Nguyên lại vác cái bọc vải hoa của mình lên vai, theo sau sư phụ và sư thúc, cùng nhau xuống núi.
Dưới núi là một huyện thành, giờ đây trời đã tối mịt, trên phố ngoài tiếng gõ mõ của canh phu ra, đã không còn ai khác. Xa Thư Ý đi tìm một khách điếm, trong điếm chỉ còn lại ba gian phòng. Thế là họ chia nhau chỗ ở, sư phụ nói muốn cùng sư thúc hạ ván cờ, nên muốn ở chung một phòng với sư thúc, còn lại ba người bọn họ tự phân chia.
Trương Tiểu Nguyên nghĩ, theo thứ tự lớn bé, y nên ở chung với nhị sư huynh, rồi để lại gian phòng còn lại cho Lục Chiêu Minh.
Nào ngờ Lục Chiêu Minh đã nhanh tay hơn, kéo lấy cánh tay y, nói: “Ta ngủ với đệ.”
Tưởng Tiệm Vũ cười hì hì, gật đầu, bày ra vẻ mặt “ta biết ngay mà”.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, nhất định có bí mật to lớn không thể nói ra ở đây.
Y tuy đã dần quen biết đại sư huynh, nhưng Lục Chiêu Minh cứ trưng mãi cái vẻ mặt không hề mỉm cười đó, nếu chỉ có hai người, y hơi sợ. So với Lục Chiêu Minh, vẫn là nhị sư huynh nói chuyện câu nào cũng mang theo nụ cười dễ gần hơn.
Tưởng Tiệm Vũ lại đẩy y một cái, nói: “Ta ngủ ngáy, nếu đệ muốn nghỉ ngơi cho tốt, thì cứ ngủ chung với đại sư huynh đi.”
Trương Tiểu Nguyên quay đầu nhìn Lục Chiêu Minh, dường như muốn xác minh. Lục Chiêu Minh khẽ gật đầu, tiếp lời: “To hơn cả tiếng sấm.”
Trương Tiểu Nguyên không nhịn được hỏi: “Vậy bình thường các sư huynh…”
Trên núi chỉ có hai gian nhà, một gian bếp, một gian phòng ngủ. Nếu Tưởng Tiệm Vũ ngáy vang trời động đất, bình thường họ phải làm sao.
“Tiểu sư đệ không biết rồi.” Tưởng Tiệm Vũ thở dài, tủi thân nói, “Bình thường ta ngủ... là trên ghế dài trong bếp.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Huyết mạch hoàng thất, huynh trưởng của Hoàng thượng, vậy mà phải ngủ ghế dài.
Thật t.h.ả.m thương quá.
…
Trương Tiểu Nguyên ngoan ngoãn theo Lục Chiêu Minh lên lầu hai, căn phòng ở góc rẽ lầu hai. Y đã đi đường nhiều ngày, mắt đã ríu lại vì buồn ngủ, nhưng dọc đường gió bụi mịt mù, y cảm thấy trên người dơ bẩn cực kỳ, bèn nhờ tiểu nhị đưa nước nóng tới, vội vàng tắm rửa.
Không lâu sau, tiểu nhị lại mang thức ăn tới. Lục Chiêu Minh đứng ngoài bình phong gọi y, Trương Tiểu Nguyên quấn vội y phục chạy ra, còn chưa kịp đưa tay cầm đũa, đã thấy Lục Chiêu Minh hơi nhíu mày.
Biểu cảm đó trên mặt Lục Chiêu Minh không quá rõ ràng, nhưng cũng đủ khiến Trương Tiểu Nguyên hoảng loạn rụt tay về, vừa thầm trách trong lòng hành động vừa rồi của mình.
Sao y lại quên mất tôn ti trật tự nữa rồi!
Lục Chiêu Minh là đại sư huynh, ăn cơm cũng nên là hắn động đũa trước.
Nghĩ vậy, y càng thấy tồi tệ hơn.
Y... đã tắm trước Lục Chiêu Minh rồi, đại sư huynh có vui không nhỉ?
Nhưng Lục Chiêu Minh chỉ đưa tay ra, nhúm một lọn tóc từ vai y lên, xoắn xoắn trong tay, nhíu mày nói: “Còn ướt.”
Trương Tiểu Nguyên: “Hả?”
Y vừa mới tắm xong, tóc đương nhiên là ướt rồi.
Y đang định mở miệng, Lục Chiêu Minh đã quay người, giật lấy chiếc khăn trắng mà Trương Tiểu Nguyên vừa dùng để lau tóc khỏi tấm bình phong, ném lên đầu Trương Tiểu Nguyên, làm Trương Tiểu Nguyên giật nảy mình.
“Sư phụ nói đệ mấy hôm trước vừa mới sinh bệnh.” Lục Chiêu Minh mặt không biểu cảm, “Cẩn thận lại nhiễm phong hàn.”
Vẻ mặt hắn tuy lạnh nhạt, nhưng lời nói ra lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Trương Tiểu Nguyên ngẩn người nhìn hắn không nhúc nhích. Lục Chiêu Minh bèn chủ động đưa tay ra, lau tóc giúp Trương Tiểu Nguyên, rồi tầm mắt hạ xuống, thấy cổ áo Trương Tiểu Nguyên lỏng lẻo, không khỏi hơi nhíu mày, rất nghiêm túc kéo c.h.ặ.t cổ áo y lại, rồi nói: “Sư phụ bảo ta chăm sóc đệ, chính đệ cũng nên chú ý nhiều hơn.”
Mãi một lúc lâu Trương Tiểu Nguyên mới hoàn hồn, ngơ ngác gật đầu, không hiểu sao thấy mặt mình hơi nóng bừng, vội vàng tự mình tiếp lấy khăn lau tóc, vừa nói: “Đa… đa tạ đại sư huynh!”
Lớn đến từng này, ngoài nương ra, chưa từng có ai làm chuyện này cho y.
Y lại lén nhìn khuôn mặt Lục Chiêu Minh.
Lục Chiêu Minh thần sắc lạnh nhạt, thấy Trương Tiểu Nguyên đã nghe lời khuyên, bèn không nói thêm gì nữa. Hắn ngồi xuống bên bàn, ăn vài miếng cơm, rồi đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn về phía Trương Tiểu Nguyên, hỏi: “Đệ không ăn à?”
Trương Tiểu Nguyên vẫn còn đội chiếc khăn trắng hơi ướt trên đầu, vội vàng bưng bát cơm lên, không ngừng gật đầu nói: “Ăn! Ta ăn ngay đây!”
Trên Luận Kiếm Đài chỉ kịp vội vã liếc nhìn, sau đó lại vì vẻ mặt lạnh lùng của Lục Chiêu Minh mà không dám nhìn kỹ. Y không ngờ đại sư huynh của mình lại sinh ra đẹp đến thế, mà không hề có vẻ quyến rũ mê hoặc như Mai Lăng An. Đôi mày kiếm mắt sao đó, nhìn vào là biết ngay phong thái của một hiệp khách chấp kiếm.
Y không khỏi nhìn Lục Chiêu Minh thêm lần nữa, không ngờ lại bị Lục Chiêu Minh bắt gặp ngay. Hai người mắt đối mắt, Lục Chiêu Minh thần sắc lạnh như băng, dọa Trương Tiểu Nguyên rụt cổ lại, chuyên tâm nhìn chằm chằm hạt cơm trong bát, không dám nhìn thêm nữa.
17.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường.
Trương Tiểu Nguyên nhìn chiếc giường hẹp, nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề ngủ nghỉ đêm nay.
Dù y nhỏ tuổi hơn một chút, thì cũng chỉ thấp hơn Lục Chiêu Minh nửa cái đầu, dù sao cũng là hai đại nam nhân, chen chúc trên chiếc giường nhỏ thế này ư? Thật sự đủ chỗ ngủ sao?
Nhưng chưa đợi Trương Tiểu Nguyên nghĩ ra kết quả, Lục Chiêu Minh đã kê bàn ghế lại với nhau, vừa đủ nửa thân mình hắn. Hắn khoác áo ngoài lên bàn, trực tiếp nhảy lên trên, ngẩng đầu nhìn Trương Tiểu Nguyên, nói: “Ngủ.”
Trương Tiểu Nguyên do dự hỏi: “Đại sư huynh, huynh… ngủ ở đây?”
“Ngủ không nói chuyện.” Lục Chiêu Minh đã tắt nến, lạnh nhạt đáp, “Ngủ.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên trèo lên, cuộn chăn nằm trên giường, cảm thấy hơi ngại ngùng. Nhưng lăn qua lộn lại do dự một lúc, thì căn phòng bên cạnh đã vang lên tiếng ngáy long trời lở đất.
Nhị sư huynh không hổ là huyết mạch Chân Long, tiếng ngáy cũng giống như rồng gầm.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy đêm nay mình đừng hòng chợp mắt được.
Y nhắm mắt dưỡng thần nằm một lát, trằn trọc không ngủ được, bèn dứt khoát chống tay ngồi dậy, thậm chí còn lén nhìn Lục Chiêu Minh.
