Giang Hồ Tất Cả Đều Là Cao Thủ - Chương 85
Cập nhật lúc: 26/02/2026 04:04
Vừa nãy hắn còn đáng thương rơm rớm nước mắt, giờ mày nhíu lại, Trương Tiểu Nguyên đã thấy hắn hình như sắp khóc đến nơi rồi. Trương Tiểu Nguyên vốn đã chột dạ, giờ càng thấy mình lừa tên chưởng quầy nhiều tiền như vậy, lại còn muốn mang đi con bồ câu chí thân chí ái mà người ta nuôi lâu ngày, hành động này thật sự là tội ác tày trời, hệt như ác đồ ma giáo.
Hay là... trả lại ít tiền nhỉ?
Trương Tiểu Nguyên hơi do dự, y đang định mở miệng, chợt thấy chưởng quầy như đã hạ quyết tâm, mạnh bạo vén tấm vải hoa đó lên.
Y nhìn tấm vải hoa bay phấp phới giữa không trung, rồi từ từ rơi xuống, để lộ ra một cái l.ồ.ng sắt đã hơi cũ kỹ. Còn chưởng quầy vẻ mặt bi tráng kiên định, chỉ vào cái l.ồ.ng sắt đó nói: “Đại huynh đệ, đây chính là bồ câu của chúng ta, ngươi... ngươi chọn một con mang đi đi!”
Trương Tiểu Nguyên nhìn vào cái l.ồ.ng sắt đó.
Trong l.ồ.ng chen chúc đám bồ câu béo núc ních tròn ủm, nghiêng đầu nhìn y. Con nào con nấy trông... ít nhất cũng nặng từ một cân rưỡi đến hai cân, trên đầu thế mà cũng đồng loạt hiện ra chữ.
[Gụ gù.]
[Gụ?]
[Gụ gụ gù gù gù!]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Ồ.
Thì ra nuôi lâu quá rồi.
Ý là vậy đó hả?!
117.
Trương Tiểu Nguyên thò một ngón tay vào, luồn qua kẽ hở của l.ồ.ng sắt, chọc chọc vào bộ n.g.ự.c một con bồ câu béo.
Lông xù xù mềm mềm, cảm giác chạm vào khá tốt, nhìn cũng ngon mắt, hẳn rất thích hợp để làm món bồ câu quay.
Nhưng bồ câu thế này... thật sự gửi thư được sao?!
Y nhìn sang chưởng quầy, đưa ra nghi vấn.
Trương Tiểu Nguyên: “Nó béo quá rồi mà?”
Chưởng quầy chột dạ lau mồ hôi trên trán, nói: “Đừng... đừng nhìn chúng béo thế chứ! Chẳng qua là nuôi lâu quá rồi, lại ít bay thôi…”
Trương Tiểu Nguyên hỏi: “Nó thật sự bay lên được hả?”
Chưởng quầy gật đầu lia lịa: “Đại huynh yên tâm đi! Đây đều là giống tốt ở kinh thành đó, loại mà trong cung thích chơi nhất, tuy giờ trông béo, nhưng trước đây cũng được huấn luyện nghiêm ngặt, gửi vài phong thư, không thành vấn đề!”
Trương Tiểu Nguyên vô cùng nghi ngờ.
Chưởng quầy lại ho khan một tiếng, nói: “Đại huynh đệ, nếu ngươi không tin, chúng ta có thể thử bay mà…”
Hắn mở cửa l.ồ.ng sắt, bắt lấy một con béo nhất, mập nhất trông nặng đến những hai cân, hệt như một con gà con béo múp míp, mời Trương Tiểu Nguyên cùng hắn đi ra hậu viện.
Hắn cố sức ném con bồ câu béo lên trời, vừa tự tin đầy mình nói với Trương Tiểu Nguyên: “Đại huynh đệ, ngươi xem!”
Con bồ câu béo quả nhiên vỗ cánh hai cái, bay được vài bước, rồi rũ rũ đuôi, “rầm” một tiếng rơi xuống đất, vặn vẹo cái thân hình béo núc ních quay trở lại, nghiêng đầu nhìn hai người: “Gụ gù.”
Chưởng quầy: “...”
Gã tiểu nhị: “...”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
...
Trương Tiểu Nguyên yên lặng mở miệng.
“Gà nuôi trong bếp nhà ta.” Y từng chữ từng câu nói, “Bay còn cao hơn nó.”
Chưởng quầy: “...”
118.
Chưởng quầy không muốn nhận thua.
Dù sao cũng là bản thảo mới hiếm có ngàn năm có một, khó khăn lắm mới tự dâng đến cửa. Nếu cứ trơ mắt nhìn bản thảo mới đi mất, đừng nói Thảo công t.ử không tha thứ cho hắn, chính hắn cũng không tha thứ cho mình được!
Hắn bảo gã tiểu nhị khiêng cái l.ồ.ng chim ra hậu viện, hắn muốn thử bay từng con một!
Trong hậu viện đứng đầy đám bồ câu béo núc ních “gù gù gù” tìm thức ăn khắp nơi. Con bay cao nhất cũng chỉ bay ra khỏi đầu tường, còn chưa kịp bay hết một vòng đã lại bay về.
Chưởng quầy rơi vào tuyệt vọng.
Bản thảo mới của hắn... bản thảo mới mà “Giang hồ bí văn sao” khó khăn lắm mới có được...
Hắn c.ắ.n răng một cái, lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trương Tiểu Nguyên.
“Đại hiệp!” Hắn đổi cách xưng hô, nước mắt nước mũi tèm lem, như chỉ muốn nhào đến ôm lấy chân Trương Tiểu Nguyên, “Đại hiệp tin ta đi! Chúng nó chỉ béo một chút thôi, thật sự có thể gửi thư được!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Bồ câu béo thế này... y thực sự rất nghi ngờ.
Chưởng quầy nhìn ngang nhìn dọc, trong đám đó chọn ra một con ốm nhất, nhưng trông cũng khoảng một cân rưỡi, nhét vào tay Trương Tiểu Nguyên, nói: “Đại hiệp nhìn xem, cơ bắp hoàn hảo này!”
Con bồ câu không béo lắm đó: “Gụ gù!”
Nó ưỡn bộ n.g.ự.c béo núc ních ra, béo đến mức hoàn toàn không thấy được đường cong cổ.
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Chưởng quầy nắm lấy tay Trương Tiểu Nguyên, làm Trương Tiểu Nguyên rụt về phía sau một cái, nhưng chưởng quầy chỉ kéo tay y sờ sờ cánh con bồ câu đó.
Chưởng quầy: “Đại hiệp nhìn đôi cánh rắn chắc khỏe mạnh này!”
Con bồ câu không béo lắm đó: “Gụ gụ gù gù!”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Cái này có khác gì cánh gà sống mua ngoài phố đâu cơ chứ!
Chưởng quầy: “Giờ nó chỉ béo một chút thôi, trước đây nó thật sự biết bay mà!”
Trương Tiểu Nguyên nhìn ánh mắt đầy tha thiết của chưởng quầy, đành miễn cưỡng gật đầu.
Nhưng có tác dụng gì đâu chứ, dù biết bay, đó cũng là chuyện trước đây rồi.
Chưởng quầy: “Nó chỉ cần ốm đi một chút thôi, chỉ một chút xíu thôi!”
Chưởng quầy giơ tay lên, dùng ngón cái và ngón trỏ ước lượng một khoảng cách rất nhỏ, ý muốn nói, làm cho con bồ câu béo này ốm lại, thật sự là chuyện rất dễ dàng.
Trương Tiểu Nguyên có dự cảm không lành.
Y nhíu c.h.ặ.t hai hàng lông mày, hỏi: “Thế thì sao?”
Chưởng quầy c.ắ.n răng một cái, thò tay vào thắt lưng, lại làm Trương Tiểu Nguyên giật mình thêm lần nữa.
Nhưng chưởng quầy chỉ mò mẫm trong thắt lưng rất lâu, thế mà lại móc ra thêm hai tờ ngân phiếu nữa.
“Hay là đại hiệp cứ mang bồ câu về trước, để nó bình thường bay nhảy nhiều một chút, vài hôm sau là ốm lại ngay thôi!” Chưởng quầy nắm lấy tay Trương Tiểu Nguyên, nhét tờ ngân phiếu vào tay Trương Tiểu Nguyên, “Ta biết đại hiệp vất vả, đây... đây là tiền công cho đại hiệp!”
Trương Tiểu Nguyên ngây người nhìn lên đỉnh đầu chưởng quầy.
[Số dư thu chi “Giang hồ bí văn sao”: Thâm hụt]
[Bù lỗ tiền riêng: Hai trăm lượng]
Trương Tiểu Nguyên: “...”
