Giang Khinh Hứa - Chương 2

Cập nhật lúc: 22/08/2026 16:01

Huống hồ thời điểm anh chuyển tới còn đúng lúc học kỳ hai lớp 12 đang bước vào giai đoạn nước rút.

Bởi vậy đa số mọi người càng tin rằng anh chỉ bỏ tiền mới có thể chen vào.

Tuy nhiên chuyện học sinh mới chính là Thái t.ử gia nhà họ Tạ đã lan khắp trường ngay từ ngày đầu tiên anh xuất hiện.

Những lời đồn về anh liên tục được đăng trong nhóm chung của trường.

“Nghe gì chưa? Tạ Mộc Dã chuyển tới trường mình đấy, nghe bảo vì đ.á.n.h nhau ở trường cũ nên mới bị đưa về đây.”

“Trời ơi, thật hay giả vậy? Người như thế tới trường mình thì có khi đám côn đồ trường nghề bên cạnh chẳng còn dám bắt nạt tụi mình nữa!”

“Tạ Mộc Dã ở trường cũ nổi tiếng khó chọc, ai đụng vào là gặp họa, đ.á.n.h nhau cực kỳ dữ! Giờ chắc đám trường bên phải im hết.”

“Tạ Mộc Dã mà thèm quan tâm chuyện đó sao? Anh ta làm gì cũng tùy hứng, lấy đâu thời gian lo chuyện của người khác?”

“Không nói chuyện anh ấy có giúp hay không, nhưng phải công nhận đẹp trai thật. Nhìn như minh tinh ấy, chỉ có điều trông hơi dữ.”

4

Ai cũng nói Tạ Mộc Dã chẳng chịu học hành, tính tình lại kiêu ngạo và ngang ngược.

Muốn nói chuyện với anh thì nhất định phải cực kỳ cẩn thận.

Giáo viên chủ nhiệm thấy tôi là lớp trưởng nên giao nhiệm vụ chăm sóc học sinh mới, sau đó trực tiếp xếp tôi ngồi cùng bàn với anh.

Tạ Mộc Dã cứ thế trở thành bạn cùng bàn của tôi.

Ban đầu tôi thật sự rất sợ, luôn lo rằng nếu anh không vui sẽ trực tiếp đ.á.n.h tôi.

Nhưng dần dần, tôi phát hiện ngoại trừ việc thường xuyên ngủ trong giờ, anh chẳng làm chuyện gì quá đáng.

Thậm chí mỗi lần lớp cần khiêng đồ, anh đều âm thầm giúp tôi, đồng phục cũng ngày nào cũng mặc đầy đủ, chỉ là bộ đồ ngoan ngoãn ấy lên người anh vẫn mang một vẻ bất cần.

Tôi nhìn vết xước nơi khóe mắt anh rồi ngẩn người, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Bạn Tạ, vết thương ở khóe mắt là do đ.á.n.h nhau sao?”

Tạ Mộc Dã che đi vẻ tối tăm thoáng qua trong mắt, giọng thấp: “Không phải, bị mèo cào.”

Nhưng ngay giây sau, chẳng biết ai bật loa phát thanh, giọng tức giận của hiệu trưởng lập tức vang khắp trường:

“Tạ Mộc Dã lớp 12A1, giỏi lắm, một mình xử lý hết đám học sinh hư trường bên, à không, là mấy người đó… đều bị em dạy cho một trận!

Đám đó toàn loại lêu lổng ngoài xã hội, vậy mà em cũng dám một mình lao vào, gọi Tạ Mộc Dã lên văn phòng tôi ngay!”

Tôi đứng c.h.ế.t lặng, quay sang nhìn Tạ Mộc Dã rồi chỉ tay về phía loa phát thanh.

Cái tát vào lời nói dối đến nhanh thật!

Tạ Mộc Dã tránh ánh mắt tôi, kéo ghế rồi đứng lên.

Nhìn vẻ mặt anh thoáng xuất hiện chút mất tự nhiên, tôi không nhịn được bật cười.

Tóc Tạ Mộc Dã mềm và hơi bồng, nếu bước vào giới giải trí có lẽ sẽ thuộc kiểu “trai ngoan đáng yêu”.

Nhưng anh lại quá cao, gương mặt bình thường cũng lạnh, vì vậy nhìn vừa ngầu vừa khó gần.

Chỉ là dường như, anh ngoan hơn những gì tôi từng nghĩ.

5

Đám người ở trường nghề bên cạnh rất thích bắt nạt học sinh trường tôi, coi chúng tôi là những mọt sách yếu đuối, gặp được là kiếm chuyện.

Ngay cả tôi trước kia cũng từng bị chặn vài lần.

Thầy cô xử lý được một nhóm thì sau đó lại có nhóm khác xuất hiện.

Mọi người bực bội nhưng phần lớn chẳng ai dám làm gì.

Vậy mà bây giờ, Tạ Mộc Dã thật sự chạy sang dạy cho bọn họ một bài học, hơn nữa còn là một mình đi!

Nghe có hơi giống cốt truyện phim thanh xuân học đường.

Nhưng khi anh một mình đi về phía văn phòng hiệu trưởng, mỗi tầng anh đi qua đều vang lên tiếng reo hò phía sau.

Từ tầng này tới tầng khác.

Tạ Mộc Dã đút hai tay vào túi quần, cúi đầu đứng nghe hiệu trưởng mắng.

Cũng từ lần đó tôi không còn sợ anh nữa, thậm chí thỉnh thoảng còn nhìn khuôn mặt đẹp trai kia đến ngẩn người.

Gương mặt này thật sự quá phạm quy, chỉ cần nhìn vài lần tâm trạng cũng tự nhiên tốt lên.

Không biết có phải tôi nghĩ nhiều không, nhưng Tạ Mộc Dã dường như phát hiện tôi lén nhìn, chẳng những không tức giận mà còn kín đáo xoay người một chút.

Giống như đang ngầm nói với tôi: “Cứ nhìn cho rõ.”

Nhưng nét mặt anh vẫn lạnh nhạt như trước, đôi mắt đen chẳng để lộ cảm xúc gì, có lẽ thật sự chỉ là tôi tưởng tượng thôi!

Chỉ là tay áo đồng phục của anh thường xắn đến khuỷu, cổ tay có đường gân mờ, ngón tay lại thon dài, nhìn thế nào cũng rất hút mắt.

Khoan, mình đang nghĩ linh tinh gì vậy?

Tôi lập tức lắc mạnh đầu, ép suy nghĩ quay về hiện tại, ánh mắt lại rơi xuống lá thư tình Chu Trạch đang cầm.

Ở phía đối diện, mắt Tạ Mộc Dã tối như mực, tôi cố ý tránh sang chỗ khác, không nhìn anh thêm nữa.

Tạ Mộc Dã có gì mà phải sợ?

Anh chẳng qua chỉ là bạn cùng bàn của tôi, hơn nữa chúng tôi cũng chỉ ngồi cạnh nhau đúng một học kỳ.

Cho dù mọi người đều nói Tạ Mộc Dã đáng sợ, nhưng trong khoảng thời gian làm bạn cùng bàn, ngoài lạnh lùng và ít nói thì anh chẳng làm gì khiến tôi phải sợ.

Thậm chí đôi lúc còn hơi… ngoan.

Tôi việc gì phải sợ anh?

Nghĩ kỹ lại, chắc hôm nay tâm trạng anh không tốt nên mới trông lạnh lẽo hơn bình thường thôi?

6

Không nghĩ thêm nữa, tôi nghiêm túc nhận lá thư từ tay lớp trưởng rồi lịch sự mỉm cười: “Cảm ơn lớp trưởng, về nhà tôi sẽ đọc kỹ.”

Cả vành tai lớp trưởng lập tức đỏ lên: “Giang… Giang Khinh Hứa, cậu nhất định phải đọc nhé.”

Tôi cong mắt cười rồi gật đầu: “Ừ, nhất định.”

Không ngờ lời vừa dứt.

Tạ Mộc Dã đang ngồi giữa phòng bỗng bật ra một tiếng cười rất khẽ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.