Giang Lệnh Nghi - Chương 6
Cập nhật lúc: 08/09/2026 06:05
Bà nhìn thẳng Tạ Kinh Hàn, giọng đầy mỉa mai.
"Tạ Kinh Hàn, huynh trưởng của ngươi c.h.ế.t thật đúng lúc."
Người trong phòng đồng loạt cúi đầu.
Tấm lưng Tạ Kinh Hàn cứng đờ.
Mùi t.h.u.ố.c đắng trên người hắn lại theo đó lan ra, nồng hơn trước.
Thái phi thậm chí chẳng buồn liếc hắn lấy một cái.
"Từ hôm nay, sổ sách cùng toàn bộ của hồi môn trong nội viện Tạ gia giao cho Thiếu phu nhân kiểm kê."
"Bên cạnh đó, Thẩm Khinh Loan cấm túc ba ngày, chép Nữ Giới."
Thẩm Khinh Loan ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt chẳng khác nào vừa bị tát một cái thật mạnh.
"Thái phi."
"Còn khóc nữa thì chép đủ ba mươi ngày."
Nàng ta lập tức im bặt.
Đây vốn phải là chuyện khiến ta vui mừng.
Nhưng câu nói tiếp theo của Thái phi lại khiến chút vui vẻ ấy tan biến sạch sẽ.
"Thiếu phu nhân đã có bản lĩnh như vậy, chuyện cải giá tạm thời gác lại."
"Tạ gia không thể một ngày thiếu chủ mẫu."
Nụ cười trên môi ta chậm rãi nhạt đi.
Tạ Kinh Hàn ngẩng đầu.
Trong mắt hắn thoáng hiện lên một tia d.a.o động.
Hứa Nghiễn đột nhiên lên tiếng:
"Thái phi, Tạ gia không thể thiếu chủ mẫu là một chuyện."
"Còn Lệnh Nghi có được cải giá hay không lại là chuyện khác."
Thái phi đưa mắt nhìn hắn.
"Ngươi là ai?"
Hứa Nghiễn chắp tay hành lễ.
"Là người muốn cầu cưới nàng."
Cả phòng khách lập tức im phăng phắc.
Chiếc khăn trong tay Thẩm Khinh Loan bị nàng ta vò đến nhăn nhúm.
Bàn tay Tạ Kinh Hàn cũng đã đặt lên chuôi đao.
Ta còn chưa kịp lên tiếng thì một tiểu nha hoàn của phủ Thái phi hốt hoảng chạy vào, quỳ sụp xuống đất.
"Thái phi, trong cung vừa truyền chỉ."
"Vụ án cũ ở Bắc Cảnh được xét xử lại."
"Liên quan đến chuyện Tạ Đại tướng quân t.ử trận năm xưa, triều đình yêu cầu Tạ Nhị gia lập tức nhập cung đối chất."
Sắc mặt Tạ Kinh Hàn lập tức biến đổi.
Ta ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ miếng ngọc bội trong tay áo hắn.
Mùi m.á.u rỉ.
Mùi Trầm Thủy Hương.
Và cả mùi Hợp Cẩn Hương mà chính tay ta từng điều chế cách đây hai năm.
Ta nhìn thẳng vào hắn, từng chữ hỏi rõ ràng:
"Tạ Kinh Hàn, huynh trưởng của ngươi rốt cuộc đã c.h.ế.t như thế nào?"
Hắn không trả lời.
Ngay cả Thái phi cũng chuyển ánh mắt sang hắn.
Tạ Kinh Hàn siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội trong tay.
Một hồi lâu sau, hắn mới trầm giọng nói:
"Về phủ rồi nói."
Ta khẽ cười.
"Lại muốn ta chờ sao?"
Trong mắt hắn hiện lên một thứ cảm xúc mà ta không thể hiểu nổi.
"Lệnh Nghi, đừng hỏi chuyện này ở đây."
Hứa Nghiễn bất ngờ bước lên, chắn trước mặt ta.
"Nàng ấy muốn hỏi thì cứ hỏi ngay tại đây."
"Tạ Nhị gia đang sợ điều gì?"
Tạ Kinh Hàn lạnh lùng nhìn hắn.
"Ngươi biết chuyện gì?"
Hứa Nghiễn đặt một gói hương liệu lên bàn.
"Ta chỉ biết một chuyện."
"Người đã c.h.ế.t sẽ không có mùi t.h.u.ố.c của người sống."
Vừa dứt lời, chiếc khăn tay trong tay Thẩm Khinh Loan tuột khỏi tay nàng ta, rơi xuống nền đất.
Tạ Kinh Hàn đột nhiên quay sang nhìn nàng.
Ta cũng nhìn nàng.
Thẩm Khinh Loan mấp máy môi.
"Ta không biết."
Nàng ta biết.
Ít nhất, nàng ta biết một phần sự thật.
Ta bước lên trước một bước.
"Thẩm Khinh Loan, hai năm trước cô quỳ ngoài cửa, khóc lóc nói Tạ gia cần ta chống đỡ."
"Khi ấy ta đã tin cô."
"Vậy bây giờ cô nói cho ta biết, người mà ta đã thủ tiết suốt hai năm qua rốt cuộc là ai?"
Thẩm Khinh Loan lùi lại, nép sau lưng Tạ Kinh Hàn.
"Tỷ tỷ, đừng ép muội."
Ta nhìn nàng ta.
"Ta không phải tỷ tỷ của cô."
Thái phi đập mạnh tay xuống tay vịn của sập mềm.
"Nói."
Tạ Kinh Hàn nhắm mắt lại.
Khi mở miệng, giọng hắn đã khàn đặc.
"Trận chiến ở Bắc Cảnh năm đó, huynh trưởng quả thực mất tích."
"Trong quân khi ấy nhất định phải có người c.h.ế.t thì mới có thể ổn định tình hình."
Ta hỏi:
"Vậy nên ngươi mặc giáp của huynh ấy, mang theo khóa ngọc của huynh ấy, trở về rồi giả làm người thúc đệ của chính mình sao?"
Hắn im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Sắc mặt tất cả những người có mặt trong phòng đều thay đổi.
Chuỗi tràng hạt trong tay Tần ma ma bỗng đứt mất một hạt.
Viên hạt tròn lăn trên nền đất, dừng ngay bên chân ta.
Ta không cúi xuống nhặt.
Chỉ cảm thấy chuyện này thật nực cười.
"Ngươi giả làm thúc đệ của huynh trưởng."
"Trong hai năm đó, ngươi lại cưới Thẩm Khinh Loan."
"Vậy ta là gì?"
Tạ Kinh Hàn nói:
"Mối hôn sự đó không tính."
Thẩm Khinh Loan đột nhiên ngẩng đầu.
"Kinh Hàn."
Tạ Kinh Hàn không nhìn nàng ta.
Ta nhìn hai người trước mặt.
Một người lừa dối ta.
Một người cũng bị hắn lừa.
Hóa ra trong phủ này chẳng có ai thực sự là người thắng.
Chỉ có người ngốc hơn mà thôi.
Thái phi lạnh lùng buông một câu:
"Hoang đường."
Nội thị trong cung vẫn đang chờ bên ngoài.
Tạ Kinh Hàn không thể tiếp tục trì hoãn.
Hắn đi đến trước mặt ta, hạ thấp giọng.
"Lệnh Nghi, đợi ta trở về."
"Ta sẽ giải thích."
Ta nhìn hắn.
"Giải thích chuyện ngươi còn sống?"
"Hay giải thích chuyện ngươi cưới người khác?"
"Hoặc giải thích vì sao ngươi bắt ta phải thủ tiết vì ngươi?"
Tạ Kinh Hàn lập tức nghẹn lời.
Ta lấy chiếc vòng ngọc đã nứt từ trong tay áo ra, đặt vào lòng bàn tay hắn.
"Tạ Kinh Hàn."
"Đồ đã vỡ rồi, chẳng ai còn muốn giữ nữa."
Hắn siết c.h.ặ.t chiếc vòng.
Mu bàn tay nổi rõ những đường gân trắng bệch.
Hứa Nghiễn nhẹ nhàng nắm lấy góc áo ta.
"Đi thôi?"
Ta nhìn Tạ Kinh Hàn lần cuối.
Hắn vẫn đứng đó, trông như một người cuối cùng cũng bị lột bỏ lớp vỏ ngụy trang mà mình đã khoác lên suốt bao lâu nay.
Ta nói:
"Đi."
Ra khỏi phủ Thái phi, Hứa Nghiễn lập tức buông tay.
Ta quay sang hỏi hắn:
"Sao ngươi biết người c.h.ế.t không có mùi t.h.u.ố.c?"
Hắn khẽ cười.
"Ngửi ra thôi."
"Khứu giác của ngươi cũng nhạy như vậy?"
"Vẫn không bằng nàng."
"Vậy ngươi là ai?"
Hắn cúi đầu, đưa gói đinh hương trong tay cho ta.
"Chưởng quỹ tiệm hương."
Rồi hắn lại bổ sung:
"Tạm thời là vậy."
Người này quả nhiên đầy rẫy bí ẩn.
