Giăng Lối Xuống Vực Sâu - 8

Cập nhật lúc: 29/06/2026 03:01

Tôi lặng lẽ cúp máy. Tôi biết chắc chắn giữa anh ta và người phụ nữ kia đã xảy ra vấn đề.

Nhưng những điều đó không còn liên quan đến tôi nữa. Chuyện quá khứ, cứ để nó nằm lại trong quá khứ.

Tôi bắt đầu bắt tay vào thu dọn di sản duy nhất mẹ để lại, một ngôi nhà bốn gian cũ kỹ ở vùng quê. Đứng giữa sân cỏ mọc quá nửa, tôi như thấy hình bóng mình thời thơ ấu đang tung tăng chạy nhảy.

Có lẽ... các con tôi cũng có thể nối bước dấu chân xưa, tìm thấy một tấc an yên nơi này.

Số tiền kia cũng đủ để che chở cho chúng qua những ngày giông bão, bảo hộ chúng suốt một đời.

Tôi thuê người lợp lại mái, quét vôi lại tường.

Vào một ngày cuối tuần trời quang mây tạnh, tôi đến nhà ông bà nội đón con.

Tại đó, tôi đã gặp Chu Trầm. Anh ta trông tàn tạ đến mức không ra hình người, ánh sáng trong đôi mắt đã tắt ngấm.

"Giang Dao." Giọng anh ta khàn đặc: "Có rảnh để nói chuyện một chút không?"

Tôi xua tay, ôm c.h.ặ.t bọn trẻ: "Không đâu, lợn và ch.ó ở nhà vẫn đang đợi tôi cho ăn."

Đúng vậy. Hiện tại trong mắt tôi, anh ta còn chẳng bằng loài ch.ó, lợn.

"Cô... cô lấy đâu ra lợn với ch.ó?"

Tôi không trả lời, trực tiếp bế con lên xe rồi khởi động máy.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh ta đứng ngẩn ngơ tại chỗ càng lúc càng nhỏ bé. Giống như cuộc hôn nhân đầy m.á.u me của chúng tôi, cuối cùng đã bị bỏ lại phía sau thật xa, không bao giờ đuổi kịp nữa.

Một ngày nọ, có một số điện thoại lạ gọi đến.

"Ai đấy?"

"Chào cô, tôi là Vi Vi."

Hơi thở tôi chợt ngưng trệ. Vi Vi. Cái tên "tâm đầu ý hợp" từng khiến Chu Trầm vứt bỏ gia đình mà chạy theo đó.

"Vở kịch sắp hạ màn rồi, cô mới nhớ ra phải lên sân khấu sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát: "Gặp nhau một chút được không?"

"Có gì nói thẳng đi, lợn ch.ó nhà tôi còn đang đợi cho ăn."

Cô ta nghẹn lời, giọng điệu dịu xuống: "Trong 120 vạn mà Chu Trầm đưa cho cô lúc trước, có 30 vạn là của tôi. Bây giờ tài chính của anh ta đổ bể rồi, cô đã cầm tiền rồi, có thể đón người về, rồi trả lại số tiền đó cho tôi được không?"

Tôi suýt chút nữa thì tức đến bật cười.

"Cái loại dưa chuột thối bị người đời ghét bỏ này, mà cô vẫn coi như báu vật muốn tống khứ lại cho tôi à? Anh ta đã tình nguyện bán thân lấy tiền cho tôi tiêu, thì tôi cứ việc nhận thôi. Cái phúc phận này cô cứ tự mình giữ lấy đi."

"Cô!" Cô ta nghẹn lời, rồi chuyển sang đe dọa: "Đừng ép tôi! Thu nhập hiện tại của anh ta đều dùng để lấp lỗ hổng rồi. Nếu tôi đến công ty anh ta làm loạn, khiến anh ta mất việc, thì đừng ai hòng có kết cục tốt đẹp!"

Một nơi nào đó trong đáy lòng tôi chợt rung động. Những gì cô ta nói, không phải là không có lý.

"Vậy thì." Giọng tôi lạnh đi đột ngột: "Xin cô tuyệt đối đừng nương tay với anh ta. Đúng lúc để anh ta hoàn toàn biến thành một kẻ nợ xấu, 30 vạn này của cô, cũng coi như c.h.ế.t đúng chỗ."

Nói xong, tôi cúp máy cái rụp.

Sau này, nghe tin từ những người bạn chung, cô bồ nhí không đòi được nợ, đã làm đơn kiện Chu Trầm ra tòa.

Mọi thứ anh ta dày công vun đắp, cuối cùng cũng bị nghiền nát tan tành giữa hai người phụ nữ do chính tay anh ta lựa chọn.

Điều này chẳng liên quan gì đến trả thù, đây là nhân quả.

Khi nhận được giấy triệu tập của tòa án, tôi chỉ thấy thật hoang đường.

Người phụ nữ tên Vi Vi kia khởi kiện Chu Trầm vì tội nợ cô ta 30 không trả.

Còn tôi, với tư cách là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, đã bị triệu tập đến tòa.

10

Bước vào tòa án, lòng tôi bình lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hai người bọn họ đối với tôi, sớm đã là món nợ từ kiếp trước.

Lâm Vi ở ghế nguyên đơn, tỏ vẻ đáng thương, kể lể về việc Chu Trầm đã khẩn khoản cầu xin cô ta cho vay tiền xoay vòng thế nào, hứa hẹn rằng sau khi ly hôn sẽ trả lại cho cô ta ra sao.

Chu Trầm ngồi ở ghế bị đơn với gương mặt xám ngoét, suốt cả phiên tòa không dám nhìn thẳng vào tôi.

Cho đến khi thẩm phán hỏi tôi: "Bị đơn Giang Dao, cô có biết về khoản vay 30 vạn mà nguyên đơn đưa ra không?"

Tôi ngước mắt, giọng điệu thong dong: "Tôi hoàn toàn không biết gì về việc này. Cho đến tận giây phút ngồi ở đây, tôi thậm chí còn không biết giữa họ tồn tại một khoản giao dịch tiền bạc lớn đến thế."

Ngay khoảnh khắc lời tôi vừa dứt, Chu Trầm đứng bật dậy: "Thưa thẩm phán! Tôi có bằng chứng mới!"

Trong tay anh ta nắm c.h.ặ.t xấp sao kê ngân hàng và hóa đơn dày cộp: "Hai năm qua, số tiền tôi chi cho Lâm Vi còn nhiều hơn 30 vạn! Tất cả những thứ này đều là tài sản chung của vợ chồng tôi và Giang Dao!"

Chu Trầm giao nộp tài liệu, bắt đầu điên cuồng c.ắ.n xé người tình cũ: "Tháng 3 năm 2022, mua cho cô ta chiếc túi hàng hiệu trị giá 5 vạn. Tháng 8, đưa cô ta đi du lịch châu Âu, chi phí 8 vạn. Năm 2023, em trai cô ta đi học, tôi chuyển 10 vạn, còn vô số khoản chuyển khoản khác, 5200, 13140... cộng tất cả lại, đã vượt quá 50 vạn! Vì vậy, số tiền 30 vạn cô ta yêu cầu, căn bản là để hoàn trả cho những tổn thất của tôi!"

Cả phiên tòa lặng ngắt như tờ.

Còn tôi, đứng đó như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giăng Lối Xuống Vực Sâu - Chương 8: 8 | MonkeyD