Giang Lưu Thạch Bất Chuyển - Chương 8

Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:11

13

Sau một phen dùng hình tra khảo, chúng ta đã tìm thấy muội muội thực sự. 

Nàng ấy đã c.h.ế.t ngay ngoài thành kinh thành, cách nhà chỉ vài bước chân. Nàng bị chôn mọt cách vội vã dưới gốc cây hoa lê, t.h.i t.h.ể đã thối rữa. 

Ta không còn cơ duyên được nhìn thấy bộ dáng lúc trưởng thành của nàng nữa. 

Nhớ lại nhiều năm về trước. 

Tỷ tỷ bé nhỏ cũng từng bế muội muội lên, bẻ một cành hoa lê nở rộ nhất trên cành. 

"Cái này tặng tỷ tỷ, tặng tỷ tỷ tuyệt vời nhất trên đời!" 

Nắng chiều chiếu rọi trên sân, sắc hoàng hôn nhuộm vàng rực rỡ. Bàn tay lớn dắt lấy bàn tay nhỏ, tựa hồ như cả thiên hạ đã thu nhỏ lại trong đó. 

Ta nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài nơi khóe mi. 

Mọi sự vô lý đều đã có lời giải thích. Người lương thiện, cho dù rơi vào cảnh tù tội cũng sẽ không biến thành một kẻ mang bộ mặt đáng ghét. 

Chẳng trách ả ta lại đuổi cùng g.i.ế.c tận ma ma, lại trăm phương ngàn kế muốn thay thế vị trí của ta. Chỉ vì chúng ta đều từng nghi ngờ ả ta. 

Mẹ nghe tin chạy tới, chỉ sau một đêm như già đi mười tuổi. Bà khom người, run rẩy gom lại đống xương trắng. 

"Mẹ đến muộn rồi, Ức Như, mẹ đến đưa con về nhà..." 

Ta nhờ người của quan phủ trông nom, rồi một mình trầm mặc rời đi. 

"Ý Hoan." Mẹ đột nhiên gọi ta. 

Ta ngoảnh đầu lại. 

Bà thẫn thờ nhìn ta, trong đôi mắt không còn trẻ trung ấy, đã không thể trào ra thêm một giọt lệ nào nữa. 

"Ý Hoan, mẹ dường như... chẳng bảo vệ tốt được đứa con nào cả." 

Gió thổi qua xào xạc. Có chiếc lá rơi xuống giữa hai người chúng ta, tạo thành hai ranh giới phân định rõ ràng. 

Ta gật đầu chào bà một cái thật nhạt, không nói lời nào. 

"Phu nhân, trời lạnh rồi, vẫn nên mau ch.óng về nhà thôi." 

Tròng mắt tiều tụy của mẹ động đậy. Bà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, miệng lẩm bẩm: "Nhà... ở đâu chứ?" 

Phụ nhân kia hoang mang tự vấn chính mình. Bà đã rất già rồi, không thể đi về được ngôi nhà trong ký ức nữa. 

Ngày trước, hai đứa trẻ thơ nô đùa rượt đuổi dưới gốc cây lê, từ tiểu thiện phòng thoang thoảng mùi gạo nếp hấp bánh, đứa trẻ từ phía sau bịt mắt bà đòi bà đoán xem là ai. 

Những ngày tháng đó, theo một lần buông tay đã mãi mãi không thể quay trở về được nữa. 

"Giá ——" 

Ta chấm nhẹ khóe mắt, thúc ngựa rời đi. 

Còn về kẻ mạo danh kia. 

Ả ta bị giam giữ ở nơi sâu nhất trong nhà lao của Đại Lý Tự, ả sẽ được như nguyện, giống như một vũng bùn lầy lội sống được lâu dài mãi mãi.

14

Sau khi trở về thư viện, ta suy sụp mất mấy ngày. Không lâu sau, kết quả kỳ khảo hạch được yết bảng, ta đậu nhất bảng. 

Trưởng công chúa dùng lá ngải cứu quét một vòng quanh người ta. Bà trao quan phục vào tay ta, an ủi nói: "Đứa trẻ ngoan, trên chặng đường vừa qua, chắc chắn con đã phải chịu khổ cực lắm rồi." 

Đáp lời tạ ơn, bà cho phép ta được đòi một phần thưởng. 

"Thập Tam nhờ ơn điện hạ dày công chiếu cố, đã là vạn hạnh, không dám mong ước gì thêm." 

Trưởng công chúa "phì" một tiếng: "Khách sáo cái gì!" 

Bà nhướng mày, lôi Kỳ Tuế Niên đang đứng sau bình phong ra. 

"Nhi t.ử này của ta tuy là một đứa ngốc nghếch nhưng lại có được nhân phẩm của một nữ lang, thể cách của một con chim ưng dũng mãnh. Thẩm đại nhân lấy nó, bảo đảm sẽ không chịu thiệt!" 

Kỳ Tuế Niên ngượng ngùng đưa tay gãi tóc: "Haha, con thật sự tốt đến thế sao." 

Ta liên tục chối từ: "Điện hạ, điều này không thể được, công t.ử dù sao cũng là nhi t.ử của ngài..." 

Trưởng công chúa phất tay lớn, cắt lời ta: "Không sao, bổn cung còn có rất nhiều nhi t.ử khác!" 

Tiếp theo, bà hạ giọng, mỉm cười đầy thâm ý với ta. 

"Thẩm Thập Tam, con đường này bổn cung đã trải sẵn cho con, đi hay không đi, toàn bộ phụ thuộc vào sự lựa chọn của con." 

Ta mím c.h.ặ.t môi, chỉ trong vài nhịp thở đã đưa ra quyết định. 

"Thập Tam, chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của điện hạ!" 

Trưởng công chúa rất giỏi tâm thuật, một lang quân xuất chúng nhường này tất nhiên không phải là tặng không cho ta. 

Trên triều đường, phe phái do Đại Trưởng công chúa đứng đầu ủng hộ Lục công chúa làm Hoàng thái nữ. Đối lập với phe này, chính là phe cánh của Đại hoàng t.ử. 

Với sự tồn tại của Kỳ Tuế Niên, ta mặc nhiên được liệt vào vây cánh của Lục công chúa. Vài năm sóng gió cuộn trào, nữ đế đầu tiên của Đại Thịnh đăng cơ. 

Nhờ vào công trạng phò tá, bệ hạ phong ta làm Thừa tướng, lệnh cho ta tiêu diệt sạch phe địch. 

Năm xưa Bùi gia thuộc phe phái của Đại hoàng t.ử, nên Bùi Phong cũng ở trong số đó. Trong ngục tối, nam nhân mang gông cùm, bộ dạng đã hấp hối. 

"Ý Hoan, cuối cùng nàng cũng chịu đến gặp ta rồi sao..." 

Hắn ngước đôi mắt lên, nở nụ cười thê lương khốn khổ. 

"Năm xưa nếu ta không đui mù, liệu mọi chuyện có khác đi không?" 

Bao năm trôi qua, cảnh vật đổi dời người cũng khác, chí khí của thiếu niên năm nào đã trở thành quá vãng. Ta nhìn hắn ta từ trên cao, mặt không biểu cảm tuyên án lưu đày. 

"Sự tình đến nước này, ngươi nên buông bỏ đi thôi." 

Hắn nhắm mắt lại, lệ rơi trong thầm lặng. Lúc bước ra ngoài, gió bắt đầu thổi, lạnh đến mức ta khẽ co vai lại. 

May thay, trong nhà đã sớm có người đứng đợi sẵn. 

"Thập Tam, cuối cùng nàng cũng về rồi!" 

Kỳ Tuế Niên đi chân trần chạy từ trong nhà ra, trùm chiếc áo choàng lên vai ta. 

"Hôm nay có mệt không, mặc áo có đủ ấm không, có lại trèo tường đi đường tắt về nhà không đấy?" 

Chàng vẫn hệt như trước đây, thích càm ràm lải nhải đủ thứ chuyện. 

Ngước mắt nhìn, trên bếp lò nhỏ đang hâm nóng một thố canh đậu đỏ, quyện với mùi vỏ quýt thơm ngát lan tỏa khắp căn phòng. 

Kỳ Tuế Niên hớn hở nói: "Ta đi múc canh cho thê chủ!" 

Đêm trừ tịch ấm áp, pháo nổ lách tách giòn tan. 

Chí khí thiếu niên đã không còn, nhưng vinh quang sẽ mãi trường tồn. 

Mọi chuyện, cuối cùng rồi sẽ tốt đẹp!

[HẾT]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giang Lưu Thạch Bất Chuyển - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD