Giang Thượng Tình Vân - Chương 8
Cập nhật lúc: 21/06/2026 15:02
Có một lần, phu nhân của Lễ bộ Thị lang nắm tay ta, cười híp mắt nói:
"Lý cô nương, chất liệu bộ y phục này của cô nương thật tốt, là Thục cẩm phải không? Cũng chỉ có cô nương mới xứng với loại vải tốt thế này."
Ta còn chưa kịp mở miệng, nương t.ử của Công bộ Viên ngoại lang bên cạnh đã tiếp lời:
"Chẳng phải sao, Lý cô nương da trắng, mặc gì cũng đẹp."
"Lần trước bộ màu xanh lục thuần khiết kia, ta vừa nhìn đã ưng ngay, về nhà bảo tú nương làm theo một bộ, mà sao mặc vào cứ thấy không đúng vị."
Ta nói: "Loại vải đó không được tốt lắm, có lẽ không hợp với phu nhân."
Nàng ta cười đến híp cả mắt: "Phải phải, Lý cô nương thật tinh tường."
Nói xong ta liền ngẩn ra.
Lời này sao lại thốt ra từ miệng ta được nhỉ? Trước kia ta đâu dám nói chuyện với người ta như thế!
Nhưng người ta không giận, còn gật đầu tán thưởng.
Lâm Hải Dao cũng tới, lần này không hề mỉa mai ta, còn gật đầu chào ta một cái.
Ta cũng gật đầu chào lại.
Tiết Đào Nhi lại càng thay đổi một trăm tám mươi độ.
Bưng một đĩa bánh phù dung sáp lại gần: "Lý tỷ tỷ, tỷ nếm thử cái này đi, ngon lắm, muội đặc biệt để dành cho tỷ đấy."
Ta không nhận bánh của nàng ta, chỉ nói: "Để đó đi."
Nàng ta cũng không giận, cười hì hì đặt xuống.
Lại sáp lại khen cây trâm trên đầu ta đẹp.
Ta nhàn nhạt nói: "Bằng đồng thôi, không đáng bao nhiêu tiền."
Nàng ta lập tức đáp: "Đồng thì tốt, đồng mới nhã nhặn, mấy thứ vàng bạc kia tục khí quá."
Ta liếc nhìn nàng ta một cái, thầm nghĩ, ngươi đúng là giỏi thêu dệt thật đấy.
Khi yến tiệc tan cuộc, ta được mọi người vây quanh đi ra ngoài.
Phu nhân của Lễ bộ Thị lang lại sáp tới, khoác lấy cánh tay ta.
"Lý cô nương, Trần đại nhân nay đã công thành danh toại, hỷ sự của hai người cũng nên lo liệu đi thôi chứ?"
Mặt ta bỗng chốc nóng bừng: "Phu nhân nói đùa rồi, huynh ấy là ca ca của ta."
Mấy vị phu nhân nhìn nhau, che miệng cười.
"Ôi chao, cô nương ngốc của ta ơi, cả Trường An này ai mà không biết đó là nghĩa muội?"
"Cô nương đã cứu mạng ngài ấy, ngài ấy đưa cô nương tới Trường An, một người chưa cưới một người chưa gả, đây chẳng phải là đôi tài t.ử giai nhân trời sinh thì là gì?"
"Đúng thế đúng thế, Trần đại nhân tướng mạo tuấn tú như vậy, khắp Trường An này tìm không ra người thứ hai đâu."
"Lý cô nương phải bám cho chắc vào."
Ta thẹn đến mức vành tai đỏ bừng.
Chính ta cũng chẳng rõ bản thân bị làm sao nữa.
Gió đêm thổi qua gò má, sau lưng là một tràng những lời khách sáo rập khuôn:
"Lý cô nương đi thong thả", "Hôm khác nhất định sẽ sang phủ bái phỏng".
Ta vừa đi vừa gật đầu đáp lễ, nụ cười mang theo chút lâng lâng bay bổng.
Thuở còn ở Thái Bạch, phu nhân huyện lệnh ngồi kiệu đi ngang qua phố.
Ta ngồi xổm bên lề đường gặm rễ cỏ, ngước đầu nhìn theo chiếc kiệu nhỏ ấy.
Thầm nghĩ, đời này nếu được ngồi lên chiếc kiệu như thế, có c.h.ế.t cũng đáng.
Ta hiện giờ, chắc chắn còn phong quang hơn cả vị phu nhân huyện lệnh kia.
*
Trần Niệm Mặc ra ngoài muộn hơn ta.
Sau lưng hắn là bốn năm vị quan viên, dẫn đầu là một vị đại nhân tóc râu bạc trắng.
Lão cung kính như thể cháu chắt trong nhà: "Trần đại nhân tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng, hôm khác nhất định lão phu phải sang phủ xin chén rượu nhạt."
Trần Niệm Mặc mỉm cười chắp tay: "Triệu đại nhân khách khí rồi, vãn bối hôm khác sẽ đích thân đến phủ bái phỏng."
Bên cạnh còn vài vị tiểu thư chưa đi, đứng cạnh xe ngựa, lén lút đưa mắt liếc nhìn hắn.
Trong lòng ta bỗng thấy khó chịu, bèn nghiêng người đứng cạnh hắn, che chắn lại.
Trên xe ngựa, hắn hỏi ta: "Lúc nãy muội đứng chắn đó làm gì?"
Ta mở mắt ra: "Cái gì?"
"Mấy vị tiểu thư kia nhìn ta, muội liền đứng sang bên cạnh."
Ta bị hắn hỏi đến nghẹn lời, cứng cổ đáp: "Chỗ đó cũng chẳng phải của huynh, ta muốn đứng đâu thì đứng."
Đêm đó, ta trằn trọc suy nghĩ mãi về chuyện này.
Hỏng rồi, hỏng rồi, ta ghen khi thấy Trần Niệm Mặc bị kẻ khác dòm ngó.
Nếu một ngày nào đó hắn bị người ta cướp mất thì sao?
Hắn là Hộ bộ Thượng thư, dung mạo lại xuất trần, cả thành Trường An này có biết bao cô nương muốn gả cho hắn, ta dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào việc ta từng cứu mạng hắn sao? Nhưng cái ơn cứu mạng đó, chính ta còn chẳng nhớ rõ nữa là.
Dựa vào việc ta hiện là muội muội của hắn? Nhưng đó là nghĩa muội, đâu phải ruột thịt.
Càng nghĩ càng rối, ta bật dậy, nói vào khoảng không tối mịt một câu:
"Ta là ân nhân cứu mạng của hắn, hắn mà dám cưới kẻ khác, chính là đồ vong ân phụ nghĩa!"
Nói xong lại thấy mình đuối lý.
Ân nhân cứu mạng cũng không thể bá chiếm người ta cả đời được.
Người ta nuôi ta ăn, lo ta mặc, cho ta ở đại trạch viện.
Ta không thể cậy người ta hiền lành mà được đằng chân lân đằng đầu.
Ánh trăng len lỏi vào phòng, soi lên tấm màn giường màu xanh xuân.
Ngày chuyển nhà, Trần Niệm Mặc chỉ vào mấy xấp vải hỏi ta thích màu nào.
Ta bảo: "Cái nào cũng được."
Hắn liền cầm từng xấp lên, đưa ra ngoài nắng ngắm nghía.
Cuối cùng vẫn chọn xấp này: "Vẫn là màu xanh hợp với muội, trông rất có sức sống."
