Giáo Phường Ty - Chương 1

Cập nhật lúc: 19/06/2026 11:00

1.

「Tất cả nhanh nhẹn lên một chút! Đêm nay thọ yến của Hộ bộ Thượng thư không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào!」

Sau khi vào Giáo Phường Ty, ta không dám hoang phí một ngày nào.

Cuối cùng cũng đợi được đến thọ yến của Hộ bộ Thượng thư.

「Cố Minh Nhụy đâu rồi! Cái con c.h.ế.t giẫm này sao còn chưa ra ngoài! Muốn ăn đòn rốt phải không?!」

Tên tạp dịch thô lỗ tay lăm lăm cây gậy gỗ, hung thần ác sát xông vào.

Ta ngồi trước gương, đầu ngón tay vững vàng tô xong nét son cuối cùng.

tên tạp dịch vừa rồi còn giương nanh múa vuốt, trong cháy mắt liền sững sờ tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn.

Suốt một tháng này, ta không dám đau thương oán hận.

Ta rã từng lớp trang điểm ra để nghiên cứu, còn liều mạng hơn cả hồi học cầm kỳ thi họa trước kia.

Tôn ma ma vừa nhìn thấy ta, ánh mắt chợt sáng rực lên, cười tươi như hoa nở.

Vốn dĩ ta không có cơ hội bước lên buổi tiệc lần này.

Nhưng khi biết Nhị công t.ử của phủ Anh Quốc công cũng phó yến, ta đã cố chấp cầu xin Tôn ma ma mang ta theo.

Nơi Tôn ma ma quản lý đều là những khu tồi tàn giam giữ các quý nữ sa cơ lỡ vận, hiếm có ai tự nguyện hiến nghệ.

Ta đã chủ động, bà ta liền thuận nước đẩy thuyền.

Có điều, bà ta vẫn nhìn ta đầy hiếu kỳ: 「Nghe nói phụ thân ngươi là Trấn Bắc Tướng quân, ngươi cũng từng là quý nữ danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành, sao vậy? Nghĩ thông suốt rồi à?」

Bà ta đã gặp quá nhiều kẻ thà c.h.ế.t không chịu nhục, ngọc nát đá tan rồi.

Ta cười t.h.ả.m một tiếng: 「Ma ma, ta muốn sống tiếp.」

Phải sống tiếp để lật đổ thế gia cựu quý, báo thù cho Cố gia ta!

Cho nên, phải bày cục trước.

Tiểu công t.ử của phủ Anh Quốc công, Tống Cảnh Hanh, chính là mục tiêu đầu tiên của ta.

Xưa kia, trưởng huynh của hắn là Tống Cảnh Đình từng là vị hôn phu của ta.

Tống gia, dưới sự che chở của Thái hậu, đã trở thành đứng đầu phe cựu quý, công lao hiển hách.

Trước khi Cố gia sụp đổ, Tống Cảnh Đình đã nhanh chân hủy hôn trước một bước, phủi sạch mọi quan hệ.

Ba ngày sau, Cố gia gánh tội cả nhà, phụ thân bị hạ ngục.

Là hắn đã tính toán từ trước, tự tay đẩy Cố gia ta vào nơi vạn kiếp bất phục!

2.

Thọ yến của Hộ bộ Thượng thư đèn hoa rực rỡ, quyền quý tụ hội.

Tiếng nhạc vừa nổi lên, ta khẽ chỉnh lại chiếc trâm tố tơ bên mai tóc, đứng dậy bước ra sân khấu.

Những tân khách vừa rồi còn tản mạn ồn ào, trong nháy mắt liền im bặt.

「Cô nương này là ai vậy?」

「Giáo Phường Ty từ bao giờ lại có một giai nhân tuyệt diệu thế này?」

Ánh mắt ta khẽ quét qua, xuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào một đôi mắt đang bàng hoàng kinh ngạc.

Thần sắc ta tức khắc lộ vẻ hoảng hốt, vài phần luống cuống hiện lên đầu mày.

Một điệu múa kết thúc, ta bỏ chạy xuống đài như trốn chạy.

Vô tình, ta nhìn thấy vị tiểu công t.ử áo gấm đai ngọc kia đã đuổi theo hướng này.

Ta khéo léo cúi đầu, giọt nước mắt không tiếng động khẽ lăn dài, mỏng manh như thể chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.

「Tẩu tẩu!」

Tống Cảnh Hanh thốt lên, giọng nói có chút run rẩy.

Ta lại sững sờ ngay tại chỗ.

Hồi lâu sau, ta mới chậm rãi nhún người hành lễ, tư thái cung thuận.

「Tống công t.ử, ta đã hủy hôn với Tống gia, xin đừng gọi ta là tẩu tẩu nữa.」

Lòng hắn mềm nhũn, không thể kiềm chế được nữa, vội vàng móc ra một thỏi bạc nặng trịch nhét vào tay Tôn ma ma.

「Đêm nay, Cố cô nương thuộc về ta.」

Hắn dẫn ta dần rời xa đám đông ồn ào, đi đến một gian chòi nghỉ mát hẻo lánh.

「Cố cô nương, nàng ở đây... sống có tốt không?」

Giọng hắn khàn đặc, đáy mắt đong đầy sự xót xa và áy náy.

Ta quay lưng về phía hắn, đầu ngón tay khẽ quẹt qua khóe mắt, không nói một lời.

Hắn khẽ thở dài, vô cùng tự trách: 「Ta không nên hỏi mới phải.」

「Tống công t.ử, hôm nay ngài không nên đến tìm ta.」

Ta xoay người lại, đáy mắt long lanh ánh lệ.

「Ta là thân mang tội tịch, công t.ử lại chưa lập gia thất, ở riêng một chỗ với ta, nếu bị người khác nhìn thấy sẽ không tốt cho thanh danh của công t.ử.」

Sự thương hại trong mắt hắn càng đậm hơn, hắn gằn từng chữ: 「Cố cô nương... nếu nàng bằng lòng, ta sẽ nghĩ cách chuộc thân cho nàng.」

Đáy mắt ta sáng lên một tia hy vọng trong thoáng chốc, rồi lại từ từ ảm đạm xuống.

「Tống gia là do trưởng huynh của ngài làm chủ, hắn sẽ không đồng ý đâu.」

「Hắn bây giờ là Anh Quốc công, trong mắt chỉ có vinh quang gia tộc và địa vị quyền thế thôi.」

「Chúng ta có thể về Tây Bắc!」

Tống Cảnh Hanh đột ngột tiến lên một bước, suýt nữa đã nắm lấy tay ta, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t, khắc chế đến mức run rẩy.

「Ba tháng nữa ta sẽ phụng mệnh trấn giữ Tây Bắc, từ đó rời xa chốn thị phi kinh thành này. Nàng đi cùng ta, chúng ta... bắt đầu lại từ đầu.」

Đây là con đường sống mà những nữ t.ử sa cơ vào Giáo Phường Ty có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

An ổn, tự do, rời xa thù hận và nhục nhã.

Hắn khẽ hỏi: 「Cố cô nương, nàng có bằng lòng không.」

「Nếu thực sự có thể rời đi... ta tự nhiên là bằng lòng.」

Ta nhìn hắn, trong lòng có chút nghẹn ngào, nhưng cũng chỉ có thể giả vờ như cảm động sâu sắc.

Nếu không có thù nhà, sự an ổn như vậy, có lẽ ta đã thực sự động lòng.

Hắn cuối cùng không nhịn được nữa, đưa tay ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giáo Phường Ty - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD