Giáo Phường Ty - Chương 16
Cập nhật lúc: 19/06/2026 12:02
Nhìn thấy ta cất bước vào phòng, hắn ngước mắt lên nhìn ta, vẻ mệt mỏi rã rời trên khuôn mặt lập tức tan biến sạch sành sanh không còn một mảnh vụn, có điều đôi chân mày vẫn khẽ nhíu c.h.ặ.t lại chút ít.
「Có một tin vui, và cũng có một tin buồn kèm theo nữa đây.」
「Nhụy Nhụy, nàng muốn nghe tin nào trước tiên đây hả?」
Ta chẳng thèm để tâm chút nào đến cái cách xưng hô tự tiện đổi trắng thay đen kia của hắn: 「Tự nhiên là muốn nghe tin vui trước rồi.」
「Tin vui chính là, tội chứng cấu kết bè phái với Vĩnh An Hầu để hãm hại trung thần nghĩa sĩ của Trần Chí Dũng đã được thu thập đầy đủ, bằng chứng đanh thép như đinh đóng cột không thể chối cãi được nữa rồi.」
Đôi mắt ta khẽ thoáng hiện một tia sáng hy vọng, nhưng nét mặt vẫn không lộ ra nửa phần vui mừng h h hỉ h h hỉ chút nào cả.
「Còn tin buồn là gì thế?」
「Anh Quốc công Tống Cảnh Đình đã dâng tấu chương lên xin được phép tham gia dự thính buổi phúc thẩm vụ án đại sự này, lại còn muốn tham gia vào ban hội thẩm cùng nhau nghị án nữa cơ, Bệ hạ đã hạ chỉ phê chuẩn đồng ý rồi.」
Trong lòng ta trầm xuống dữ dội hệt như rơi vào hầm băng lạnh giá.
Có sự hiện diện của Tống Cảnh Đình đứng ra phía sau gây sức ép lớn, lại khéo léo dùng biện pháp xoay chuyển tình thế nơi triều đình thì Vĩnh An Hầu chưa chắc đã chịu cúi đầu nhận tội khiên đâu.
Mà điều đáng sợ hơn cả ở đây chính là nếu sơ suất để lộ ra sơ hở nào dù là nhỏ nhất thì toàn bộ những trò mèo do chúng ta âm thầm nhúng tay vào vụ phóng hỏa hoạn lần trước chắc chắn sẽ bị hắn nhổ tận gốc lần lượt ra ánh sáng sạch sành sanh.
「Hãy cho ta thời gian ba ngày.」
Ta ngước mắt lên nghênh đón tầm mắt của hắn không chút sợ hãi, lời nói thốt ra câu nào câu nấy đều đanh thép như đinh đóng cột:
「Trong vòng ba ngày ngắn ngủi, ta nhất định sẽ khiến cho Tống Cảnh Đình bận rộn đến mức không còn chút tâm trí nào để tâm bận bận tâm đến buổi phúc thẩm vụ án này nữa đâu.」
Thế nhưng hắn lại đưa mắt nhìn thẳng vào người ta không chớp, giọng điệu vô cùng khẽ khàng, nhẹ nhàng: 「So với việc lật đổ phe cựu quý thì ta lại càng hy vọng nàng có thể được bình an vô sự hơn đấy.」
Tim ta chợt lỡ đi một nhịp loạn lạc, đầu ngón tay khẽ co rúm lại một chút ít một cách khó lòng nhận biết nổi, vội vàng quay mặt đi hướng khác để né tránh ánh mắt của hắn.
Hắn khẽ cười thành tiếng hai cái một cách thản nhiên rồi không tiếp tục trêu chọc ta nữa, tập trung tinh thần cúi đầu xem xét tỉ mỉ xấp cuốn tông vụ án đại sự.
19.
Sáng sớm ngày hôm sau, trong dân gian bỗng râm ran truyền tai nhau một lời đồn đại động trời.
Vĩnh An Hầu phạm phải tội đại ác thông địch phản quốc, sở dĩ bọn họ có thể ngang nhiên, không kiêng nể ai mà làm càn như vậy từ trước đến nay tất cả đều là nhờ có phủ Anh Quốc công đứng ra chống lưng che chở phía sau.
Lời đồn đại vừa mới phát tán ra ngoài, Ngũ Thành Binh Mã Ty đã lập tức ra tay bắt giữ không ít kẻ tình nghi về thẩm vấn, nhưng mà tìm đi tìm lại mãi vẫn không tài nào lần ra được nguồn gốc phát tán lời đồn đại kia từ đâu mà ra cả.
Bên trong Giáo Phường Ty vào buổi tập luyện buổi sáng, ta nhạy cảm nhận biết được có ánh mắt của kẻ nào đó đang lén lút rình rập, rình mò theo dõi mình liền ra hiệu sai Tiểu Chiêu lập tức ra tay đi điều tra rõ ngọn ngành.
Đến khi bóng hoàng hôn buông xuống thấp, một nàng tiểu nha hoàn bị áp giải đưa tới quỳ rạp trước mặt ta.
Ta vốn dĩ ban đầu cứ nghĩ rằng muội ấy chính là tai mắt do Tống Cảnh Đình phái tới để lén lút giám sát hành tung của mình.
Nào ngờ muội ấy vừa mới mở miệng ra đã lập tức khóc lóc t.h.ả.m thiết, nức nở: 「Nhị công t.ử hiện đang bị giam lỏng nghiêm ngặt ngay bên trong phủ đệ không thể ra ngoài được, tận sâu trong lòng ngài ấy cảm thấy vô cùng áy náy, hổ thẹn với cô nương, lại gánh chịu tâm bệnh tương tư nhớ nhung cô nương đến mức đổ bệnh nặng, hôm nay khó khăn lắm mới tìm được cơ hội lén lút trốn chạy ra ngoài một chuyến tới căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô kinh thành, chỉ cầu mong được gặp mặt cô nương lấy một lần duy nhất thôi ạ!」
Ta đưa mắt nhìn chằm chằm vào muội ấy, khóe môi khẽ mỉm cười thanh thản, ánh mắt bình thản vô cùng không chút gợn sóng biến động:
「Hắn nếu thực sự muốn gặp mặt ta thì canh ba đêm nay, tại ngôi miếu Thành Hoàng.」
Nàng tiểu nha hoàn khẽ sững sờ ngơ ngác trong chốc lát: 「Nhưng mà Nhị công t.ử hiện đang ở... căn nhà nhỏ vùng ngoại ô mà ạ.」
Ta cười một cách đầy vẻ chẳng hề bận tâm chút nào cả: 「Là hắn muốn gặp mặt ta chứ không phải ta muốn gặp hắn, mau về báo lại với hắn rằng quá giờ hẹn thì ta sẽ không đứng đợi đâu đấy nhé.」
Ngôi miếu Thành Hoàng vào đêm khuya thanh vắng vô cùng yên tĩnh và lạnh lẽo, hiu quạnh.
Ta thầm tính toán thời gian trong lòng, sau khi nhận được tin tức mà lập tức sải bước từ vùng ngoại ô kinh thành rảo bước chạy tới đây thì nhanh nhất cũng phải mất tới nửa đêm mới tới nơi được.
Cho dù trong chuyện này có là do Tống Cảnh Đình đang giở trò mèo hòng lừa gạt ta, tạm thời thay đổi địa điểm hẹn gặp đột ngột thì hắn cũng không cách nào kịp thời sắp xếp bố trí lực lượng mai phục tinh vi, chu toàn được đâu.
