Giáo Sư Của Tôi Là Một Bênh Kiều - 5
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:06
"Anh có một người bạn đang trực cấp cứu hôm nay."
Tôi là người rất tiếc mạng.
Nghe vậy lập tức bật dậy, khoác áo vào.
"Đi thôi, Thẩm giáo sư."
Đến bệnh viện.
Quá trình khám diễn ra rất nhanh.
"Rất khỏe mạnh."
Bác sĩ kết luận như vậy.
Tôi vẫn chưa yên tâm.
"Nhưng bụng dưới của tôi có cảm giác căng tức."
"Giống đau bụng kinh nhẹ ấy."
"Nhưng kinh nguyệt của tôi rất đều. Mấy hôm nay đáng lẽ là thời kỳ rụng trứng."
"Vậy sao?"
Bác sĩ mỉm cười đầy ẩn ý.
"Tôi bắt mạch thử nhé?"
Ông đặt tay lên cổ tay tôi một lúc.
Sau đó bất ngờ hỏi:
"Cô thích đọc tiểu thuyết à?"
"..."
"Ít thức khuya thôi."
"Cũng đừng quá độ."
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Thẩm Khác ở bên cạnh khẽ cười.
"Đi thôi."
Tôi cúi gằm mặt.
Ngoan ngoãn đi theo sau như một con chim cút.
Kỳ thực tập của tôi kết thúc.
Ngày tốt nghiệp cũng sắp đến.
Mẹ tôi bắt đầu sốt ruột.
Theo lời bà, nếu tôi còn kéo dài nữa thì sẽ biến thành "đậu Hà Lan già mất giá".
"Cậu trai này bằng tuổi con."
"Mẹ nó trước đây từng làm cùng xưởng với mẹ."
"Người cũng đẹp trai, học hành giỏi giang."
"Nếu không có gì bất ngờ thì sẽ được giữ suất học lên cao học ở trường con."
"Sau này hai đứa còn có thể giúp đỡ lẫn nhau."
"Quá tốt còn gì."
Tôi chẳng hứng thú chút nào.
"Không đẹp trai."
Mẹ tôi trừng mắt.
Tôi tiếp tục:
"Không phải đàn ông nào có đủ mắt mũi cũng gọi là đẹp trai."
Mẹ tôi là người truyền thống.
Cũng rất cô đơn.
Từ sau khi bố mất.
Bà luôn lo lắng cho tương lai của tôi.
"Con phải có người để dựa vào."
Tôi rất muốn nói.
Nếu thật sự sợ tôi già rồi không ai chăm sóc.
Thì cho tôi nhà, cho tôi xe.
Chứ đừng nghĩ cách nhét tôi vào nhà người đàn ông khác.
"Trình Kỳ Nhiên!"
"Con muốn ăn đòn phải không?"
Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt giận dữ của bà.
Tôi lại nhớ đến tượng La Hán dữ tợn trong những ngôi miếu cũ.
"Được rồi."
Cuối cùng tôi vẫn thỏa hiệp.
Chỉ có như vậy mới dập được cơn giận của mẹ.
Bà vui vẻ đưa phương thức liên lạc của người kia cho tôi.
Tôi lịch sự đi ăn với anh ta hai bữa.
Nhưng tôi không ngờ.
Anh ta lại định dùng chiêu gạo nấu thành cơm.
Gan lớn đến mức dám hành động ngay lúc tám giờ tối.
Ngay trong giờ đông khách nhất của nhà hàng.
Khi cơ thể tôi bắt đầu nóng lên bất thường.
Anh ta vẫn giả bộ lịch thiệp.
"Em không khỏe à?"
"Để anh đưa em về nhé?"
Cảm giác này quá quen thuộc.
Năm đó bố ngoại tình.
Tôi từng tìm thấy t.h.u.ố.c trong túi áo ông.
Tưởng là kẹo nên ăn thử.
Kết quả toàn thân nóng ran, phải vào bệnh viện.
Loại cảm giác này...
Sao tôi có thể quên được?
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
"Muốn chạy à?"
"Hả?"
Anh ta vẫn giữ vẻ mặt vô tội.
Như thể tôi là đứa không hiểu chuyện.
Tôi cười nhạt.
"Ý tôi là chuyện anh bỏ t.h.u.ố.c vào đồ uống của tôi."
Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
"Cô nói linh tinh gì vậy? Có bệnh à?"
Anh ta bắt đầu lớn tiếng đổ lỗi ngược lại cho tôi.
Tôi cố gắng đè nén cơn nóng trong người.
Một tay siết c.h.ặ.t món đồ phòng thân trong túi.
"Cút."
"Tôi cho anh ba giây."
Vẻ lịch thiệp trên mặt anh ta biến mất.
Chỉ còn lại sự chột dạ và ác ý.
"Mẹ kiếp!"
Anh ta c.h.ử.i một câu rồi quay đầu bỏ chạy.
Chạy nhanh vô cùng.
May mà nhà hàng này cách trường khá xa.
Nhưng lại rất gần phòng trọ của tôi.
Cũng may.
Ông trời vẫn còn thương tôi.
Loại t.h.u.ố.c đó phát tác rất chậm.
Nhưng hiệu quả cực mạnh.
Tôi gần như phải vịn tường mới đi nổi vào khu chung cư.
Run rẩy bấm nút tầng mười lăm.
Tầng của Thẩm Khác.
Cửa vừa mở.
Anh nhìn tôi một cái.
"Em bị bệnh à?"
Rồi đưa tay sờ lên trán tôi.
Tôi nhìn anh.
Đầu óc mơ hồ.
Buột miệng nói:
"Thẩm giáo sư... anh thơm quá..."
C.h.ế.t tiệt!
Tôi lập tức sửa lời.
"Thẩm giáo sư..."
"Anh có thể đưa tôi đến bệnh viện được không?"
Không biết có phải do ảo giác của tôi hay không.
Da Thẩm Khác trắng đến mức gần như không còn chút huyết sắc, mang theo vẻ tái nhợt bệnh hoạn. Ngay cả giọng nói cũng yếu hơn bình thường vài phần.
“Được.”
Tóc anh vẫn còn chưa lau khô.
Những giọt nước men theo đường cong xương quai xanh, chảy xuống dưới cổ áo sơ mi hơi hé mở.
Tôi vội vàng dời mắt đi.
Không được.
Nhìn nữa chắc c.h.ế.t thật.
Từ khi gặp Thẩm Khác, mức độ ham muốn của tôi đối với anh đã leo thẳng lên đỉnh điểm.
“Đợi tôi lấy áo khoác, rất nhanh thôi.”
Anh xoay người đi vào trong.
Nhưng vừa nhìn, tôi đã nhận ra có gì đó không ổn.
Bước chân của anh hơi loạng choạng.
Một tay luôn đặt trước bụng như đang cố đè nén cơn khó chịu nào đó.
“Thẩm giáo sư, anh lại đau dạ dày à?”
Tôi cố giữ tỉnh táo hỏi.
Ngay giây tiếp theo.
Anh đột nhiên khuỵu xuống.
“Thẩm Khác!”
Tôi hoảng hốt đóng cửa rồi lao tới.
Một tay anh chống xuống sàn nhà.
Cổ áo sơ mi hơi xộc xệch, để lộ xương quai xanh trắng đến ch.ói mắt.
Anh hơi ngẩng cằm lên.
Đôi mắt mờ nước, ánh nhìn m.ô.n.g lung.
“Đừng lo cho tôi.”
Giọng nói nhẹ đến mức như sắp tan vào không khí.
Tôi nghi ngờ anh đang cố tình quyến rũ tôi.
Nhưng đáng tiếc.
Tôi không có bằng chứng.
“Tay anh bị sao vậy?”
Tôi kéo cổ tay anh lên.
Một mảng đỏ lớn hiện rõ trên làn da trắng lạnh.
Anh đưa tay che môi, ho khẽ vài tiếng.
Ngay cả lúc ho cũng yếu ớt đến đáng thương.
“Không sao.”
“Tôi vẫn đi được.”
Mùi hương trong phòng dường như đậm đặc hơn bình thường.
Lúc ấy tôi mới phát hiện.
Không chỉ người Thẩm Khác có mùi hương đó.
Cả căn phòng đều ngập tràn hương thơm quen thuộc của anh.
Mùi hương ấy khiến đầu óc tôi ngày càng nóng lên.
Ánh mắt nhìn anh cũng dần trở nên không trong sáng.
“Trình Kỳ Nhiên.”
Anh gọi tên tôi.
“Em còn tỉnh táo không?”
“Đừng...”
Tôi chẳng nhớ nổi mình đã nghĩ gì.
Chỉ nhớ khoảnh khắc đó, tôi cúi đầu xuống.
Môi chạm vào môi anh.
Mềm mại.
Ấm nóng.
Mang theo vị ngọt rất nhạt.
Cả căn phòng như bị thứ hương thơm kia làm cho mê hoặc.
“Thẩm giáo sư.”
Tôi nghe thấy chính mình thì thầm.
“Nếu anh không muốn... thì đẩy em ra.”
Ánh đèn mờ ảo.
Không khí mập mờ đến cực điểm.
Đêm ấy.
Mọi thứ đều trở nên hỗn loạn.
Sáng hôm sau.
Tôi cứ tưởng mình vừa có một giấc mơ cực kỳ hoang đường.
Trong mơ.
Tôi muốn gì được nấy.
Muốn làm gì thì làm.
