Giấu Bụng Bầu Rồi Ly Hôn [thập Niên 60] - Chương 119: Sinh Con
Cập nhật lúc: 26/12/2025 06:56
Mạnh Hi nhìn bát nước cháo loãng mà tức đến phát khóc. "Thư Yểu sinh con gái thì có canh gà ăn, sao tôi chỉ có nước cháo?"
"Cứ so đo với Thư Yểu làm gì, cô ấy trước đó đã sinh con trai rồi, giờ sinh gì mà chẳng được."
"Tôn Diệu Tổ, tôi còn chẳng có sữa đây này. Anh vì đứa nhỏ cũng phải cho tôi ăn đồ ngon chứ. Anh nhìn Tô Hướng Đông xem người ta chăm vợ thế nào, cho ăn ngon uống tốt, xem người ta đối xử với vợ tốt chưa kìa. Còn anh nhìn lại anh đi, hèn chi Thư Yểu bỏ anh để đi lấy người khác."
Tôn Diệu Tổ bị chạm tự ái, hắn bật dậy khỏi ghế, đặt đứa bé đang bế xuống.
"Thấy hắn tốt thì cô đi mà tìm hắn. Đi đi, đi ngay bây giờ đi!"
Bị vợ đem so sánh với người đàn ông khác, lại còn bị coi thường không bằng một góc, người đàn ông nào cũng không chịu nổi, huống hồ là Tôn Diệu Tổ từ nhỏ đã được nuông chiều. Hắn đỏ mặt tía tai, gân cổ lên quát lại cô ta.
"Tôn Diệu Tổ!" Mạnh Hi tức đến rơi nước mắt, không ngờ hắn lại đối xử với mình như thế. Cô ta còn đang ở cữ cơ mà, rõ ràng trước đây đều rất tốt. Chỉ vì cô ta sinh con gái mà tất cả đều lật mặt. Lúc trước theo đuổi thì lời đường mật, giờ ở cữ mà đã quát tháo cô ta như vậy.
Vợ chồng cãi nhau vốn rất hại tình cảm, nhất là phụ nữ lúc yếu đuối nhất, tổn thương sẽ tăng lên gấp bội. Ban đầu đối với hắn cô ta còn có chút áy náy, nhưng giờ đây chút áy náy đó đã tan biến, chỉ còn lại sự căm hận.
"Lúc anh theo đuổi tôi thì nói thích tôi, bảo chưa từng thích Thư Yểu, chỉ yêu mình tôi thôi. Yêu tôi mà giờ anh đối xử với tôi thế này à?"
Tôn Diệu Tổ không hiểu sao chủ đề lại nhảy sang chuyện này, chẳng phải đang cãi nhau chuyện Tô Hướng Đông tốt hơn hắn sao, sao lại lôi chuyện năm xưa ra. Chuyện năm xưa qua bao lâu rồi, giờ nhắc lại có ích gì.
"Thôi đừng khóc nữa. Tôi đối với cô còn chưa đủ tốt à? Cô m.a.n.g t.h.a.i tôi bóp vai đ.ấ.m lưng hầu hạ cô. Lương lậu đưa hết cho cô mua sắm, muốn ăn gì là có nấy. Tôi đối xử không tốt chỗ nào? Cô đang ở cữ mà cứ làm mình làm mẩy, làm cho mất cả sữa, con không có sữa thì tính sao? Cô không chỉ sống cho mình, cô còn là mẹ cơ mà, cô có dáng vẻ của một người làm mẹ không."
Cãi vã khiến giọng hai người cứ thế cao dần lên, anh quát tôi cũng gào, như thể dùng âm thanh để trấn áp đối phương. Thư Yểu đang ăn cơm nghe thấy tiếng cãi cọ bên cạnh, tiếng khóc của Mạnh Hi, tiếng gào của trẻ con, hỗn loạn thành một đoàn.
Tô Hướng Đông đi làm không có nhà, cô bưng bát nghe những âm thanh đó mà cảm thấy một tia khoái lạc. Nhưng cô cũng nhận rõ cảm giác đó không còn nồng đậm như trước nữa. Mạnh Hi từng khoe khoang sự ân ái trước mặt cô - người vợ chính thất, giờ vị trí nhường cho cô ta rồi, hai người cứ việc mà ân ái tiếp đi.
Đặt bát xuống vuốt ngực, cô khẽ thầm thì: "Qua rồi, thực sự qua rồi."
Đứa con gái mới sinh nằm ngay bên cạnh, nhóc tì nhắm mắt ngủ rất sâu, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi nhà bên. Mấy ngày trôi qua, lớp da đỏ hỏn lúc mới sinh đã biến mất, thay vào đó là làn da trắng trẻo của trẻ thơ. Chưa nhìn ra bé giống ai, nhưng dù giống ai thì cũng là cục vàng của hai vợ chồng.
Đứa trẻ không có ở kiếp trước này đã thực sự xuất hiện trong đời cô, mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Thay đổi, một sự thay đổi chân thực. Cô không còn là người đàn bà hy sinh phụng sự của kiếp trước nữa, giờ đây cô có con cái vây quanh, chồng yêu thương hết mực, mọi chuyện kiếp trước cứ để nó trôi theo chiều gió đi.
Hòa Y và Hòa Hứa vừa đi học về là leo ngay lên giường lò, hai nhóc cực kỳ thích cô em gái nhỏ này. Y Y khẽ chạm vào em, nhìn mình rồi lại nhìn em.
"Mẹ ơi, em gái có phải trông rất giống con không ạ?"
"Đúng rồi, hai đứa là chị em ruột mà."
"Không đúng, giống con cơ." Hứa Hứa vội vàng lên tiếng, cũng muốn giành quyền là người giống em nhất.
"Giống con. Bọn con đều là con gái."
Một câu của em gái khiến Hứa Hứa suýt thì bật khóc. Cậu là con trai, cậu biết mình khác em gái. Nhưng cậu thích em, cậu cũng muốn giống em nhất.
"Được rồi, Hứa Hứa đừng khóc. Các con đều giống nhau hết, vì đều là con do mẹ sinh ra mà. Đều từ trong bụng mẹ chui ra, đều là bảo bối của mẹ."
Trẻ con thật dễ dỗ, hai câu đơn giản của mẹ đã khiến cậu nhóc im bặt. Hóa ra mình và em đều từ bụng mẹ ra nên cả hai đều rất giống nhau.
"Cái này gọi là đồng bào, các con là anh chị em ruột thịt cùng một mẹ sinh ra, là những người thân thiết nhất trên thế gian này ngoài cha mẹ. Cha mẹ không thể đi cùng các con suốt đời, nhưng anh chị em sẽ đi cùng nhau cả đời. Vì vậy các con phải yêu thương đùm bọc lẫn nhau, Hứa Hứa là anh, phải biết nhường nhịn và bảo vệ em nhé."
"Dạ, con biết rồi ạ." Tô Hòa Hứa trịnh trọng gật đầu, nhìn em gái lớn rồi lại nhìn em gái nhỏ, cười tươi đến mức lộ cả hàm răng sữa.
