Giấu Bụng Bầu Rồi Ly Hôn [thập Niên 60] - Chương 140: Khổ Tận Cam Lai
Cập nhật lúc: 26/12/2025 07:00
Thư Yểu có nhiều tiền, lại có người giúp đỡ nên những ngày ở nông trường thực ra không quá khó khăn. Hai năm sau, nhờ các mối quan hệ và dùng lý do cô bị bệnh cần về thành phố điều trị, cô đã được điều chuyển trở lại. Tuy công việc chưa được khôi phục ngay nhưng cô có tiền trong tay nên cũng không quá bận tâm chuyện đó.
"Vợ ơi..." Tô Hướng Đông nghẹn ngào, ánh mắt đầy vẻ lo âu. Gặp phải cú sốc lớn thế này, một người đàn ông như anh đôi khi còn thấy khó lòng gượng dậy, vậy mà vợ anh vẫn luôn tích cực, lạc quan ở bên bầu bạn.
"Đừng buồn, những ngày thế này rồi sẽ qua thôi."
Vì biết trước tương lai sẽ ra sao nên cô có thể thản nhiên đối mặt với khó khăn trước mắt. Ngay từ khi trọng sinh cô đã suy nghĩ rất kỹ, cô phải đợi đến khi cải cách mở cửa mới có thể liên lạc công khai với người thân ở nước ngoài. Giữa việc mạo hiểm ra nước ngoài và ở lại trong nước bên cạnh chồng con, cô đã chọn vế sau.
Cô không muốn để các con phải đối mặt với nguy hiểm tính mạng khi vượt biên, cũng không muốn Tô Hướng Đông phải mang danh phản quốc. Đây là tỉnh nằm sâu trong nội địa, muốn trốn ra nước ngoài cực kỳ gian nan. Một thân một mình đã khó, huống chi cả gia đình cô ai cũng không nỡ rời bỏ nhau.
Cô đã được về thành phố, nhưng cô vẫn thường xuyên xuống nông trường thăm anh. Những ngày sau đó cô cứ chạy đi chạy lại giữa hai nơi, vừa chăm lo cho các con ăn học, vừa xoa dịu nỗi cô đơn của anh nơi nông trường.
Thời gian ở nhà nhiều hơn, cô mới biết nhà họ Tôn sát vách hóa ra vẫn có người ở, thím Ba đã giải đáp thắc mắc cho cô.
"Mạnh Hi dắt con gái về ở rồi. Cô ta với Tôn Diệu Tổ chưa ly hôn, mà căn nhà này cũng không bị thu hồi. Vốn dĩ tổ dân phố định lo hậu sự cho lão Tôn xong sẽ sung công căn nhà, nhưng sau đó Mạnh Hi đi khiếu nại. Mặt cô ta bị bỏng, trên người cũng đầy sẹo, với tư cách là người bị hại lại là con dâu nhà họ Tôn, chính quyền đã để căn nhà đó cho hai mẹ con cô ta ở."
"Cô ta vẫn làm việc ở nhà máy dệt chứ ạ?"
"Ừ, ngày nào cũng đeo cái khẩu trang lớn, nghe nói vết sẹo trên mặt nghiêm trọng lắm." Thím Ba tặc lưỡi cảm thán. "Con bảo xem, hai vợ chồng nhà đó đều tàn nhẫn như nhau. Cô ta thì cắm sừng chồng, bắt chồng nuôi con kẻ khác. Còn gã kia thì phóng hỏa, thấy vợ chạy ra được còn định ra tay sát hại, đúng là không c.h.ế.t không thôi mà."
"Đã thành kẻ thù không đội trời chung rồi."
Thù g.i.ế.c cha, hận cướp vợ, đó là mối thâm thù đại hận. Mạnh Hi gián tiếp khiến lão Tôn tuyệt vọng mà c.h.ế.t, Tôn Diệu Tổ thì phải bỏ xứ mà đi không biết sống c.h.ế.t ra sao. Dù chuyện này không hoàn toàn là lỗi của Mạnh Hi, nhưng dựa vào sự hiểu biết của cô về Tôn Diệu Tổ, hắn chắc chắn sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô ta.
Mấy ngày sau, Thư Yểu đi vệ sinh công cộng thì chạm mặt Mạnh Hi. Quả nhiên cô ta đeo một chiếc khẩu trang lớn che kín nửa khuôn mặt.
Mạnh Hi nhìn thấy cô thì thoáng ngẩn người, sau đó cúi gầm mặt đi thẳng. Mặt đã hủy dung, danh tiếng cũng thối nát hoàn toàn. Dù cô ta ra sức thanh minh mình không ngoại tình nhưng chẳng ai thèm tin.
Cô ta phải đi quét dọn nhà vệ sinh, bị đấu tố phê bình, lại thêm những lời nh.ụ.c m.ạ của người đời và sự tuyệt tình đòi g.i.ế.c của Tôn Diệu Tổ trước đó khiến cô ta hoàn toàn suy sụp. Mỗi khi đối mặt với người khác cô ta đều né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt ai.
Trong những ngày mà mọi người đều cảm thấy giày vò, Tô Hướng Đông lại ngày càng vững vàng. Vợ thường xuyên tới thăm, ngày nghỉ lại dắt con xuống chơi cùng, khiến anh có cảm giác mình chỉ đang đi công tác xa nhà, tâm lý và sức khỏe đều không bị ảnh hưởng nhiều.
Thời gian thấm thoát trôi qua, lũ trẻ ngày một lớn khôn. Năm 1976, anh lo lắng hỏi vợ: "Hai đứa lớn tốt nghiệp cấp ba rồi, sau này tính sao đây? Còn nữa, tiền tiết kiệm của chúng ta chắc không trụ được đến tận bây giờ chứ? Anh hỏi mấy lần mà em cứ giấu, rốt cuộc em dùng cách gì vậy?"
"Yên tâm đi, anh sẽ sớm biết thôi."
Vợ vẫn nhất quyết giữ bí mật, anh mỉm cười không hỏi thêm nữa. Nhưng anh biết vợ luôn đốc thúc hai đứa lớn học hành, trong khi mọi người đều lơ là việc đèn sách thì kiến thức của cặp song sinh lại vô cùng vững chắc.
Cuối năm 1976, anh trở thành nhóm cán bộ đầu tiên được trở về thành phố. Sau khi khôi phục công tác, anh được thăng chức một cấp, trở thành Bí thư Trạm Lương thực, toàn quyền phụ trách việc cung ứng lương thực, thực phẩm và nhu yếu phẩm cho toàn thành phố. Thư Yểu cũng trở lại nhà máy dệt làm việc, vẫn giữ chức Chủ nhiệm xưởng in hoa.
Buổi tối cả nhà quây quần ăn bữa cơm đoàn viên, Tô Hướng Đông xúc động muốn cười mà lại muốn khóc. Những năm vừa qua cứ như một giấc mộng. Những anh em xung quanh anh phần lớn đều lâm vào cảnh đơn độc, bao nhiêu năm lẻ bóng nơi nông trường, giờ về nhà cũng chỉ có một mình, anh nhìn mà thấy xót xa.
