Giấu Bụng Bầu Rồi Ly Hôn [thập Niên 60] - Chương 166: Đoàn Tụ (hạ)

Cập nhật lúc: 26/12/2025 07:06

"Vâng, gạo này cũng rất đúng vị, phải không ba?" Thấy ba mình nãy giờ vẫn im lặng, Thư Thừa Cảnh lên tiếng nhắc khéo. Ông cụ sao vậy, không hài lòng với em rể sao?

"Ừ."

Dù chỉ là một chữ, nhưng rốt cuộc ông cũng đã lên tiếng, và việc gắp thức ăn cũng trở nên tự nhiên hơn. Thư Diểu nhận ra bầu không khí hơi khác lạ, liền gắp cho ba một miếng mộc nhĩ xào hành tây.

"Ba, con nghe anh cả bảo huyết áp ba hơi cao, ăn món này tốt cho sức khỏe lắm ạ."

"Được." Đối với con gái, ông Thư hiếm khi biểu lộ cảm xúc nhưng lúc này trên mặt đã hiện rõ nụ cười. Trong đôi mắt mờ đục như có ánh nước, bao nỗi xót xa và hối lỗi kìm nén bấy lâu đều trào dâng.

"Những năm trước đây..." Giờ đây quan hệ với hải ngoại là "miếng bánh thơm", nhưng những năm trước, nghe nói vì chuyện này mà nhiều người phải chịu khổ cực. Ông thực sự để tâm đến chuyện này, con gái không được hưởng sự bảo bọc của gia tộc, liệu có vì thế mà bị liên lụy không.

"Không sao đâu ba, mọi chuyện qua hết rồi ạ." Nói xong cô mỉm cười: "Chỉ bị phê bình một lần thôi, họ cũng không có thông tin cụ thể về mọi người nên không làm khó con nhiều. Với lại có anh Hướng Đông che chở cho con, người bị đ.á.n.h u đầu là anh ấy đấy ạ."

Ánh mắt ông Thư chuyển sang người con rể. Tô Hướng Đông vẫn giữ vẻ ôn hòa: "Mọi chuyện đã qua rồi, nhạc phụ không cần bận tâm nữa đâu ạ."

Bà Thư khẽ cấu tay chồng một cái, nét mặt ông già mới giãn ra đôi chút: "Được rồi, ngồi xuống ăn cơm đi."

Thư Diểu kéo chồng ngồi xuống, ánh mắt đầy vẻ áy náy. Ba cô ấy mà, từ nhỏ đã sinh ra trong nhung lụa. Bao năm qua, ngoại trừ lúc chạy loạn vất vả, thời gian còn lại ông luôn có vẻ cao ngạo đặc trưng.

Tô Hướng Đông lại rất điềm nhiên, dùng ánh mắt ra hiệu cho vợ đừng lo lắng. Muốn cưới con gái báu vật của người ta thì tất nhiên phải chịu sự xét nét của nhạc phụ rồi. Đây là anh gặp thời thế tốt, chứ nếu thời đại không thay đổi, người như anh làm sao với tới "viên ngọc quý" của nhà họ Thư.

Rời khỏi nhà họ Tô, buổi tối Thư Diểu vào nhà khách ở cùng cha mẹ. Cô và mẹ ríu rít kể cho nhau nghe nỗi nhớ nhung suốt bao năm. Đối với những tủi nhục, khó khăn khi ở nhà họ Tôn, cô chỉ lướt qua bằng một câu nói nhẹ nhàng.

Ông Thư đứng bên cạnh không kìm được nước mắt, vội lén vào chỗ vắng lau sạch. Bao nhiêu năm qua, ông đã nghĩ rất nhiều lần về việc khi tìm thấy con gái thì sẽ làm gì.

Có một dạo ông mua liền mười mấy bộ váy, mua cả một căn phòng đầy b.úp bê. Thế nhưng khi gặp lại, con gái đã bước vào tuổi trung niên. Đừng nói đến việc ông muốn nuôi chiều cô như công chúa, lúc này cô đã là mẹ của ba đứa con đại học, đã tự mình chọn chồng.

Trong lòng ông đầy sự hụt hẫng, day dứt, xót xa và cả một chút không hài lòng. Đứa con gái báu vật của ông, ông chưa kịp làm gì cho nó thì nó đã gả cho người ta rồi.

Sáng sớm hôm sau, bà Thư kéo tay ông cụ ở hành lang: "Quà chuẩn bị cho con rể sao ông chưa lấy ra?"

"Không muốn đưa."

Bà Thư phì cười: "Ông bao nhiêu tuổi rồi mà còn giống trẻ con thế hả?"

"..." Ông Thư thở dài. Mọi ảo tưởng về việc kén rể sau khi con gái chào đời đều tan thành mây khói. Từng nghĩ sau này phải tìm cho con một người con rể hoàn hảo về mọi mặt: gia thế tốt, ngoại hình đẹp, học vấn cao... Nhưng giờ đây, người con rể này đã sống cùng con gái ông hai mươi năm, nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt.

"Hắn ta lớn hơn con bé nhiều tuổi như vậy, học vấn cũng không cao, ngoại hình thì bình thường... tôi..."

"Nhưng người ta đã bảo vệ con gái mình khỏi sự hành hạ của nhà họ Tôn. Người ta chiều chuộng con gái mình, trong hoàn cảnh khó khăn vẫn kiếm bằng được loại gạo miền Nam con bé thích. Ngay cả mười năm sóng gió đó, cũng là người ta đi cày ruộng, chịu phê bình, chịu đòn roi thay cho con mình. Những việc lẽ ra chúng ta phải làm để bảo vệ con bé, đều là một tay con rể làm cả."

Ông cụ Thư im lặng, lần này thì thực sự không còn gì để cãi. Chính ông đã không trông nom con gái cẩn thận, để con bé lạc mất trong thời chiến, để con bé bị bọn buôn người bán cho nhà họ Tôn làm dâu nuôi từ bé. Tất cả là lỗi của ông, ngược lại, chính con rể là người đã giúp đỡ, bảo vệ và chăm sóc con bé suốt bấy lâu.

"Lát nữa tôi đưa."

Bà Thư bật cười, trong lòng cũng hiểu rõ nỗi niềm nhỏ nhen của chồng. Con gái thông minh, xinh đẹp, hiểu chuyện, một đứa trẻ xuất sắc như thế, ông từng nói sau này ai muốn cưới con gái ông phải vượt qua "chín chín tám mươi mốt kiếp nạn". Giờ đây, cảm giác nếu không làm khó con rể một chút mà nhận ngay thì thấy mình bị thiệt.

Nhưng vợ ông nói đúng, người bảo vệ chăm sóc con gái bao năm qua là anh ta, anh ta xứng đáng nhận được sự công nhận của nhà họ Thư. Đặc biệt là sáng nay khi sang nhà con gái lần nữa, thấy nhà cửa sạch sẽ, anh ta lại đang cặm cụi trong bếp nấu cơm, dáng vẻ lo toan cho gia đình này khiến người ta thấy an lòng hơn hẳn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giấu Bụng Bầu Rồi Ly Hôn [thập Niên 60] - Chương 166: Chương 166: Đoàn Tụ (hạ) | MonkeyD