Giấu Bụng Bầu Rồi Ly Hôn [thập Niên 60] - Chương 91: Lên Chức Chủ Nhiệm Xưởng
Cập nhật lúc: 26/12/2025 06:50
Thấy Chu Đại Lâm đứng chắn trước mặt mình, trái tim đang treo ngược của Thư Yểu mới hơi thả lỏng đôi chút. Người đàn ông trước mắt rõ ràng đã say khướt, mà kẻ say là loại người khó dây dưa nhất.
“Ba, để con đưa ba về nhà.”
“Thằng con trời đánh, cút ngay cho tao!”
Người đàn ông này hóa ra lại là cha anh ta. Một kẻ vừa nãy còn lờ đờ vì men rượu, lúc này nhìn thấy con trai bỗng trở nên hung bạo. Lão vừa dứt lời đã vung một bạt tai giáng thẳng vào mặt anh. Tiếng chát chúa vang lên khiến Thư Yểu đứng bên cạnh cũng cảm thấy đau giùm.
“Sao bác lại đ.á.n.h người như thế?”
“Tao là cha nó, sao tao không được đánh!”
Chu Đại Lâm bị đ.á.n.h nhưng không hề để tâm, ngược lại còn kéo tay Thư Yểu lắc đầu, ra hiệu cô đừng nói nữa. Sau đó, anh nhanh chóng kéo cô lách sang một bên, thoát khỏi tầm tay của lão già.
“Ba, vậy con đi trước đây, ba cứ tự nhiên.”
Anh vừa nói vừa kéo Thư Yểu đi thẳng, phớt lờ những tiếng c.h.ử.i bới sau lưng. Lão c.h.ử.i anh là đồ tạp chủng, c.h.ử.i anh đi c.h.ế.t đi, anh đều coi như không nghe thấy, dắt Thư Yểu chạy nhanh ra khỏi con ngõ nhỏ.
Ra đến đường lớn, anh mới buông tay áo cô ra: “Chị mau lấy xe đi, để em tiễn chị về.”
Thư Yểu gật đầu, anh ngồi lên ghế sau, cô đạp xe đi tiếp. Đường xá vắng lặng, cô không nhịn được lên tiếng hỏi: “Ông ấy thường xuyên uống rượu thế à?”
Anh biết cô đang nhắc đến ai, liền gật đầu: “Vâng, ông ấy là con sâu rượu, hàng xóm láng giềng ai cũng biết. Bình thường thì không sao, chắc thấy chị là người lạ nên ông ấy mới tò mò.”
Nghĩ cũng đúng, nếu cứ say vào là quấy rối phụ nữ thì đã bị bắt từ lâu rồi. Thư Yểu thở hắt ra một hơi, thấy anh thật đáng thương. Có mỗi một người cha để nương tựa, kết quả lại là một kẻ nát rượu.
Anh làm việc ở xưởng sắt, mỗi tháng thu nhập cũng phải bốn, năm mươi đồng. Có lẽ bao nhiêu tiền bạc đều bị người cha nướng vào rượu hết rồi, nên anh mới đói đến mức này.
Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến cổng nhà máy dệt. Dù đi muộn nhưng vẫn phải đến. Cô chỉ tay vào khu nhà xưởng phía đông nói với anh:
“Đó là xưởng của chị, nếu gặp khó khăn gì cứ đến tìm chị.”
“Vâng.”
Cô đi muộn ba tiếng đồng hồ. Khi lãnh đạo hỏi lý do tại sao hôm qua đi muộn và vắng mặt, cô vội vàng giải thích là vì cứu người: “Bác sĩ nói cậu ấy bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, còn kê đơn t.h.u.ố.c bổ nữa ạ.”
“Nghĩa là cô vì cứu người nên mới đi muộn? Có ai làm chứng không?”
“Có Mạnh Hi ở xưởng dệt số 4 ạ, trên đường đi tôi có gặp cô ấy. Cô ấy thấy tôi đang cứu người, còn bảo là sắp muộn giờ rồi.”
Tranh thủ giờ nghỉ, lãnh đạo gọi Mạnh Hi đến hỏi chuyện. Ngay trước mặt cô, Mạnh Hi lại lắc đầu: “Tôi không biết, tôi không gặp chị ấy. Lúc đó tôi vội đi làm, chồng tôi đạp xe rất nhanh nên tôi không chú ý.”
Thư Yểu sững sờ, không ngờ cô ta lại trợn mắt nói dối: “Mạnh Hi, cô không thể công tư bất phân như thế chứ? Rõ ràng cô đã thấy, sao lại bảo không thấy?”
“Tôi vốn dĩ không thấy mà.” Mạnh Hi lý lẽ hùng hồn, chẳng hề e sợ trước mặt các đồng nghiệp: “Tôi vội đi làm, đâu có rảnh mà nhìn ngó xung quanh. Tự chị đi muộn bỏ việc, liên quan gì đến tôi?”
“Tôi không bảo liên quan đến cô, tôi chỉ bảo cô hãy nói sự thật.”
“Sự thật tôi nói rồi đó, tôi chẳng thấy gì hết.”
Mạnh Hi không bảo Thư Yểu nói dối, cô ta chỉ bảo mình không biết. Việc cô ta có biết hay không chỉ mình cô ta hiểu, cô ta không muốn làm chứng thì ai làm gì được? Một vết nhơ bỏ việc này ghi vào hồ sơ, Thư Yểu đừng hòng mơ tưởng đến chuyện thăng tiến.
Không có người làm chứng, Thư Yểu bị ghi nhận là tự ý bỏ việc, nhưng cô không hề hoảng loạn. Mạnh Hi, cô tưởng mình thông minh lắm sao? Với cái lối hành xử này của cô, đợi tôi tìm được người trong cuộc đến gặp lãnh đạo, để xem cô còn giữ được hình tượng gì.
Lãnh đạo đi rồi, Thư Yểu cố ý hỏi Mạnh Hi: “Tại sao cô lại nói dối? Rõ ràng cô đã thấy.”
“Tôi nói dối cái gì? Tôi có thấy hay không tự tôi biết chứ. Tôi chỉ lo đi làm, chẳng thấy gì cả. Ai mà biết được cô thật sự đã đi đâu, rồi lại lấy lý do cứu người để lấp l.i.ế.m việc bỏ làm.”
“Mạnh Hi...” Cô tức đến nghiến răng: “Cô đúng là kẻ tiểu nhân.”
“Chị lừa gạt tôi bắt bồi thường bao nhiêu tiền đó, chị thì tốt lành gì?”
“Cô bồi thường vì cô làm sai, cô đ.â.m thủng lốp xe tôi mà còn có lý à?”
Mạnh Hi bị mắng đến nghẹn họng. Thấy mọi người xung quanh đang nhìn, cô ta nhất thời hối hận vì đã tranh cãi. Hai cụ nhà họ Tôn còn bảo Thư Yểu dịu dàng đoan trang, nhìn cái kiểu ăn miếng trả miếng này xem, dịu dàng chỗ nào chứ?
“Lười chẳng buồn nói với chị.”
Mạnh Hi bỏ đi, chị Hứa bước tới vỗ vai Thư Yểu: “Đừng chấp nó, loại người đó chẳng tốt đẹp gì đâu. Nó không làm chứng thì thôi, mai em tìm cái người em đã cứu ấy, bảo cậu ta đến một chuyến để nói rõ tình hình.”
“Vâng.”
