Giấy Nợ 50 Nghìn - Chương 5
Cập nhật lúc: 03/08/2026 11:01
“Người một nhà thì đừng nói thành hai nhà. Chuyện của mẹ, anh sẽ tự nghĩ cách khác.”
Tôi khựng tay, ngẩng lên nhìn gương mặt mình từng yêu suốt bảy năm, giờ lại chỉ thấy xa lạ và buồn cười.
“Người một nhà?”
Tôi bật ra một tiếng cười lạnh, trong tiếng cười đầy mỉa mai.
“Giang Xuyên, kể từ ngày anh để mẹ tôi nằm chờ ngoài phòng phẫu thuật, còn bản thân ung dung ở nhà in hợp đồng vay nợ, chúng ta đã không còn là ‘người một nhà’ nữa rồi.”
“Chúng ta chỉ là hai người thuê chung một mái nhà, chia đôi từng đồng từng cắc. Và bây giờ, tôi — đối tác này — không muốn tiếp tục ‘hợp tác’ nữa.”
Con trai tôi, Trần Trần, dường như cảm nhận được điều gì đó, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi, rụt rè nhìn về phía cửa nơi Giang Xuyên đang đứng.
“Ba, ba đừng bắt nạt mẹ.”
Giọng trẻ con non nớt ấy như cây kim đ.â.m thủng lớp vỏ giả tạo cuối cùng của Giang Xuyên.
Anh ta định bước tới, muốn dùng con để níu tôi lại.
“Trần Trần, qua đây với ba, mẹ chỉ đang giận dỗi ba thôi.”
Tôi bế thốc con lên, tránh khỏi bàn tay anh ta vươn tới.
“Chúng ta không giận dỗi.”
Tôi ôm con, kéo vali đi ra ngoài.
Giang Xuyên thật sự hoảng hốt, bám theo tôi đến tận cửa thang máy, rồi bắt đầu buông lời đe dọa:
“Lâm Vãn, hôm nay cô mà dám bước ra khỏi cửa này, sau này đừng mơ gặp lại con!”
Tôi dừng chân, quay đầu nhìn anh ta.
Ánh mắt tôi lúc ấy chắc hẳn lạnh đến đáng sợ.
Tôi không tranh luận, chỉ bình tĩnh lấy điện thoại, gọi cho Tô Tình, rồi bật loa ngoài ngay trước mặt anh ta.
Cuộc gọi nhanh ch.óng được kết nối. Giọng Tô Tình dứt khoát vang lên:
“Vãn Vãn, có chuyện gì?”
Tôi bình tĩnh nói vào điện thoại:
“Tô Tình, Giang Xuyên không cho mình đưa con đi. Anh ta đe dọa rằng nếu hôm nay mình rời khỏi nhà, sau này sẽ không cho mình gặp con nữa.”
Đầu dây bên kia, Tô Tình lập tức hiểu ra tình hình.
Không chút do dự, cô ấy dùng giọng chuyên nghiệp, lạnh lùng, không xen cảm xúc, bắt đầu một màn “phổ biến pháp luật” đơn phương dành cho Giang Xuyên:
“Chào anh Giang Xuyên, tôi là Tô Tình, luật sư đại diện của Lâm Vãn. Tôi nhắc anh, căn cứ theo quy định hiện hành của Bộ luật Dân sự, trong quá trình ly hôn, cả cha và mẹ đều có quyền thăm nom, chăm sóc con, không bên nào được tự ý tước đoạt quyền này của bên còn lại dưới bất kỳ lý do gì.”
“Thứ hai, trong thời gian sống ly thân, nếu anh có hành vi bạo lực hoặc đe dọa, các hành vi ấy sẽ bị xem là gây tổn thương tinh thần cho vợ và con, đồng thời trở thành chứng cứ bất lợi cho anh trong tranh chấp quyền nuôi con sau này.”
“Thứ ba, anh đã duy trì tình trạng kiểm soát kinh tế nghiêm khắc đối với Lâm Vãn trong thời gian dài, áp đặt chế độ chia đôi hà khắc, thậm chí khi mẹ cô ấy bệnh nặng còn ép cô ấy ký giấy vay tiền có lãi. Những hành vi này đã cấu thành bạo hành kinh tế và tinh thần. Chúng tôi đã lưu giữ đầy đủ chứng cứ.”
“Nếu anh tiếp tục cản trở Lâm Vãn đưa con rời đi, chúng tôi sẽ lập tức báo cảnh sát và xin lệnh bảo vệ khẩn cấp từ tòa án. Khi đó, anh sẽ rơi vào thế hoàn toàn bất lợi trong việc giành quyền nuôi con.”
Mỗi câu của Tô Tình như một viên đạn b.ắ.n thẳng vào người Giang Xuyên.
Anh ta đứng đờ tại chỗ, nghe những điều khoản pháp luật nửa hiểu nửa không, sắc mặt từ xanh chuyển sang trắng, cuối cùng xám như tro tàn.
Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ, người phụ nữ mà anh ta luôn cho là ngoan ngoãn, dễ bắt nạt, không biết phản kháng, lại có một “quân sư” như vậy đứng phía sau.
Anh ta không dám cản nữa.
Tôi cúp điện thoại, ôm con, kéo vali, không hề ngoái đầu, bước vào thang máy.
Cánh cửa từ từ khép lại, ngăn khuôn mặt bơ phờ, tuyệt vọng của anh ta ở bên ngoài thế giới của tôi.
Tôi bắt taxi về nhà mẹ đẻ.
Người ra mở cửa là bố tôi. Thấy tôi kéo vali, bế Trần Trần, mệt mỏi đứng ngoài cửa, ông không hỏi gì, chỉ lặng lẽ nhận lấy vali, trầm giọng nói:
“Về được là tốt rồi.”
Mẹ tôi đã có thể xuống giường đi lại. Nhìn thấy tôi, ánh mắt bà đầy thương xót.
Khoảnh khắc ấy, tôi mới thật sự hiểu nhà là gì.
Còn Giang Xuyên và gia đình anh ta, sau khi biết tôi thật sự đưa con về nhà mẹ đẻ, hơn nữa còn chuẩn bị kỹ càng như vậy, thì hoàn toàn ngây dại.
Nghe nói, chân mẹ chồng tôi vì không có ai chăm sóc nên bị viêm, phải nhập viện lại.
Nhà cửa bị Giang Xuyên làm cho rối tung, hộp cơm thừa chất đống khắp nơi.
Cuối cùng, anh ta cũng nếm được mùi vị khi mất đi một người giúp việc miễn phí.
06
Rời khỏi Giang Xuyên mới được một ngày, điện thoại tôi lập tức biến thành đường dây nóng riêng của anh ta.
Cuộc gọi, WeChat, tin nhắn… liên tục dội tới không ngừng.
Nội dung từ đe dọa, c.h.ử.i rủa, chuyển sang chất vấn, rồi cuối cùng biến thành cầu xin.
“Lâm Vãn, rốt cuộc em muốn thế nào? Em phải phá nát cái nhà này mới hả lòng sao?”
“Mau đưa Trần Trần về! Một người đàn bà dắt con lang thang bên ngoài thì ra thể thống gì?”
“Vãn Vãn, anh sai rồi, anh không nên ép em nghỉ việc. Em quay về đi, chúng ta sống t.ử tế lại từ đầu.”
Những tin nhắn ấy, tôi không mở xem, cũng không hồi đáp.
Không nhìn thấy thì sẽ không khó chịu.
Cứng rắn không có tác dụng, Giang Xuyên lại đổi sang mềm mỏng.
Anh ta bắt đầu tung tin trong nhóm họ hàng và bạn bè chung, đảo lộn trắng đen.
Anh ta biến mình thành một người chồng tình nghĩa sâu nặng, hết lòng vì gia đình, lại bị vợ phụ bạc.
Còn tôi bị dựng thành một cô con dâu độc ác — mẹ chồng bệnh nặng không những không quan tâm, còn ôm con bỏ đi, ham giàu chê nghèo, bất hiếu bất nghĩa.
Một vài họ hàng xa không rõ nội tình bắt đầu phụ họa:
